Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

08-01-2017 : (Phần II) CHÚA NHẬT LỄ HIỂN LINH

08/01/2017
Chúa Nhật Lễ Hiển Linh.
Lễ Trọng. Lễ HỌ. Cầu cho giáo dân.
(phần II)

Phụng vụ Lời Chúa: Lễ Chúa Hiển Linh, năm A
LỄ HIỂN LINH
(Is 60,1-6; Ep 3,2-3a.5-6; Mt 2,1-12)
ÁNH SÁNG CHO MUÔN DÂN
“Trông thấy ngôi sao, họ mừng rỡ vô cùng. Họ vào nhà, thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Maria, liền sấp mình thờ lạy Người”
(Mt 2,10-11).
I. CÁC BÀI ĐỌC
Qua mầu nhiệm Giáng Sinh của Đức Giêsu, Thiên Chúa tỏ mình ra cho nhân loại. Ánh sáng của Thiên Chúa, qua việc hạ sinh của Hài Nhi Giêsu, chiếu rọi cho hết mọi người ở mọi nơi, mọi thời đang sống trong tăm tối của tội lỗi, mà không phân biệt hay loại trừ bất cứ ai.
1. Bài đọc 1
Đặt trong bối cảnh của dân Israel sau lưu đày, cần được củng cố trong niềm tin và hy vọng, tác giả Isaia đệ tam vẽ nên một bức tranh tươi sáng và tràn đầy niềm vui khi nói về Giêrusalem.
Trước hết, đó là niềm vui vì Giêrusalem được ánh sáng của Chúa chiếu tỏa. Dù mặt đất có tối tăm, dù chư dân có bị mây mù che lấp, nhưng Giêrusalem lại được vinh quang của Thiên Chúa chiếu rọi. Nhờ ánh sáng đó mà muôn dân nhận ra, mừng vui rạng rỡ mà cất bước tiến về phía Giêrusalem. Như thế, nhờ ánh sáng của Chúa mà Giêrusalem trở thành điểm qui tụ không chỉ của con trai, con gái, mà còn của muôn dân nước.
Sau nữa, đó là niềm vui của sự phồn thịnh. Quả vậy, Giêrusalem trở nên giàu có vì nguồn phú túc giàu sang, nào lạc đà, nào vàng bạc châu báu từ khắp nơi sẽ tuôn đổ về cho Giêrusalem. Sự giàu có đến từ khắp bốn phương, từ muôn dân nước, cho thấy Giêrusalem chính là tâm điểm của muôn dân. Tuy nhiên, điều gây kinh ngạc hơn cả là dù đến từ khắp muôn dân nước, nhưng tất cả đều “loan truyền lời ca tụng Đức Chúa” (Is 60,6).
Chính Thiên Chúa là nguồn ánh sáng dẫn đưa muôn dân nước xa gần tụ hội về Giêrusalem. Người ta từ khắp muôn nước mang theo châu báu đến Giêrusalem để cùng nhau ca tụng Ngài. Sau này, Hài Nhi Giêsu chính là ánh sáng dẫn những người dân ngoại mang theo báu vật đến để thờ phượng Người.
2. Bài đọc 2
Thánh Phaolô hé lộ một mạc khải quan trọng mà Thiên Chúa đã ủy thác cho ngài; đó chính là mầu nhiệm về Đức Kitô. Mầu nhiệm chỉ được hé lộ một phần cho các thế hệ trước đây thì nay đã được mạc khải trọn vẹn cho thánh Phaolô, cho các vị Tông Đồ và ngôn sứ.
Nếu ánh sáng của Đức Chúa chiếu rọi trên Giêrusalem trở thành điểm qui tụ muôn dân, thì chính Đức Kitô và Tin Mừng của Người, như được mạc khải cho thánh Phaolô, trở thành điểm quy chiếu để dân ngoại cũng được chia sẻ phần gia nghiệp với người Do Thái, được thừa hưởng lời hứa của Thiên Chúa và được tháp nhập với Đức Kitô để tạo nên một thân thể với Người.
Trong Đức Kitô và nhờ Tin Mừng, tất cả mọi người không phân biệt bất kỳ ai đều được mời gọi tin vào Đức Kitô và nhờ tin mà được nên một với Người và với mọi tín hữu trong thân thể mầu nhiệm của Đức Kitô.
3. Bài Tin Mừng
Thánh Mátthêu tường thuật việc ba nhà chiêm tinh từ phương xa lần theo ánh sao dẫn đường mà tìm đến để thờ lạy Hài Nhi Giêsu, trong khi những người ở gần lại không nhận ra Ngài.
Sự kiện ba nhà chiêm tinh từ phương Đông nhờ ánh sáng soi dẫn của ngôi sao để đi tìm nơi sinh hạ của một vị Vua mới ra đời quả thật đã gây nên sự kinh ngạc thú vị. Thánh Mátthêu bốn lần nhắc đến ngôi sao (2,2.7.9.10) với những cung bậc khác nhau: ngôi sao xuất hiện báo hiệu sự ra đời của một vị Vua (c.2); ngôi sao làm cho vua Hêrôđê lo lắng và bối rối (c.7); ngôi sao xuất hiện trở lại để dẫn đường cho các nhà chiêm tinh (c.9); ngôi sao tạo nên sự vui mừng cho người đang kiếm tìm (c.10). Một ánh sao tưởng chừng như muôn vàn ánh sao bình thường lại gây sự chú ý, trở thành dấu chỉ dẫn đường và mang lại niềm vui cho những người khát khao ánh sáng, nhưng cũng chính ánh sao đó lại gây nên sự âu lo, sợ sệt cho kẻ ở trong tối tăm, với những mưu thâm chước độc.
Những người nhận ra ánh sáng diệu kỳ của ngôi sao, những người lên đường kiếm tìm dấu chỉ diệu kỳ đằng sau ánh sao đó lại là những người xem ra xa lạ; họ đến từ vùng đất xa xôi. Họ không phải là những người nghiên cứu và hiểu biết Kinh Thánh (Mt 2:5-6); dù họ ở xa nhưng biết tìm kiếm, đến gần để gặp cho được Hài Nhi. Trái lại, những người xem ra thông hiểu những lời Kinh Thánh về Hài Nhi, những người ở gần, rất gần (từ Giêrusalem đến Bêlem khoảng 10 cây số) nhưng lại thật xa Đấng Cứu Thế khi họ không nhận ra ánh sáng của Người để tìm đến mà thờ lạy.
Tuy ánh sáng của ngôi sao dẫn đến Hài Nhi Giêsu là ánh sáng dành cho tất cả mọi người, dù họ là ai, thuộc tầng lớp nào nhưng không phải ai cũng nhìn thấy, không phải ai cũng muốn đón nhận ánh sáng đó. Sự xa gần về địa lý không hề là trở ngại cho việc nhận ra và kiếm tìm ánh sáng của Đức Giêsu. Trở ngại thật sự chính là khi người ta không muốn tìm đến với ánh sáng để thừa nhận và tồn thờ chính Con Thiên Chúa làm người.
II. GỢI Ý ÁP DUNG
1/ Ánh sáng của Đức Chúa quy tụ muôn dân về Giêrusalem trong niềm hân hoan. Các nhà chiêm tinh cũng hân hoan vui mừng khi gặp lại ánh sáng của ngôi sao dẫn đường. Ánh sáng của Ngôi Lời Nhập Thể dẫn con người đến với đức tin Kitô giáo, một đức tin hướng con người đến những giá trị của chân, thiện, mỹ. Tôi có tìm kiếm ánh sáng của Đức Kitô trong những việc ngay chính, tốt đẹp và thánh thiện?
2/ Thiên Chúa muốn tỏ mình ra cho tất cả mọi dân, mọi nước. Một khi tìm đến cùng ánh sáng và tin vào Đức Kitô, tôi cũng được trao cho sứ mạng mang ánh sáng của Đức Kitô là Tin Mừng đến cho những người khác, đến những nơi tối tăm, đau khổ vì sức nặng của tội lỗi, của hận thù, ghen ghét. Tôi có sẵn sàng mang ánh sáng Tin Mừng đến cho mọi người? Tôi có sẵn lòng trở thành ngôi sao sáng dẫn đường cho những kẻ lầm lạc bằng chính gương sáng đời mình? Phải chăng có những người đang sống xung quanh tôi, ở gần tôi nhưng lại xa ánh sáng của Đức Kitô, tôi có muốn là cầu nối để ánh sáng của Người đến được với họ?
III. LỜI NGUYỆN CHUNG
Chủ tế: Anh chị em thân mến! Thiên Chúa đã ban tặng chính Con Một yêu dấu của Người cho nhân loại. Đức Kitô là ánh sáng chiếu soi muôn dân đang lầm than trong tăm tối. Chúng ta hãy thành tâm cảm tạ Chúa và khẩn khoản nài xin.
1. Hội Thánh có sứ mạng dẫn đưa mọi người đến với Chúa. Chúng ta cùng cầu nguyện cho mọi thành phần trong Hội Thánh biết nỗ lực trở nên những ánh sao dẫn đường cho con người thời đại bằng một đời sống gương mẫu với tinh thần dấn thân phục vụ.
2. “Vua người Do Thái mới sinh ra hiện đang ở đâu?” Chúng ta cùng cầu nguyện cho những người thành tâm thiện chí luôn khao khát chân lý, tìm thấy trong Kinh Thánh ánh sáng dẫn lối giúp họ nhận biết và trở về với Thiên Chúa là nguồn sự thật và sự sống.
3. Các đạo sĩ đã gặp được Hài Nhi và bái lạy Người. Chúng ta cùng cầu nguyện cho các gia đình Công Giáo biết dành cho Chúa một vị trí và lòng sùng kính xứng hợp, qua việc cầu nguyện chung với nhau, và tích cực thực thi ý Chúa trong đời sống hằng ngày.
4. Ánh sáng của Đức Kitô chiếu soi cuộc đời người Kitô hữu. Chúng ta cùng cầu nguyện cho mọi người trong cộng đoàn chúng ta luôn biết hướng về chân-thiện-mỹ, và làm lan tỏa ánh sáng của Đức Kitô qua những việc ngay chính, tốt lành và thánh thiện.
Chủ tế: Lạy Thiên Chúa là Đấng toàn năng hằng hữu, xin thương nhận tâm tình cảm mến và những ý nguyện chân thành của chúng con, giúp chúng con biết làm cho ánh sáng của Đức Kitô bừng lên trong cuộc sống hằng ngày. Người hằng sống và hiển trị muôn đời.

www.tgpsaigon.net

SCĐ LỄ HIỂN LINH A,B,C
(Chung cho 3 năm A,B,C)
CHỦ ĐỀ :
CHÚA GIÊSU
LÀ ÁNH SÁNG CỦA MUÔN DÂN

"Khi Đức Giêsu sinh ra tại Bêlem, có mấy đạo sĩ từ Phương đông đến bái lạy Ngài" (Mt 2,1-2)
Sợi chỉ đỏ :
- Bài đọc I : "Hỡi Giêrusalem hãy tỏa sáng, các dân sẽ lần bước tìm về sự sáng của ngươi."
- Đáp ca : "Lạy Chúa, các dân nước sẽ ca ngợi Ngài."
- Tin Mừng : "Chúng tôi đã thấy ngôi sao của Ngài ở phương Đông và chúng tôi đến để triều bái Ngài."
- Bài đọc II : "Nhờ Tin Mừng, các dân ngoại được nên đồng thừa tự, đồng một thân thể và đồng thông phần với lời hứa của Ngài trong Chúa Giêsu Kitô."

I. DẪN VÀO THÁNH LỄ
Chúa Giêsu là ánh sáng. Trong dịp lễ Giáng sinh, Ngài đã chiếu sáng các nhà thờ và các gia đình tín hữu. Nhưng Ngài còn muốn là ánh sáng cho tất cả mọi người nữa.
Ngày hôm nay chúng ta mừng lễ Hiển linh, kỷ niệm việc ngày xưa Chúa Giêsu đã tỏ mình ra cho các đạo sĩ, đại diện cho lương dân. Chúng ta hãy cầu nguyện cho những người ngoài Kitô giáo cũng nhận được ánh sáng Chúa ; và cho chính chúng ta ý thức bổn phận mang ánh sáng Chúa đến cho mọi người.
II. GỢI Ý SÁM HỐI
- Chúng ta có tội vì quá thờ ơ với việc mang ánh sáng Tin Mừng đến cho lương dân.
- Chúng ta có tội vì cộng đoàn xứ đạo chúng ta không nêu gương sáng trước mặt mọi người.
- Chúng ta có tội vì không quan tâm tìm ý Chúa qua những đấu chỉ hằng ngày.
III. LỜI CHÚA
1. Bài đọc I : Is 60,1-6
Mặc dù đang sống trong chốn lưu dày, ngôn sứ Isaia đã mơ tới ngày hồi hương. Khi đó Giêrusalem sẽ được tái thiết lại huy hoàng và là nơi thu hút muôn dân tuôn đến :
- Trong khi cả trái đất ngập chìm trong tăm tối thì Giêrusalem lại bừng sáng, vì có Chúa là Ánh sáng đang ngự ở đó.
- Bởi thế, muôn dân từ khắp nơi sẽ tuốn về ánh sáng của Giêrusalem.
Trên thực tế, dân do thái đã được hồi hương và Giêrusalem đã được tái thiết. Nhưng Giêrusalem đâu có được đúng như Isaia đã mơ. Giấc mơ của Isaia chỉ được thực hiện trọn vẹn nơi Đức Giêsu. Ngài chính là Ánh sáng đến trần gian.
2. Đáp ca : Tv 71
Tv này cầu nguyện cho một vị vua lý tưởng mà trong triều đại ngài hòa bình và công lý ngự trị, mọi người đều hạnh phúc.
Vị vua lý tưởng ấy cũng chính là Chúa Giêsu.
3. Tin Mừng : Mt 2,1-12
Các "đạo sĩ" là những nhà trí thức ở vùng Babylon phía Đông xứ Palestine. Do niềm tin có phần mê tín rằng ngôi sao lạ là điềm báo một Đấng cứu tinh đã sinh ra, họ đã đi theo ánh sao và tìm đến với Hài nhi Giêsu.
Nhưng cuộc hành trình của các vị cũng không phải là trơn tru dễ dàng vì có lúc ánh sao biến mất. Nhưng nhờ các vị kiên trì, ánh sao đã xuất hiện lại và cuối cùng các vị đã tìm đến nơi.
Như thế, qua ánh sao lạ, Chúa Hài nhi đã tỏ mình ra cho đại diện lương dân, đang khi các nhà trí thức do thái ở Giêrusalem tuy thông thạo Thánh Kinh nhưng đã không nhận ra Chúa.
4. Bài đọc II (Êp 3,2-6)
Để thấy được nét độc đáo của đoạn thư này, trước hết chúng ta hãy lưu ý đến tâm thức của người do thái : họ cho rằng dân tộc họ được Thiên Chúa đặc biệt tuyển chọn, cho nên ơn cứu độ là độc quyền của họ.
Thánh Phaolô thì không nghĩ như vậy. Trong thư viết cho dân thành Êphêxô, một "dân ngoại", ngài tiết lộ cho họ biết một "mầu nhiệm", đó là Thiên Chúa đã trao sứ mạng cho ngài đem ân sủng của Tin Mừng phân phát cho tất cả các dân. Nhờ Tin Mừng này, mọi dân tộc đều trở thành "đồng một thân thể" với nhau và với Đức Giêsu Kitô, hơn thế nữa họ trở nên "đồng thừa tự" để hưởng gia tài của Đức Giêsu Kitô và "đồng thông phần" với lời hứa cứu độ của Ngài.
IV. GỢI Ý GIẢNG
1. Mặt trời là của ai ? Chúa của ai ?
Chúa Giêsu là Ánh Sáng, ánh sáng huy hoàng hơn cả mặt trời.
Nếu mặt trời không phải là của riêng ai, thì Chúa Giêsu cũng là của mọi người, mọi dân. Ngài mang ơn cứu độ đến cho muôn dân. "Không ai thắp đèn rồi để dưới đáy thùng, nhưng đặt trên giá để soi cho mọi người".
Bởi thế, ngay sau khi giáng sinh, tỏ mình ra cho những kẻ chăn chiên nghèo hèn, Chúa Giêsu cũng sớm tỏ mình ra cho các đạo sĩ đại diện cho lương dân.
Vì Chúa muốn tỏ mình ra cho muôn dân, cho nên lương dân có quyền được biết Chúa, và những người đã biết Chúa có bổn phận giúp cho lương dân biết Chúa.
Lời Chúa trong Thánh lễ hôm nay dùng một hình ảnh vừa rất đẹp vừa rất hay để dạy chúng ta cách giúp cho người khác biết Chúa, đó là Ánh Sáng :
- Hãy đưa cao Tin Mừng như người ta nâng cao ngọn đuốc sáng để soi chiếu mọi vùng tăm tối.
- Cách sống của những người đã biết Chúa phải là một ngọn đèn sáng gương mẫu cho những người chung quanh. Chúa Giêsu nói : "Sự sáng của chúng con cũng hãy tỏa sáng trước mặt mọi người. Còn Thánh Phaolô thì nói : "Anh em hãy chiếu sáng như những tinh tú trên bầu trời".
2. Hành trình đức tin
Hành trình của các đạo sĩ là hình ảnh minh họa cho hành trình của mọi kẻ tin :
a/ Hành trình khởi đầu bằng một điều gì đó lạ lùng khiến người ta chú ý (thí dụ ánh sao lạ đối với các đạo sĩ). Điều lạ lùng này mời gọi người ta từ bỏ nếp sống đã quen để dấn thân đi tìm một cái gì đó cao hơn, xa hơn, tốt đẹp hơn.
b/ Tiếp theo là những bước thăng trầm trong cuộc hành trình : có khi con đường rất bằng phẳng êm ái, có khi lại quanh co gồ ghề, có lúc ánh sao sáng tỏ trên bầu trời, có lúc nó vụt biến mất.
c/ Nhưng miễn là người ta không nản lòng mà cứ kiên trì dấn bước thì cuối cùng người ta sẽ gặp được Chúa.
Đó là cuộc hành trình của kẻ chưa có đức tin tìm đến với Chúa, mà cũng là cuộc hành trình của kẻ đã tin rồi nhưng muốn đến với Chúa một cách gần gũi thân tình hơn.
3. Lên đường
Có những người tìm kiếm như các đạo sĩ, lên đường như Abraham. Cũng có những người ngồi một chỗ như Hêrôđê. Muốn biết ư ? Ông đã có các chuyên viên. Muốn tiêu diệt đối phương ư ? Ông có cả ngàn quân lính dưới quyền. Thiên Chúa hướng dẫn những ai muốn tìm Người cách lạ lùng. Người trốn thoát khỏi những kẻ muốn tìm bắt. Người không hung hãn chống lại những kẻ muốn huỷ diệt Người. Người tự xóa mình đi và biến mất.
Người ở đâu, Đức Giêsu ẩn dấu của thời đại ? Trong làng quê heo hút nào, trong gia đình nghèo khó nào có ánh sáng Thiên Chúa mời ta nhận ra Người ? "Ta đói các ngươi đã cho Ta ăn… Thực, Ta bảo các ngươi : mỗi lần các ngươi làm cho một trong những kẻ bé nhỏ nhất là anh em Ta đây, là các ngươi làm cho chính Ta" (Mt 25,35-40). Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng có lời kinh thánh : Ta đã không bị cám dỗ dùng lời Kinh Thánh để át giọng kẻ quấy rầy ư ? Đức Giêsu đâu để cho ta đền bù. Nếu ta muốn nắm lấy Người để được an tâm, Người sẽ thoát khỏi tầm tay ta. Nếu ta chấp nhận lên đường tìm kiếm Người, ta sẽ như các đạo sĩ, được đầy tràn niềm vui và tìm thấy Người (…) Đọc kỹ Kinh Thánh thôi chưa đủ, còn phải để Kinh Thánh gợi hứng cho đời ta, để ta đem ra thực hành, để ta đặt mình dưới sự điều khiển của Kinh Thánh. Các luật sĩ và các thầy thượng tế biết lời sấm lắm chứ. Nhưng họ chỉ biết trưng dẫn thôi… Hêrôđê thì dùng Kinh Thánh để tìm cách giết Hài nhi… Còn các đạo sĩ, bản thân chẳng biết Kinh Thánh, chỉ được Hêrôđê chỉ dẫn, đã lên đường tìm kiếm Đức Giêsu và họ đã gặp Người… (Mgr Lucien Daloz, Le Règne des cieux s’est approché, Trích dịch bởi Fiches dominicales, trang 55-56).
4. Mảnh suy tư
Ánh sáng và bóng tối
Các đạo sĩ đã đi trong bóng tối nhờ tia sáng của một ánh sao dẫn đường.
Các ông đã tìm được Chúa vì không sợ bóng tối nhờ tin vào ánh sáng.
Thực ra, ta chỉ thấy được ánh sáng của ngôi sao khi trời tối
Trời càng tối thì sao càng sáng.
Tất cả chúng ta cũng là những khách lữ hành đi trong đêm tối
Nhưng chúng ta đừng sợ vì Đức Kitô là ánh sáng đã đến trần gian :
- Ánh sáng bừng lên trong đêm tối
- Ánh sáng xóa tan tăm tối
- Ánh sáng mà không sự tối tăm nào dập tắt được.
5. Chuyện minh họa
a/ Tôn giáo nào có Chúa ?
Ngày nọ, Chúa và tôi đến một hội chợ, không phải hội chợ thương mại, mà là Hội chợ Tôn giáo. Nhưng những người tham dự luôn tỏ ra hung bạo và tuyên truyền ầm ĩ.
Tại quầy hàng của người Do thái, chúng tôi nhận được những tờ quảng cáo nói rằng Chúa là Đấng thương xót và dân Do thái là dân được Ngài tuyển chọn. Ngoài những người Do thái, không ai khác được chọn như họ.
Tại quầy hàng của người Hồi giáo, chúng tôi học biết rằng Chúa đầy lòng khoan dung và Mohammed là ngôn sứ duy nhất của Ngài. Sự cứu độ đến nhờ việc nghe ngôn sứ duy nhất của Chúa.
Tại quầy hàng của người Kitô giáo, chúng tôi khám phá ra Chúa là tình yêu và không có sự cứu độ ở ngoài giáo hội. Hoặc gia nhập giáo hội hoặc phải chịu kết án đời đời.
Trên đường trở ra, tôi hỏi Chúa : "Ngài nghĩ gì về những điều nói về Chúa ?"
Chúa nói : "Ta không tổ chức Hội chợ đó. Ta thấy xấu hổ ngay cả khi đến thăm nó".
b/ Các tôn giáo
Chúa Giêsu nói rằng Ngài chưa bao giờ xem bóng đá. Vì thế, bạn tôi và tôi dẫn Ngài đi xem một trận. Đó là trận đấu gay cấn giữa những người Tin lành và những người Công giáo.
Người Công giáo ghi bàn thắng trước. Chúa Giêsu reo hò và tung mũ lên. Rồi đến người Tin lành ghi bàn thắng, Chúa Giêsu cũng reo hò và tung mũ. Điều này gây khó chịu cho anh thanh niên ngồi sau chúng tôi. Anh vỗ nhẹ lên vai Chúa Giêsu và hỏi : "Này anh bạn tốt, anh ủng hộ bên nào ?"
Lúc này Chúa Giêsu thấy hứng thú vì trận đấu, Ngài trả lời : "Tôi hả ? Ồ, Tôi không đứng về bên nào. Tôi chỉ thưởng thức trận đấu".
Anh quay sang người bạn bên cạnh, nhếch mép cười : "Hừ, kẻ vô thần".
Trên đường trở về, chúng tôi cho Chúa Giêsu biết về tình trạng các tôn giáo trên thế giới ngày nay : "Chúa ạ, thật buồn cười về những người trong các tôn giáo. Dường như họ luôn nghĩ rằng Chúa chỉ đứng về phía họ và chống lại những người khác".
Chúa Giêsu đồng ý : "Đó là lý do tại sao Ta không ủng hộ các tôn giáo. Ta ủng hộ con người. Con người quan trọng hơn tôn giáo. Con người quan trọng hơn ngày Sabát".
Một trong chúng tôi nói với vẻ lo lắng : "Ngài phải thận trọng. Ngài biết, Ngài đã một lần bị đóng đinh vì nói như thế".
V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
CT : Anh chị em thân mến
Thiên Chúa yêu thương và muốn cứu độ hết thảy mọi người. Người đã dùng ngôi sao hướng dẫn muôn dân đến gặp gỡ Đấng Cứu Thế. Với tâm tình cảm tạ tri ân Thiên Chúa là Cha nhân hậu, chúng ta cùng dâng lời cầu xin.
1- Chúa là Vua lãnh đạo muôn dân / Người đã mời gọi các hiền sĩ / là những người ngoại giáo đầu tiên đến thờ lạy Người tại Bêlem / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho mọi người trong Hội Thánh / biết tôn thờ và phụng sự Chúa hết lòng.
2- Chúa là Vua công bình chính trực / Người đến giải thoát người nghèo cô thân cô thế / chúng ta hiệp lời cầu xin cho những người cùng khổ sầu đau / luôn được Chúa thương xót đỡ nâng.
3- Chúa đến làm ánh sáng chiếu soi muôn người / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho những người đang tìm Chúa / qua những bóng mờ và hình ảnh / được ánh hào quang của Đức Kitô soi sáng và hướng dẫn / để họ thêm phấn khởi trên đường tìm chân lý.
4- Mỗi tín hữu phải là một ngôi sao dẫn đường cho người khác tìm về với Chúa / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho công đoàn giáo xứ chúng ta / biết dùng đời sống bác ái yêu thương / phục vụ khiêm tốn / mà giới thiệu Chúa cho những anh chị em chưa nhận biết Chúa.
CT : Lạy Chúa Giêsu Kitô, Chúa đã sai chúng con mang sứ điệp Tin Mừng đến tận cùng trái đất. Xin cho đời sống thường ngày của chúng con thể hiện một cách trung thực tình yêu bao la của Chúa đối với nhân loại. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời.
VI. TRONG THÁNH LỄ
- Trước kinh Lạy Cha : Chúa Giêsu đã tỏ mình ra cho lương dân vì Ngài muốn quy tụ tất cả mọi người trong Nước của Ngài. Chúng ta hãy cùng với Ngài thiết tha cầu xin cho Nước Chúa mau trị đến.
VII. GIẢI TÁN
Ngày xưa Chúa đã dùng ánh sao lạ dẫn đường các đạo sĩ đến với Ngài. Ngày nay Ngài muốn dùng mỗi người chúng ta như một ánh sao lạ dẫn đường cho anh em lương dân đến với Ngài. Rồi nhà thờ trở về với cuộc sống, chúng ta hãy sống như một ánh sao trước mặt mọi người. Chúc anh chị em bình an.
Lm. Carolo HỒ BẶC XÁI

Lectio Divina: Chúa Hiển Linh
Thứ Sáu, 6 Tháng 1, 2017
Mùa Giáng Sinh

Cuộc viếng thăm của các vị Vua từ phương Đông
Mt 2:1-12

1.  Trong im lặng trước Thiên Chúa

Lắng nghe Lời Chúa trong cầu nguyện đòi hỏi sự chú tâm; nó đòi hỏi rằng sự lắng nghe của bạn chỉ được hướng tới Thiên Chúa mà thôi với tất cả sự sẵn sàng mà tâm hồn bạn có thể.  Phẩm chất lời cầu nguyện tùy thuộc rất nhiều vào sự chú tâm mà chúng ta dành cho nó.  Người ta nói rằng sự chú tâm là “thực chất của lời cầu nguyện”.  Nếu việc tìm kiếm Thiên Chúa của bạn thành khẩn, chân thành, trung thực, thì bạn sẽ có thể tìm thấy Thiên Chúa.  Hôm nay, trong ngày Chúa Nhật này Chúa được biểu thị như là ánh sáng cho nhân loại, chúng ta muốn cầu xin Chúa cho có được “sự say mê lắng nghe Lời Người” với những lời của Thánh Êlisabéth Ba Ngôi:  “Ôi lạy Ngôi Lời hằng hữu, Ngôi Lời Thiên Chúa của con, con ước ao được dành trọn cuộc đời con để lắng nghe Người, con muốn được hoàn toàn khuất phục để học hỏi tất cả mọi thứ từ Chúa.  Rồi sau đó, suốt mỗi đêm, mọi sự trống vắng, mọi nỗi bất lực, con luôn luôn ước ao được dồn sự tập trung vào Chúa và ở lại dưới ánh sáng tuyệt vời của Chúa”  (Ngước nhìn lên Thiên Chúa Ba Ngôi, 21 tháng 11 năm 1904).

2.  Lời Chúa được soi sáng

a)  Bối cảnh của đoạn Tin Mừng

Nếu trong chương đầu tiên của sách Tin Mừng Mátthêu ý định của tác giả Phúc Âm là để cho thấy danh tánh của Đức Giêsu (Chúa Giêsu là ai), thì trong chương thứ hai Mầu Nhiệm của Chúa Giêsu nhập thể đã được nối vào một số nơi cho thấy sự khởi đầu cuộc sống nơi trần thế của Người.
Đoạn Phúc Âm phụng vụ của Chúa Nhật tuần này là phần đầu của chương 2 trong Tin Mừng Mátthêu (2:1-29) được nối tiếp bởi ba câu chuyện khác: cuộc chạy trốn sang Ai Cập (2:13-15), việc sát hại các Thánh Anh Hài (2:16-18) và chuyến trở về từ đất Ai Cập (2:19-23).
Để hiểu rõ hơn về sứ điệp của bài Tin Mừng trong các câu 1-13, có lẽ sẽ ích lợi hơn nếu chúng ta chia đoạn Phúc Âm lễ Chúa Hiển Linh này thành hai phần dựa theo tiêu chuẩn của việc thay đổi địa điểm:  thành Giêrusalem (2:1-6) và Bêlem (2:7:12).  Cũng nên lưu ý rằng tại tâm điểm của câu chuyện Ba Vua chúng ta thấy một câu trích dẫn từ Kinh Thánh trong đó tập trung vào sự quan trọng của thành Bêlem trong thời thơ ấu của Đức Giêsu:  “Cả ngươi nữa, hỡi Bêlem, đất Giuđa, không lẽ gì ngươi bé nhỏ hơn hết trong các thành trì của Giuđa, vì tự nơi ngươi sẽ xuất hiện một thủ lãnh, Người đó sẽ chăn nuôi Israel, dân tộc của Ta” (Mt 2:16).
Hai thành phố tạo nên bối cảnh cho chuyến viễn du của ba nhà Đạo sĩ và được kết hợp bởi hai mạch của chủ đề:  ngôi sao (các câu 2, 7, 9, 10) và việc triều bái Hài Nhi Giêsu (2:11).

b)  Phúc Âm:

1 Khi Chúa Giêsu sinh hạ tại Bêlem, thuộc xứ Giuđêa, trong đời vua Hêrôđê, có mấy nhà đạo sĩ từ Đông Phương tìm đến Giêrusalem. 2 Các ông nói:  “Vua người Do-Thái mới sinh ra hiện đang ở đâu?  Chúng tôi đã nhận thấy ngôi sao của Người ở Đông Phương, và chúng tôi đến để triều bái Người.”  3 Nghe nói thế, vua Hêrôđê bối rối, và tất cả Giêrusalem cùng với nhà vua. 4 Vua đã triệu tập tất cả các thượng tế và kinh sư trong dân, và hỏi họ cho biết nơi mà Đức Kitô sinh hạ.
5 Họ tâu nhà vua rằng:  “Tại Bêlem thuộc xứ Giuđêa, vì đó là lời do đấng tiên tri đã chép: 6 “Cả ngươi nữa, hỡi Bêlem, đất Giuđa, không lẽ gì ngươi bé nhỏ hơn hết trong các thành trì của Giuđa, vì tự nơi ngươi sẽ xuất hiện một thủ lãnh, Người đó sẽ chăn nuôi Israel dân tộc của Ta.”  7 Bấy giờ Hêrôđê ngầm triệu mấy nhà Đạo sĩ tới, cặn kẽ hỏi han họ về thời giờ ngôi sao đã hiện ra. 8 Rồi vua phái họ đi Bêlem và dặn rằng:  “Các khanh hãy đi điều tra cẩn thận về Hài Nhi, rồi khi đã gặp thấy, hãy báo tin lại cho trẫm, để cả trẫm cũng đến triều bái Người.” 9 Nghe nhà vua nói, họ lên đường.  Và kìa ngôi sao họ xem thấy ở Đông Phương, lại đi trước họ, mãi cho tới khi tới nơi và đậu lại trên chỗ Hài Nhi ở. 10 Lúc nhìn thấy ngôi sao, họ hết sức vui mừng. 11 Và khi tiến vào nhà, họ đã gặp thấy Đức Maria mẹ Người, và họ đã quỳ gối xuống, sụp lạy Người.  Rồi, mở bảo tráp ra, họ đã dâng tiến Người lễ vật:  vàng, nhũ hương, và mộc dược.  12 Và khi nhận được lời mộng báo “Đừng trở lại với Hêrôđê”, họ đã qua đường khác, trở về xứ sở mình.

3.  Giây phút thinh lặng trước Thiên Chúa

Bạn hãy đặt mình trước Thiên Chúa với lòng đơn sơ, ngập chìm trong một sự im lặng nội tâm sâu thẳm; hãy gạt sang một bên tất cả những tò mò, những suy nghĩ và trí tưởng tượng; hãy mở lòng bạn cho sự tác động Lời của Chúa.

4.  Đọc chăm chú

a)  Biểu tượng ngôi sao:

Ba vua, các Đạo sĩ từ Đông Phương, thông thạo về khoa thiên văn và tiên đoán được vận mệnh hoặc tương lai, thường xuyên được vấn kế về các thiên thể.  Bấy giờ khi họ đã đến thành Giêrusalem, họ nói rằng họ “đã nhìn thấy vì sao của Người xuất hiện”.  Chữ “xuất hiện”, từ tiếng Hy-lạp anatolê, khi không có mạo từ, có nghĩa là Đông Phương hoặc phía Đông (hướng mặt trời mọc); nhưng trong văn bản tiếng Hy-lạp có mạo từ và chữ này có nghĩa là sự xuất hiện của một vì sao thực sự và có thật.  Điều này được xác nhận bởi lời Kinh Thánh:  “Một vì sao xuất hiện từ Giacóp, một vương trượng trỗi dậy từ Israel” (Ds 24:17).  Vì sao trở thành biểu tượng của một vị vua mới vừa được sinh ra và hướng dẫn họ đi đến nơi Người được hạ sinh và được tìm thấy.  Thật thú vị khi lưu ý rằng ngôi sao này không thể thấy được ở Giêrusalem nhưng lại xuất hiện lần nữa với các nhà Đạo sĩ khi các ông rời khỏi thành:  thật sự, ngôi sao là một yếu tố quan trọng hơn trong sự việc này.
Hơn hết tất cả, các vị Đạo sĩ trong cuộc hành trình dài của họ đã không đi theo ngôi sao mà đã thấy nó xuất hiện và lập tức kết nối ngôi sao này với sự giáng sinh của Đấng Mêssia.  Ngoài ra, cuộc hành trình không phải là không có phương hướng nhưng mục tiêu là thành Giêrusalem, thành phố mà tất cả mọi dân tộc hội tụ về trong cuộc hành hương như theo lời tiên tri Isaia.
Thành phố khi nghe tin này từ các Đạo sĩ đã đến để triều bái Đấng Mêssia thì xôn xao và bối rối.  Dân thành Giêrusalem dường như không mấy tha thiết và không quan tâm lắm về việc đi triều bái “vị vua người Do Thái mới sinh”.  Thực ra, Hêrôđê còn có ý định sát hại Người.
Tuy nhiên theo sách tiên tri Isaia, Chương 60:1-6, thành Giêrusalem đã được kêu gọi “Hãy đứng lên, vinh quang của Đức Chúa như bình minh chiếu toả trên ngươi” và bây giờ trong Mt 2:2, chúng ta chứng kiến phản ứng chối từ của nhà vua và của dân thành Giêrusalem về Đấng Thiên Sai được hạ sinh tại Bêlem.  Một thái độ như vậy báo trước cho sự bắt đầu của việc thù nghịch dẫn đến việc Chúa Giêsu bị lên án tại chính Giêrusalem.  Không chịu đựng được phản ứng ngăn cản các Đạo sĩ có cơ hội tìm đến với ơn cứu chuộc ngay tại thành phố được chọn là công cụ của sự hiệp thông tất cả các dân tộc với Thiên Chúa, việc ra đời của Chúa Giêsu dời chuyển tất cả mọi việc đến Bêlem.  Thiên Chúa là Đấng hướng dẫn các sự kiện lịch sử khiến cho các vị Đạo sĩ rời thành Giêrusalem và họ lại lên đường tiếp tục cuộc hành trình và tìm thấy Đấng Thiên Sai tại Bêlem, thành phố quê hương của vua Đavít.  Trong thành này, vua Đavít đã nhận được sự tấn phong thiêng liêng: không bằng dầu nhưng bằng quyền năng Chúa Thánh Thần (Mt 1:18, 20).  Các dân tộc, bấy giờ đi lên thành phố này, được đại diện bởi các vị Đạo sĩ, đến chiêm bái Đức Êmmanuel, Đấng Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta, và để có được kinh nghiệm của sự bình an và đức tin.

b)  Biểu tượng cuộc hành trình của các vị Đạo sĩ:

i)  Một cuộc hành trình vất vả với nhiều khó khăn, nhưng cuối cùng cũng đạt đến thành công

Động lực thúc đẩy cuộc hành trình của họ là sự xuất hiện của một ngôi sao, được nối kết với sự ra đời của một vị vua mới:  “Chúng tôi đã thấy ngôi sao của Người xuất hiện”.  Ở đây, ngôi sao chỉ là một dấu hiệu, một chỉ dấu thông tri với các vị Đạo sĩ ý tưởng bắt đầu cuộc hành trình.  Khởi thủy, có lẽ họ đã bị thúc đẩy bởi tính tò mò, nhưng sau đó việc này đã trở thành một ước muốn tìm kiếm và khám phá.  Thực sự là dấu hiệu của ngôi sao đã đánh động người ta và thúc đẩy họ đi tìm câu trả lời:  có lẽ là một niềm mong ước sâu sắc chăng?  Ai mà biết được!  Bài Tin Mừng cho thấy các vị Đạo sĩ có một câu hỏi trong lòng, và không hề ngại ngùng lặp lại nó, thậm chí nó còn làm cho họ trở thành lạc lõng: “Vua dân Do Thái ở đâu?”
Họ đặt câu hỏi đó với vua Hêrôđê và, một cách gián tiếp, với thành Giêrusalem.  Câu trả lời được đưa ra bởi những người chuyên môn, các thượng tế, các kinh sư:  thật là cần thiết phải đi tìm cho được vị vua mới ở Bêlem của xứ Giuđa, bởi vì đây là lời tiên tri của ngôn sứ Isaia:  “Cả ngươi nữa, hỡi Bêlem, trong đất Giuđa, không lẽ gì ngươi bé nhỏ hơn hết trong các thành trì của Giuđa, vì tự nơi ngươi sẽ xuất hiện một thủ lãnh.  Người đó sẽ chăn nuôi Israel dân tộc của Ta” (Mt 2:6).  Lời tiên tri đến để giải quyết những khó khăn của các vị Đạo sĩ:  Lời của Chúa trở thành ánh sáng cho cuộc hành trình của họ.
Với sức mạnh của dữ kiện đó, được trích từ lời tiên tri của ngôn sứ Isaia, và được an ủi bởi sự tái xuất hiện của ngôi sao, các Đạo sĩ một lần nữa lại lên đường tiếp tục cuộc hành trình của họ với mục tiêu là Bêlem.  Ngôi sao dẫn họ đến dừng lại ngôi nhà nơi họ tìm thấy Chúa Giêsu. Thật là lạ vì những người sống tại Bêlem hoặc các vùng lân cận nơi Hài Nhi Giêsu được tìm thấy đã không nhìn thấy dấu hiệu ấy.  Ngoài ra, những người có kiến thức về Kinh Thánh biết tin về sự ra đời của vị vua mới của Israel, nhưng đã không buồn đi tìm Người.  Thay vào đó, câu hỏi của các Đạo Sĩ đã khơi lên trong lòng họ nỗi lo sợ và bối rối.  Một cách dứt khoát, những kẻ rất gần với sự kiện giáng sinh của Chúa Giêsu đã không nhận thức được việc gì đã xảy ra, trong khi đó những người ở rất xa sau khi đã trải qua một cuộc hành trình đầy gian nan, cuối cùng đã tìm thấy những gì họ đang tìm kiếm.  Thế nhưng, trong thực tế, chính mắt những vị Đạo sĩ đã thấy gì:  một Hài Nhi với mẹ Người trong một căn nhà nghèo hèn.  Ngôi sao đã dẫn đường cho họ, như nói ở trên, đã dẫn họ tới một hài nhi đơn sơ và nghèo hèn, Đấng mà họ nhận ra là vị vua của dân Do-thái.
Họ đã quỳ gối sụp lạy Người và dâng tiến Người những lễ vật tượng trưng:  vàng (vì Người là vua); nhũ hương (vì đằng sau bản thể con người của Hài Nhi đó, có sự hiện diện thiên tính của Thiên Chúa); mộc dược (vì Đấng từ trời đã mặc lấy xác loài người, đến để chịu chết).

ii)  Cuộc hành trình của các vị Đạo sĩ:  cuộc hành trình của đức tin:

Không có gì sai lầm khi nghĩ rằng cuộc hành trình của ba Đạo Sĩ là một cuộc hành trình đích thực của đức tin, đó là một cuộc hành trình của những người tuy không thuộc về dân riêng của Chúa, đã tìm thấy Đức Kitô.  Khi bắt đầu cuộc hành trình, luôn luôn có một dấu hiệu đòi hỏi được nhìn thấy ở đó nơi mỗi người sống và lòng quyết tâm.  Các nhà Đạo Sĩ đã tìm kiếm, đã nghiên cứu các tầng trời, trong Kinh Thánh, về Thiên Chúa, và từ nơi có dấu hiệu:  một ngôi sao.  Nhưng để bắt đầu một cuộc hành trình đức tin, nếu chỉ tìm kiếm hoặc học hỏi về các dấu hiệu của sự hiện diện của Thiên Chúa thì chưa đủ.  Một dấu hiệu có nhiệm vụ khơi lên lòng ước ao đòi hỏi một thời gian nào đó để thực hiện, một con đường của kiếm tìm, của đợi chờ.  Lời bày tỏ mà thánh Edith Stein mô tả trong cuộc hành trình đức tin của bà thật có ý nghĩa: “Thiên Chúa là chân lý.  Ai đi tìm kiếm chân lý là đi tìm kiếm Thiên Chúa, dù rằng có chủ đích hay không”.
Một niềm ước ao thực sự gợi lên một câu hỏi.  Trong khi đó, các vị Đạo sĩ đi tìm Đức Giêsu bởi vì trong lòng họ đang có những thắc mắc mạnh mẽ.  Kinh nghiệm được gặp gỡ Đức Giêsu như thế thực sự là một việc khích lệ cho công việc mục vụ:  có nhu cầu không ban đặc ân một giáo lý được tạo bởi những điều chắc chắn hoặc mối quan tâm về việc cung cấp cho các câu trả lời có sẵn, mà là khơi dậy trong con người ngày nay các câu hỏi quan trọng về những vấn đề cốt yếu của nhân loại.  Đây là những gì mà một vị Giám Mục từ miền trung nước Ý đề nghị trong một lá thư mục vụ:  “Giới thiệu Chúa Kitô và Tin Mừng trong sự nối kết với những vấn nạn căn bản về sự tồn tại của loài người (sống – chết, tội lỗi – sự dữ, công bằng – nghèo khó, hy vọng – vỡ mộng, bác ái – hận thù, sự liên hệ giữa các cá nhân trong gia đình, ngoài xã hội, các mối quan hệ quốc tế, v.v…), để tránh sự nhầm lẫn giữa các câu hỏi về nhân loại và các câu trả lời của chúng ta” (Gm. Lucio Maria Renna).
Câu trả lời, như chúng ta được giảng dạy bởi kinh nghiệm của ba vị Đạo Sĩ, được tìm thấy trong Kinh Thánh.  Và nó không phải chỉ là một câu hỏi về kiến thức trí tuệ hay hiểu biết về nội dung của Kinh Thánh, như trong trường hợp của các vị kinh sư, nhưng về đường đi đến được hướng dẫn bởi lòng mong ước, bởi thắc mắc.  Đối với ba vị Đạo Sĩ, chỉ cần sự chỉ dẫn của Thánh Kinh đã soi sáng họ hoàn thành giai đoạn cuối cùng của cuộc hành trình:  Bêlem.  Ngoài ra, Lời của Chúa cho phép họ thấy trong các dấu hiệu khiêm nhu của một ngôi nhà, của Hài Nhi Giêsu với Đức Maria, mẹ Người, Vua dân Do-Thái, Đấng đang được dân Israel mong đợi.
Các vị Đạo sĩ ngưỡng mộ Người và khám phá ra trong Đức Giêsu là Đấng mà họ tìm kiếm đã lâu.  Trên một khía cạnh khác, người đọc rất ngạc nhiên bởi sự chênh lệch giữa những cử chỉ và các món quà dâng tiến của các vị Đạo sĩ và thực tế khiêm tốn hiện diện trước mắt họ; nhưng mặt khác, chắc chắn rằng Hài Nhi mà ba vị Đạo sĩ triều bái chính thực là Con Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ thế gian đang được mong chờ.  Và vì thế cuộc hành trình đã trở nên cuộc hành trình của mỗi người đọc của câu chuyện có ý nghĩa này về ba vị Đạo sĩ:  bất cứ ai đi tìm kiếm, dù cho có xa Thiên Chúa cách mấy đi nữa, vẫn có thể tìm thấy Người.  Thay vào đó, những ai cho là mình đã biết tất cả mọi sự về Thiên Chúa và tin rằng ơn cứu rỗi của họ đã được bảo đảm, thì có nguy cơ bị vong thân khi gặp gỡ Người.  Trong một chương trình giáo lý được tổ chức tại Cologne vào dịp Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới kỳ thứ 20, đức Tổng Giám Mục Bruno Forte đã phát biểu như sau:  “Ba vị Đạo sĩ đại diện cho tất cả những ai đi tìm kiếm chân lý, sẵn sàng để sống cuộc sống của họ như trong một cuộc sống lưu đày, trên đường đi đến cuộc gặp gỡ với ánh sáng đến từ trên cao”.
Ngoài ra, kinh nghiệm của ba vị Đạo Sĩ dạy cho chúng ta biết rằng trong mọi nền văn hóa, trong mỗi con người luôn có những kỳ vọng sâu xa đòi hỏi phải được đáp ứng.  Từ đây bắt đầu cho một trách nhiệm đọc những dấu hiệu của Thiên Chúa hiện diện trong lịch sử loài người.

5.  Suy Gẫm

-  Sau khi đọc đoạn Tin Mừng này, tôi đã sẵn sàng để làm sống lại cuộc hành trình của ba vị Đạo Sĩ chưa?
-   Những điều khó khăn gì bạn đã gặp phải trong sự hiểu biết sâu xa về Đức Giêsu Kitô?  Làm cách nào bạn đã có thể khắc phục được chúng?
-  Trong việc đi tìm kiếm chân lý, bạn có biết cách làm thế nào để tin tưởng, để lên đường và để lắng nghe Thiên Chúa không?
-  Trong ánh sáng của Lời Chúa, bạn có thể thay đổi những gì trong đời sống của bạn?

6.  Thánh Vịnh 72:1-11

Đây là một bài Thánh Vịnh tiến vua, được soạn ra để chào mừng ngày nhà vua đăng quang lên ngai.  Cộng đồng Kitô hữu nguyên thủy đã không có nghi ngờ trong việc được trông thấy hình ảnh Đấng Mêssia trong thân phận con người. 
Tâu Thượng Đế, xin ban quyền bính Ngài cho vị Tân Vương,
trao công lý Ngài vào tay Thái Tử,
để Tân Vương xét xử dân Ngài theo công lý,
và bênh vực quyền lợi kẻ nghèo hèn.

Núi đem lại cảnh hoà bình trăm họ,
đồi rước về nền công lý vạn dân.
Người sẽ bảo toàn quyền lợi dân cùng khổ,
ra tay cứu độ kẻ khó nghèo,
đập tan lũ cường hào ác bá.
Nguyện chúc Người tuổi thọ sánh vầng ô,
như bóng nguyệt đến muôn đời muôn kiếp!

Mong Người xuống tựa mưa sa nội cỏ,
ơn vũ lộ thấm nhuần cả đất đai.
Triều đại Người, đua nở hoa công lý
và thái bình thịnh trị tới ngày nao tuế nguyệt chẳng còn.
Người làm bá chủ từ biển này qua biển nọ,
từ Sông Cả đến tận cùng cõi đất.

Dân vùng sa mạc khúm núm quy hàng,
tất cả đối phương nhục nhằn cắn cỏ.
Từ Tác-sít và hải đảo xa xăm,
hàng vương giả sẽ về triều cống.
Cả những vua Ả-rập, và Saba,
cũng đều tới tiến dâng lễ vật.
Mọi quân vương phủ phục trước bệ rồng,
muôn dân nước thảy đều phụng sự.

Bài ca tụng Chúa

Chúng con chúc tụng vinh quang Đức Chúa Cha,
danh thánh Chúa uy linh cao cả;
cùng với Chúa Con và Chúa Thánh Thần
luôn mãi vinh quang đến muôn thuở muôn đời.

7.  Lời nguyện kết

Xin vâng, Amen!
Ôi lạy Chúa Cha, Chúng con nói lời đó với Chúa,
với tất cả tâm tình chúng con
hòa đồng với tâm tình của Con Cha
và của Đức Trinh Nữ Maria.
Chúng con nói với toàn thể Hội Thánh
và cho cả nhân loại.
Xin hãy ban cho chúng con, đang tập họp với nhau trong tình yêu, 
sau lời “xin vâng” trong giờ của thập giá
xin cho chúng con có thể trong cùng một tiếng nói thống nhất,
trong một ca đoàn mạnh mẽ,
trong một sự huy hoàng nói không nên lời,
hát bài ca này đến muôn đời
trên Thiên Đàng tôn nghiêm
Amen! Alleluia!
(Nt Anna Maria Canopi)

www.dongcatminh.org