Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2017

22-01-2017 : (phần II) CHÚA NHẬT III THƯỜNG NIÊN năm A

22/01/2017
Chúa Nhật tuần 3 thường niên năm A
(phần II)


Phụng vụ Lời Chúa: Chúa Nhật 3 Thường niên năm A
CHÚA NHẬT 3 THƯỜNG NIÊN A
(Is 8,23b-9,3; 1Cr 1,10-13.17; Mt 4,12-23)
Chủ đề: THEO CHÂN ĐỨC GIÊSU, CON ĐƯỜNG ĐƯA ĐẾN NƯỚC TRỜI
“Lập tức, các ông bỏ thuyền, bỏ cha lại mà theo Người” (Mt 4,23)
***
I. CÁC BÀI ĐỌC
Chúa Nhật III mùa thường niên đưa chúng ta bắt đầu trở lại với Tin Mừng của chu kỳ phụng vụ năm nay, đó là Tin Mừng theo thánh Mátthêu. Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật khởi đầu sứ vụ của Đức Giêsu, trong đó bao gồm cả việc chọn gọi các môn đệ đầu tiên. Sứ mạng này của Đức Giêsu, theo ghi nhận của tác giả Tin Mừng, tương ứng với sấm ngôn của Isaia trong bài đọc 1, đó là loan báo về một sứ vụ tại một vùng đất không mấy quan trọng. Bài đọc 2 nói về các tông đồ như là những công cụ thuộc về duy nhất Đức Giêsu.
1. Bài đọc 1
Khởi đầu hoạt động của Đức Giêsu tại vùng Capharnaum, một thành ven biển hồ Galilê, thuộc địa hạt Giabulon và Nepthali, được thánh Matthêu mô tả như là sự ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia. Bài đọc 1 đã nói về những cư dân ở vùng đất Giabulon và Nepthali, bên kia sông Giođan, như là những người sống trong bóng tối sự chết, vì họ phải chịu cảnh ô nhục vì bị quân thù chiếm đóng tại miền Bắc Israel. Nhưng Isaia đã loan báo rằng, giờ đây, đám người sống trong vùng bóng tối, nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi.
Bản văn hôm nay cũng được đọc trong phụng vụ đêm lễ Giáng Sinh, bởi vì tiếp sau bản văn có nói về sự sinh hạ của một hài nhi. Tuy nhiên, phần đầu của sấm ngôn ám chỉ chính yếu về sứ vụ của Đức Giêsu, bởi chính Ngài là nguồn ánh sáng huy hoàng, được xem như là “ánh sáng của thế gian” (Ga 8,12). Bởi đó, khi Chúa Giêsu bắt đầu rao giảng, Ngài tỏ ra thật sự là nguồn ánh sáng rực rỡ này.
2. Bài đọc 2
Thánh Phaolô trong bài đọc này đã nhấn mạnh về ơn gọi và sứ vụ bước theo Đức Giêsu như trong phần 2 của Tin Mừng. Ngài khẳng định tông đồ là khí cụ của Đức Giêsu, và mọi việc làm luôn là của Đức Giêsu và cho Đức Giêsu. Do đó các tông đồ không được xem mình quan trọng hơn những công việc của Ngài.
Sở dĩ Thánh Phaolô khuyên nhủ về vấn đề này là vì tại Côrintô đang dấy lên sự bất đồng giữa các tín hữu vì lý do tôn thờ con người quá mức. Người thì nói: “Tôi thuộc về Phaolô, tôi thuộc về Apôlô”. Apôlô không phải là tông đồ, nhưng là một môn đệ có tài lợi khẩu, có kiến thức về Kinh Thánh và có khả năng thu hút nhiều người. Người khác lại nói: “Tôi thuộc về Kêpha”. Đây là tên gọi mà Chúa Giêsu đã đặt cho Simon, có nghĩa là “đá”.
Các tín hữu ở Côrintô bị chia rẽ, bởi họ bám vào nhân vị của các tông đồ khác nhau mà không phải Đức Kitô. Bởi đó thánh Phaolô đã phản ứng mạnh mẽ về thái độ này. Ngài khẳng định rằng sự chia rẽ này thật là điều không phải lẽ, và ngài hỏi họ: “Có phải Phaolô đã chịu đóng đinh vào khổ giá vì anh em chăng? Hay anh em đã chịu phép rửa nhân danh Phaolô sao?”. Rõ ràng là chỉ một mình Đức Giêsu đã chịu đóng đinh cho mọi người chúng ta, và chỉ có một phép rửa nhân danh Cha, và Con, và Thánh Thần, mà không phải của Phaolô hay của Phêrô.
Chúng ta phải ý thức về chức năng thứ yếu của những thừa tác viên của Chúa. Vị thầy duy nhất, vị Chúa duy nhất chính là Đức Kitô. Vì thế hoạt động rao giảng Tin Mừng là của chính Đức Giêsu, và các tông đồ chỉ là khí cụ, và họ có đặc ân thật sự quý giá khi được kết hiệp cùng với hoạt động của Ngài, nhưng không có nghĩa là họ hoán đổi vị trí, bởi lẽ nếu như thế, họ không còn là tông đồ nữa.
Vì thế chúng ta vui mừng vì biết rằng Đức Giêsu Kitô vẫn đang tiếp tục công việc của Ngài qua các tông đồ, các Giám mục, các linh mục và các tín hữu. Chính Chúa là nơi mà chúng ta phải bám vào, và không bao giờ được đặt tầm quan trọng quá mức vào con người nhân loại, bởi chúng ta chỉ là những dụng cụ của một công trình siêu việt của Chúa.
3. Bài Tin Mừng
Tin Mừng hôm nay tường thuật việc Chúa Giêsu, sau khi hay tin Gioan tẩy giả bị bắt, đã lánh qua miền Galilê, một vùng cách xa Giêrusalem và tương đối yên tĩnh. Vùng này còn được gọi là “miền đất dân ngoại”, với sự hiện diện của nhiều sắc dân hỗn hợp khác nhau. Bởi đó người Do Thái không mấy quan tâm đến vùng đất này. Do vậy mà việc Chúa Giêsu đặt chân lên trên vùng đất này rất có ý nghĩa trong sứ mạng của Ngài, đó là tìm đến những người bé nhỏ, hèn mọn và nghèo đói.
Khởi đầu sứ vụ của Đức Giêsu được thánh Mátthêu mô tả như là sự ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia. Ngài bắt đầu rao giảng bằng lời mời gọi sám hối, “vì Nước Trời đã đến gần”. Người Do thái luôn trông đợi điều này, đó là Nước Thiên Chúa được tỏ hiện nơi trần gian, để biến cải thực trạng ảm đạm của cuộc sống này, để thay vào đó là những giá trị như công lý, thái bình, niềm vui và tình mến. Chúa Giêsu đã khẳng định rằng thời ấy đã đến gần, nhưng để bước vào thì cần một tâm tình hoán cải. Như thế cách nào đó Ngài đã phân biệt cho họ rằng Nước Thiên Chúa không như những thực tại chính trị, kinh tế hay xã hội của thế gian này, vốn không cần bất cứ sự sám hối nào, nhưng là một Vương quốc được thiết lập trong tâm hồn, thông qua việc hoán cải.
Bài Tin Mừng tiếp tục phần 2 với lời kêu gọi các môn đệ đầu tiên. Thật ra Đức Giêsu có thể tự mình thực thi sứ vụ, nhưng ngay khi bắt đầu sứ vụ, Ngài đã muốn gọi mời con người chúng ta cộng tác với Ngài trong công cuộc cứu độ thế gian này.
Ngay khi được gọi, những người ngư phủ bình thường lập tức bỏ tất cả mà theo Đức Giêsu. Quả thật nơi Đức Giêsu họ nhận ra quyền uy vô song của Ngài, và họ hiểu ngay rằng chính Ngài từ đây sẽ là thầy, là Chúa của họ và là Đấng Cứu độ trần gian.
II. GỢI Ý SUY NIỆM
1. “Dân đang lần bước giữa tối tăm, đã thấy một ánh sáng huy hoàng”. Đức Giêsu đã đến đem nguồn sáng cho nhân loại, nhất là những ai đang trong cảnh tối tăm. Tôi có cảm nhận được Đức Giêsu cũng đã đến bên tôi và những mảng tối đời tôi đang được chiếu rọi bởi ánh sáng Đức Kitô và hối thúc tôi biến cải đời mình?
2. “Tôi thuộc về Đức Kitô”. Là người đang tiếp nối công cuộc làm chứng Tin Mừng cho mọi người trong những công việc bé nhỏ hằng ngày để góp phần xây dựng Nước Thiên Chúa, tôi có khiêm tốn nhìn nhận vai trò là khí cụ đơn sơ thứ yếu của mình để luôn xem Đức Kitô là vị Thầy, vị Chúa duy nhất của đời mình không? Cuộc sống quanh tôi có nhiều thứ mà tôi đang thuộc về. Còn Đức Giêsu, Đấng mà tôi tuyên xưng hằng ngày là đường, là sự thật và là sự sống thì sao? Liệu tôi có đang thuộc về Ngài?
3. “Lập tức, các ông bỏ thuyền, bỏ cha lại mà theo Ngài”. Lời mời gọi hoán cải và lên đường đã được các môn đệ xưa kia lập tức đáp trả. Còn tôi, tôi vẫn đang ì ạch trong nếp sống cũ, hay cũng biết mau mắn lên đường bước theo vị Thầy Giêsu để tìm về những giá trị của Nước Trời?
III. LỜI NGUYỆN CHUNG
Chủ tế: Anh chị em thân mến! Thiên Chúa là Đấng Cứu Độ đã ban tặng Đức Giêsu Kitô là ánh sáng chiếu soi và dẫn đường cho toàn thể nhân loại. Chúng ta hãy đồng thanh cảm tạ Chúa và dâng lên Người những tâm tình và ước nguyện chân thành:
1. “Ánh sáng đã xuất hiện cho người ngồi trong bóng tối sự chết.” Chúng ta cùng cầu nguyện cho mọi thành phần trong Hội Thánh luôn ý thức tiếp nối sứ vụ của Đức Kitô, trở nên ánh sáng ở giữa thế gian, hầu soi chiếu những người đang ở trong bóng tối của bất công, bạo lực, gian dối, và thù hận.
2. Chúa Giêsu khởi đầu sứ vụ với lời mời gọi: “Hãy hối cải, vì nước trời đã gần đến!” Chúng ta cùng cầu nguyện cho các dân tộc trên thế giới, cách riêng những tâm hồn thành tâm thiện chí nhưng chưa nhận biết Đức Kitô, được đón nhận Tin Mừng cứu độ, hầu thay đổi tận căn đời sống cho phù hợp với Nước Trời.
3. Thánh Phaolô nhắc nhở: “Hãy đoàn kết chặt chẽ trong cùng một thần khí và cùng một tâm tình.” Chúng ta hãy cầu xin cho mọi Kitô hữu biết vượt qua những khác biệt gây chia rẽ, tìm được sự đồng tâm nhất trí trong các cộng đoàn và với cộng đoàn khác, để giữ gìn và xây dựng sự hiệp nhất của Nhiệm Thể Chúa Kitô.
4. Các môn đệ đầu tiên đã mau mắn đáp lại tiếng Chúa mời gọi. Chúng ta cùng cầu nguyện cho mọi người cùng các gia đình trong cộng đoàn chúng ta, biết quảng đại đáp trả lời mời gọi của Chúa và dấn thân trọn vẹn cho Tin Mừng qua việc từ bỏ triệt để, luôn tìm kiếm và thực thi ý Chúa trong bổn phận hằng ngày.
Chủ tế: Lạy Thiên Chúa là Cha chúng con, xin nhận lời chúng con chân thành cầu nguyện và rộng ban mọi ơn lành hồn xác, giúp chúng con luôn trung thành và sống xứng đáng là môn đệ của Đức Giêsu Kitô, con Cha. Người hằng sống và hiển trị muôn đời.
www.tgpsaigon.net

SCĐ CHÚA NHỰT III TN A
* Từ Chúa nhựt thứ 3 mùa thường niên cho đến Chúa nhựt 34, chúng ta đọc liên tục Tin Mừng theo Thánh Mát-thêu.
CHỦ ĐỀ :
BÌNH MINH CỦA MỘT THỜI ĐẠI MỚI :
NƯỚC TRỜI ĐÃ ĐẾN GẦN


"Từ lúc đó, Đức Giêsu bắt đầu rao giảng…"(Mt 4,17)
Sợi chỉ đỏ :
- Bài đọc 1 : lời tiên tri của Isaia "Dân đang lần bước giữa tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng ; đám người sống lầm than trong vùng bóng tối nay được thấy ánh sáng bừng lên chiếu rọi"
- Đáp ca : "Chúa là nguồn ánh sáng, là Đấng cứu độ tôi, tôi sợ gì ai nữa".
- Tin Mừng : Đức Giêsu thực hiện lời tiên tri của Isaia. Ngài đến miền Galilê, một miền có rất đông lương dân, bắt đầu rao giảng rằng "Hãy sám hối, vì triều đại Thiên Chúa đã đến gần". Ngài cũng bắt đầu tuyển chọn môn đệ để cùng Ngài đi loan truyền tin vui ấy.
Minh họa
- Mille images 54 A
- "Từ lúc đó, Đức Giêsu bắt đầu rao giảng…" (Mt 4,17)
I. DẪN VÀO THÁNH LỄ
Các kitô hữu đầu tiên đã cảm thấy rất hạnh phúc vì được gia nhập gia đình Giáo Hội. Mỗi ngày Chúa nhựt, họ họp nhau lại trong tâm tình kính mến Chúa và yêu thương nhau. Gương đoàn kết yêu thương của họ đã thu hút thêm rất nhiều người xin gia nhập Giáo Hội.
Hôm nay, chúng ta cũng họp nhau lại như cộng đoàn kitô hữu đầu tiên ấy. Nhưng có lẽ chúng ta không cảm thấy hạnh phúc bằng họ, vì chúng ta không mến Chúa bằng họ, không thương nhau bằng họ. Xin Đức Giêsu, Đấng đã tập họp chúng ta, ban thêm tình yêu trong lòng chúng ta.
Đặc biệt tuần này là tuần lễ Giáo Hội cầu nguyện cho sự hợp nhất các kitô hữu. Chúng ta tha thiết nài xin Chúa cho những người cùng tin một Chúa Kitô biết đoàn kết yêu thương nhau hơn.
II. GỢI Ý SÁM HỐI
- Chúng ta hãy xin Chúa tha thứ vì những chia rẽ, đố kị, ganh ghét trong cộng đoàn họ đạo chúng ta.
- Chúng ta hãy xin Chúa tha thứ vì cuộc sống của chúng ta chưa thực sự là ánh sáng trước mặt muôn dân.
- Chúng ta hãy xin Chúa tha thứ vì chưa quan tâm mang ánh sáng Tin Mừng đến cho lương dân.
III. LỜI CHÚA
1. Bài đọc 1 : Is 8,23--9,3
Bối cảnh lịch sử : năm 721, đế quốc Assyria chiếm miền Bắc xứ Palestina (vương quốc Israel, về sau được gọi là miền Galilê, trong đoạn Tin Mừng này nó được gọi là "đất Dabulon và Néptali"). Assyria bắt thành phần ưu tú của xứ này đi lưu đày và đem nhiều dân ngoại từ các xứ khác đến lập cư ở xứ này, vì thế Galilê lại được gọi là vùng đất của lương dân, là vùng đất tối tăm.
Nhưng ngôn sứ Isaia đã tiên báo rằng sẽ tới ngày Ánh sáng sẽ bừng lên ở miền đất đó, và đám dân lầm than trong bóng tối ấy sẽ được ánh sáng chiếu rọi.
2. Đáp ca : Tv 26
Ý chính của Tv này là ánh sáng hy vọng loé lên từ cảnh khốn cùng : cho dù khốn khổ có nặng nề đến đâu, thử thách có khắc nghiệt thế nào, thì vẫn có một điều chắc chắn, đó là : Thiên Chúa vẫn là ánh sáng và ơn cứu độ. Đó chính là niềm hy vọng của mọi tín hữu khiến họ luôn đứng vững : "Chúa là nguồn ánh sáng và Đấng cứu độ tôi. Tôi sợ gì ai nữa".
3. Tin Mừng : Mt 4,12-23
Đoạn Tin Mừng này đánh dấu kết thúc sứ mạng của Gioan Tẩy giả và bắt đầu sứ mạng của Đức Giêsu. Đức Giêsu bắt đầu sứ mạng tại Galilê, một miền đất vốn được coi là tối tăm, là đất của lương dân. Chính tại miền đất này, Đức Giêsu tuyên bố "Hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần". Như thế, Đức Giêsu thực hiện lời tiên tri của Isaia.
Đức Giêsu cũng kêu gọi 4 môn đệ đầu tiên (Phêrô, Anrê, Giacôbê và Gioan) để cùng Ngài rao giảng Tin Mừng Nước Trời.
4. Bài Thánh Thư : 1 Cr 1,10-13.17
Sau khi mở đầu bức thư bằng những lời chào hỏi (đoạn được trích đọc Chúa nhựt trước), Phaolô đi ngay vào tệ nạn thứ nhất của tín hữu Côrintô là sự chia rẽ nhau.
- Tín hữu Côrintô đã chia ra thành 4 nhóm, mỗi nhóm dựa vào một thừa sai và chống lại các nhóm kia : nhóm theo Phaolô, nhóm theo Apollô, nhóm theo Phêrô (Kêpha) và nhóm theo Đức Kitô.
- Phaolô lập luận để cho thấy việc chia bè phái như thế là sai : tất cả đều thuộc về Đức Kitô, mà Đức Kitô không thể bị chia năm xẻ bảy như thế. Và Phaolô kêu gọi họ hãy hòa thuận, một lòng một ý với nhau.
IV. GỢI Ý GIẢNG
1. Cuộc phiêu lưu vĩ đại từ một vùng đất bị khinh khi
Đối với dân thủ đô, Galilê chỉ là tỉnh lẻ. Đối với người mộ đạo sùng tín, miền Bắc thật đáng ngờ vực. Đó là miền hầu như thuộc ngoại bang, nơi hội tụ dân ngoại. Một dân cư pha tạp, nông dân và ngư dân có giọng nói nặng chịch vốn là đề tài phong phú cho các câu chuyện diễu cợt hằng ngày…
Trong khi những tín đồ chính thống ở kinh đô nghiền ngẫm sự khinh khi, chiêm ngưỡng sự siêu việt của mình, chế diễu và tránh xa những người bị loại trừ ở phía Bắc, thì Đức Messia, Cứu Chúa, ánh sáng muôn dân, tới cư ngụ tại Capharnaum, bên bờ hồ. Xa khỏi kinh đô vĩnh hằng, khỏi thói ngạo mạn, tự tôn, và sự mù quáng của họ….
Chính trên bờ hồ chứ không phải trên các bậc cấp của đền thờ, giữa đám ngư phủ bận rộn chứ không phải nơi những vị tư tế chuyên lo phụng tự mà Đức Giêsu sẽ chọn các môn đệ của Người. Đúng là một nước cờ ngược lại mọi logic.
Chính những người ít khả năng nhất, ít được chuẩn bị nhất lại là những người đầu tiên nhận được ánh sáng và đi theo Đấng là "đường, sự thật và sự sống".
Ngay tức khắc, thành phần lao động đơn sơ chất phác nhưng có trái tim nhạy bén đã tin tưởng vào ngôn sứ… Những người tội lỗi bỗng nhiên bị chất vấn, đã cảm thấy ánh sáng mà ngay những kẻ rắc rối khó tính nhất cũng phải nhượng bộ… và họ đã đi theo Người.
Cuộc phiêu lưu vĩ đại đã khởi đi từ một miền đất bị nguyền rủa. Thế giới mới đã ăn rễ sâu vào vùng đất nhơ uế nhưng cởi mở đón tiếp mọi bất ngờ của Thánh Thần, của Thiên Chúa… (F. Delectos, được trích bởi Fiches dominicales, trang 169-170).
2. Con đường sáng
Cuộc đời chúng ta đầy dẫy bóng tối :
- tối tăm về sự thật : cho dù có nhiều phương tiện truyền thông, Nhưng khó mà biết sự thật.
- tối tăm về tương giao : ngay cả những người sống cạnh nhau cũng chưa hiểu nhau.
- tối tăm do tội lỗi, do mù quáng, do cố chấp hẹp hòi…
- tối tăm do hoàn cảnh bên ngoài nhiều bất công, gian dối, thù hận…
Trong khung cảnh tối tăm ấy, chúng ta hãy nhớ những lời của Đức Giêsu : "Ta là ánh sáng thế gian" (Ga 9,12) ; "Hãy tin vào ánh sáng và các ngươi sẽ trở thành con cái sự sáng" (Ga 12,36).
Nhưng tin vào ánh sáng là gì ? Là tin vào mặc khải của Đức Giêsu, cũng như 4 môn đệ đầu tiên trong bài Tin Mừng hôm nay. Họ đã nghe tiếng gọi của Ngài, đã từ bỏ tất cả để đi theo Ngài. Ngài sẽ giải đáp cho tất cả những băn khoăn thắc mắc của chúng ta ; Ngài sẽ cho ta biết ý nghĩa cuộc đời ta là gì ; Ngài cho chúng ta biết chúng ta có một người Cha trên trời hết lòng yêu thương chúng ta ; Ngài sẽ dạy cho chúng ta biết sống yêu thương như thế nào ; và cuối cùng Ngài sẽ dẫn chúng ta về nhà Cha trên trời.
3. Sự hiệp nhất các kitô hữu
Chúa nhựt hôm nay nằm trong tuần lễ cầu nguyện cho sự hiệp nhất các kitô hữu. Các bài đọc trong Thánh lễ hôm nay cung cấp nhiều chất liệu cho chúng ta suy nghĩ về sự hiệp nhất này :
- Bài đọc 1 : Đức Giêsu là ánh sáng bừng lên giữa thế gian. Ngài muốn soi sáng tất cả mọi người, kể cả các anh em ly khai, những người lạc giáo, những người lương và những người vô thần…
- Bài đọc 2 : Đức Giêsu đã chịu chết vì mọi người và cho mọi người. Nếu các kitô hữu chia rẽ nhau thì chẳng khác gì Đức Giêsu bị chia năm xẻ bảy sao !
- Bài đáp ca : "Điều tôi tìm kiếm khấng xin, là luôn được ở trong nhà Chúa tôi". Tại sao những anh em cùng tin Đức Kitô lại không sống hòa thuận với nhau trong cùng một ngôi nhà của Chúa ?
- Bài Tin Mừng : "Hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần". Tất cả mọi người, dù là công giáo hay tin lành, chính thống v.v. đều phải sám hối về những tội lỗi của mình để có thể được vào Nước Chúa.
4. Chuyện minh họa : "Dân ngồi trong tối tăm đã thấy ánh sáng huy hoàng"
a/ Làm phép nhà
Một bà kia mời Linh mục đến làm phép nhà mình. Bà hướng dẫn Cha đi rảy nước thánh mọi nơi trong nhà : phòng khách, phòng ngủ, nhà bếp, phòng ăn… Cha thấy chỗ nào cũng sạch sẽ và ngăn nắp. Cho nên chỗ nào Cha cũng rảy nước thánh, kể cả cầu thang. Ngay cả hai con mèo đang nằm ngủ trên một bậc thang cũng được Cha rảy nước thánh, khiến nó giật mình thức dậy kêu meo meo và chạy vội đi nơi khác, và mọi người hiện diện phải phì cười.
Sau khi làm phép xong mọi nơi ở nhà trên thì đến hầm kho. Bà chủ nhà chần chừ không muốn dẫn Cha xuống. Vị Linh mục hỏi :
- Sao thế ?
- Dưới đó dơ lắm.
- Càng dơ thì càng phải làm phép chứ.
- Nhưng nó lộn xộn lắm.
- Càng lộn xộn càng phải làm phép.
- Và nó tối tăm lắm.
- Cho nên phải mang ánh sáng đến cho nó.
Lời bàn : Con người chúng ta cũng giống như một gian nhà. Những nơi mình muốn che dấu nhất chính là những nơi tối tăm xấu xa nhất. Nhưng đó cũng là những nơi cần mang ánh sáng tới nhất.
b/ Mang ánh sáng đến chỗ tối tăm
Một ngày kia Mẹ Têrêsa Calcutta đến Melbourne, Australia. Mẹ đi thăm một người nghèo không ai biết đến. Ông sống trong một căn phòng rất tồi tệ, đồ đạc dơ bẩn ngổn ngang. Phòng không có cửa sổ mà cũng chẳng có lấy một bóng đèn.
Mẹ Têrêsa bắt tay vào thu dọn đồ đạc. Ông gắt lên : "Cứ để yên mọi thứ cho tôi". Nhưng Mẹ cứ tiếp tục. Sau khi mọi thứ đã ngăn nắp, Mẹ Têrêxa tìm thấy một chiếc đèn trong một góc phòng. Đèn bám đầy bụi, chứng tỏ lâu lắm rồi không ai đụng đến. Mẹ lau chùi sạch sẽ rồi hỏi :
- Sao lâu nay ông không thắp đèn lên ?
- Thắp làm chi. Có ai đến thăm tôi đâu. Tôi đâu cần thấy mặt ai.
- Thế ông có hứa sẽ thắp đèn lên khi một nữ tu của tôi đến thăm ông không ?
- Vâng, nếu tôi nghe có tiếng ai đến thì tôi sẽ thắp đèn lên.
Từ đó, mỗi ngày, hai nữ tu của Mẹ Têrêxa đều đến thăm ông và giúp đỡ ông. Một hôm ông nói với một trong hai nữ tu ấy :
- Bây giờ tự tôi đã biết thu dọn phòng tôi rồi. Nhưng xin làm ơn về nói với nữ tu đầu tiên rằng ngọn đèn mà Bà đã thắp lên đến nay vẫn sáng.
V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
CT : Anh chị em thân mến
Đức Giêsu là ánh sáng trần gian. Ai theo Người sẽ không phải đi trong bòng tối, nhưng sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống. Với quyết tâm sống như con cái sự sáng, chúng ta cùng dâng lời cầu xin.
1. Đức Kitô đã dùng các tông đồ làm nền móng xây dựng Hội Thánh / và đã làm cho Hội Thánh lan rộng khắp hoàn cầu / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các Giám mục / Linh mục / phó tế / biết chu toàn sứ mạng Chúa trao cho / là nhiệt thành và khôn ngoan lãnh đạo dân Chúa.
2. Từ hai ngàn năm nay / có biết bao kitô hữu đã nhiệt tình đáp lại lời mời gọi của Đức Kitô / hăng say rao giảng Tin Mừng cứu độ / xả thân phục vụ những kẻ bần cùng đói rách / cũng như những người bất hạnh nhất trong xã hội / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho những anh chị em ấy / luôn giữ được niềm phấn khởi lúc ban đầu.
3. Chúa Giêsu kêu gọi / "Anh em phải sám hối vì Triều đại Thiên Chúa đã đến gần" / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho mọi tín hữu hiểu rằng / sám hối là việc phải làm thường xuyên suốt cả cuộc đời / nếu muốn được hiệp thông với Thiên Chúa / vì mang lấy thân phận con cháu Ađam / con người rất dễ phạm tội mà khó làm việc lành.
4. Thánh Phaolô viết / "Anh em hãy nhất trí với nhau trong lời ăn tiếng nói / và đừng để có sự chia rẽ giữa anh em / nhưng hãy sống hòa thuận / một lòng một ý với nhau" / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết luôn cố gắng thực hiện trọn vẹn lời khuyên tha thiết của Thánh Phaolô tông đồ.
CT : Lạy Chúa, chúng con cảm tạ Chúa đã gọi chúng con làm môn đệ Chúa. Xin ban ơn giúp chúng con luôn sống xứng đáng với tình thương hải hà của Chúa. Chúng con cầu xin…
VI. TRONG THÁNH LỄ
- Kinh Tiền Tụng : Nên dùng Kinh Tiền Tụng Chúa nhựt thường niên I, vì có nói tới Giáo Hội, Nước Trời ở trần gian.
- Trước kinh Lạy Cha : Chúng ta hãy đọc kinh Lạy Cha trong tâm tình hiệp nhất với Đức Giêsu và với tất cả những kitô hữu khác cùng một niềm tin vào Ngài.
VII. GIẢI TÁN
Anh chị em đã được ánh sáng Đức Giêsu soi sáng, anh chị em hãy cố gắng sống như con cái sự sáng, và cùng Đức Giêsu xây dựng Nước Thiên Chúa ở trần gian này.

Lm. Carolo HỒ BẶC XÁI


Lectio Divina: Chúa Nhật III Thường Niên (A)
Chúa Nhật, 22 Tháng 1, 2017

Khởi đầu việc công bố Tin Mừng
và kêu gọi những môn đệ đầu tiên
Mt 4:12-23


1.  Lời nguyện mở đầu

Trong bóng tối của một đêm không trăng sao,
một đêm vô nghĩa
Chúa, Ngôi Lời của Sự Sống,
giống như một tia chớp trong cơn bão của sự lãng quên,
bước vào bên trong phạm trù của ngờ vực
dưới sự che chở của các giới hạn mong manh
để ẩn náu ánh sáng.
Ngôi Lời làm bằng sự thinh lặng và điều thông thường,
ngôn ngữ nhân gian của Chúa, sứ giả về những bí mật của Đấng Tối Cao:
giống như những cái neo thảy vào vùng biển chết
để đi tìm nhân loại một lần nữa, đang đắm mình trong những âu lo điên rồ của mình,
và chuộc lại họ, kẻ đã bị tước đoạt,
nhờ vào ánh sáng đẹp ngời của sự tha thứ.
Lạy Chúa, Đại Dương của Hòa Bình và bóng mát của sự Vinh Quang vĩnh cửu,
con xin dâng lời cảm tạ:
Vùng biển yên bình phía bên bờ của con đang chờ đợi một làn gợn sóng, con muốn đi tìm Chúa!
Và nguyện xin tình bằng hữu anh em bảo vệ con
khi màn đêm buông xuống trên nỗi ước vọng của con dành cho Chúa.  Amen.

2.  Bài Đọc

a)  Phúc Âm:

12  Khi ấy, nghe tin Gioan bị nộp, Chúa Giêsu lui về Galilê.  13 Người rời bỏ thành Nagiarét, đến ở miền duyên hải thành Capharnaum, ráp ranh đất Giabulon và Náp-ta-li.  14 Để ứng nghiệm lời đã phán bởi miệng tiên tri Isaia rằng: 15 Hỡi đất Giabulon và đất Náp-ta-li, đường dọc theo biển, bên kia sông Giođan, Galilêa của ngoại bang!  16 Dân ngồi trong tối tăm, đã thấy ánh sáng huy hoàng, ánh sáng đã xuất hiện cho người ngồi trong bóng tối sự chết.  17Từ bấy giờ, Chúa Giêsu bắt đầu rao giảng và nói:  “Hãy hối cải, vì Nước Trời đã gần đến!”  18Nhân lúc Chúa Giêsu đi dọc theo bờ biển Galilêa, Người thấy hai anh em là Simon, cũng gọi là Phêrô, và Anrê, em ông; cả hai đang thả lưới dưới biển, vì hai ông là ngư phủ.  19 Người bảo hai ông rằng:  “Các ngươi hãy theo Ta, Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những ngư phủ lưới người ta”.  20 Lập tức hai ông bỏ lưới đó mà theo Người.  21 Đi xa hơn một đỗi, Người lại thấy hai anh em khác là Giacôbê con ông Giêbêđê, và Gioan em ông đang vá lưới trong thuyền với cha là Giêbêđê.  Người cũng gọi hai ông.  22 Lập tức hai ông bỏ lưới và cha mình mà đi theo Người.  23 Và Chúa Giêsu đi rảo quanh khắp xứ Galilêa, dạy dỗ trong các hội đường của họ, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền trong dân.  
 
b)  Giây phút thinh lặng:

Chúng ta hãy để cho Lời Chúa vang vọng trong chúng ta.

3.  Suy gẫm

a)  Một vài câu hỏi để suy gẫm:

-  Chúa Giêsu định cư nơi miền duyên hải:  Con Thiên Chúa định cư bên cạnh loài người.  Biển, thế giới bí ẩn và vô biên này, nó bao la nơi chân trời giống như các tầng trời; cái nọ phản chiếu trong cái kia, giáp sát nhau, khác biệt, một sự phản ảnh tương lân của yên tĩnh và hòa bình.  Đức Giêsu, đất của Thiên Chúa, đến sống nơi miền duyên hải và trở thành đất của nhân loại.  Chúng ta có sẽ đi và sống bên cạnh Thiên Chúa như Ngôi Lời đã làm trước khi Người đến với chúng ta không?  Hay là đời sống mong manh của chúng ta trong xác thịt là đã đủ cho chúng ta rồi?

-  Dân sống trong tối tăm đã thấy ánh sáng huy hoàng:  đắm chìm trong tăm tối, nhân loại đã sống đời mình trong đau thương cam chịu và không hy vọng có bất cứ điều gì thay đổi cho họ.  Một thế giới nơi mà đức tin bị chối từ là một thế giới chìm đắm trong tối tăm cho đến khi ánh sáng đến đó.  Đức Kitô, ánh sáng cho muôn dân, đã đến thế gian và đã xua tan tối tăm để ánh sáng có thể chiếu soi.  Sự tối tăm trong chúng ta đã bị xua tan chưa?

-  Họ lập tức bỏ lưới và đi theo Người.  Lập tức. Rời bỏ.  Đi theo.  Những từ ngữ khó khăn cho đời sống của chúng ta.  Để đáp lời Thiên Chúa:  xin vâng, một cách bình thản.  Lìa bỏ tất cả mọi việc chúng ta đang làm để đi theo Chúa:  xin vâng, nhưng trước thết chúng ta phải suy nghĩ cho chín chắn.  Mọi chuyện sẽ ra sao nếu chúng ta làm như các thánh Tông Đồ đã làm:  lập tức, bỏ lại mọi thứ, đi theo Người?

b)  Chìa khóa dẫn đến bài đọc:

Thiên Chúa của càn khôn là Đấng đã tạo dựng ra trời và đất với chỉ bằng Lời phán ra của Người, rời bỏ nơi Người cư ngụ và xuống thế sống nơi miền duyên hải trong một miền đất lạ, nói ngôn ngữ của trần thế để cho Nước Trời có thể được biết đến.  Con Thiên Chúa, cũng thế, lớn lên ở thành Nagiarét, rời bỏ quê nhà thời thơ ấu của Người để đến đất Galilêa của các dân tộc bên kia sông Giođan.  Bóng tối của vô minh thấp thoáng qua hằng thế kỷ bị đâm thủng bởi ánh sáng huy hoàng.  Bóng tối của sự chết nghe thấy những lời mở ra cho con đường mới và cuộc sống mới:  “Hãy hối cải, vì Nước Trời đã gần đến”.  Để thay đổi cuộc hành trình, để đến gần với ánh sáng không phải là điều gì mới lạ đối với những ai đã quen thuộc với sự hiện diện của Đấng Tối Cao.  Bởi vì con mắt đã quen với sự hiện diện và trái tim loài người dễ dàng quên đi những bóng tối trong quá khứ khi nó đang vui hưởng sự huy hoàng.  Hối cải.  Bằng cách nào?  Mối tương quan loài người trở thành con đường mới dọc theo bờ biển.  Có những anh em dọc theo bờ biển, các cặp anh em:  Simon và Anrê, Giacôbê và Gioan.  Thiên Chúa không đến để phá vỡ những mối quan hệ này, nhưng cất nhắc họ lên để các ông làm ngư phủ trong một cuộc sống mới sáng ngời hơn, trong đời sống của Chúa và biển của Người.

Nhân lúc khi Người đang đi… đường đi là một bí mật lớn lao của đời sống tinh thần.  Chúng ta không được gọi để đứng yên tại chỗ, mà vì chúng ta cũng phải đi bằng đường biển, biển thế gian nơi mà con người là cá, bị đắm chìm trong nước cay đắng, mặn chát và vô nhân đạo.  Các ngư phủ lưới người.  Người ta không thể đánh cá mà không có cái lưới yêu thương, không có một người cha để bảo vệ con thuyền, không có một con thuyền để ra vùng nước sâu.  Cái lưới của mối quan hệ nhân loại là vũ khí duy nhất cho những người đi truyền bá Phúc Âm, bởi vì với tình yêu chúng ta có thể đi làm một chuyến đánh cá viễn chinh vĩ đại, và tình yêu không phải chỉ được công bố mà còn phải được mang tới.  Để được gọi đi từng đôi một có nghĩa chính xác là điều này mang đến một tình yêu cụ thể và trông thấy được; tình yêu của anh em có cùng cha mẹ, tình yêu mà trong huyết quản có cùng một dòng máu, cùng một sự sống.

Hãy theo Ta… để kêu gọi những người khác bước đi, lưới cá và làm chứng tá.  Cái lưới cá có thể bị rách, nhưng mỗi ngư phủ thì có khả năng vá lại cái lưới rách.  Tình yêu không phải là một món đồ lặt vặt bị hư hỏng vì việc xử dụng!  Nghệ thuật của sự hòa giải có thể khiến cho mọi mối quan hệ giữa người ta trở nên quý giá.  Điều đáng nói là tin tưởng vào cái tên mới, luôn luôn và vẫn còn được gọi là SỰ SỐNG.

Những người được mời gọi, và đi theo Chúa Giêsu.  Nhưng Chúa Giêsu đi đâu?  Người đi quanh khắp xứ Galilêa, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, chữa lành mọi bệnh hoạn và tật nguyền của dân chúng.  Mỗi người ngư phủ, tông đồ của Nước Trời, sẽ hành động như Chúa Giêsu:  sẽ đi trên những con đường của thế giới và dừng lại nơi phố chợ đông người, sẽ nói về Tin Mừng của Thiên Chúa và sẽ chăm sóc kẻ bệnh hoạn và tật nguyền, sẽ làm cho sự quan tâm của Chúa Cha dành cho các con cái Người được hiển thị.            

4.  Cầu nguyện (Is 43:1-21)

Đừng sợ, vì Ta đã chuộc ngươi về,
đã gọi ngươi bằng chính tên ngươi: ngươi là của riêng Ta!
Ngươi có băng qua nước, Ta sẽ ở cùng ngươi,
ngươi có vượt qua sông, cũng không bị nước cuốn;
ngươi có đi trong lửa, cũng chẳng hề hấn gì,
ngọn lửa không thiêu rụi ngươi đâu.
Vì chính Ta là ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa ngươi thờ,
là Đức Thánh của Israel, Đấng cứu độ ngươi.

Vì trước mắt Ta, ngươi thật quý giá,
vốn được Ta trân trọng và mến thương,
nên Ta đã thí bao người đổi lấy ngươi,
nộp bao dân nước thế mạng ngươi.
Đừng sợ, có Ta ở với ngươi!
Chính các ngươi là nhân chứng của Ta
- sấm ngôn của ĐỨC CHÚA -, là bề tôi Ta đã tuyển chọn,
để các ngươi nhận biết và tin Ta, và hiểu rõ Ta vẫn là Ta.
Chính Ta, chính Ta đây là ĐỨC CHÚA,
ngoài Ta ra, chẳng có ai cứu độ.

Đây là lời ĐỨC CHÚA,
Đấng đã vạch một con đường giữa đại dương,
một lối đi giữa sóng nước oai hùng,
"Các ngươi đừng nhớ lại những chuyện ngày xưa,
chớ quan tâm về những việc thuở trước.
Này, Ta sắp làm một việc mới,
việc đó manh nha rồi, các ngươi không nhận thấy hay sao?
Phải, Ta sẽ mở một con đường giữa sa mạc,
khơi những dòng sông tại vùng đất khô cằn.
Ta đã gầy dựng cho Ta dân này, chúng sẽ lên tiếng ngợi khen Ta.


5.  Chiêm Niệm

Các vùng nước biển bao phủ trái đất, lạy Chúa, xin hãy nói với con về những dòng chảy của sự sống của Chúa.  Khi bầu trời và biển cả hòa quyện ở chân trời, có vẻ như là con đang nhìn thấy tất cả những gì Chúa đang chất nạp lại vào trong con người chúng con.  Một dòng chảy là một làn sóng nhẹ nhàng của sự hiện hữu và một câu chuyện tình yêu không thể kể xiết, tạo thành bởi các tên, các sự kiện, tuổi tác, bí mật, những cảm xúc êm đềm và các khó khăn không lường trước, một câu chuyện được tạo ra từ những thời gian rực rỡ cũng như lúc u ám, từ những nhiệt tình và sự bình tĩnh uể oải.  Biển loài người này đã được xâm chiếm bởi sự hòa bình của Chúa, chứa đựng những lời không bao giờ dứt, những lời của Ngôi Lời Chúa, Đấng thật lòng muốn gánh vác chiếc áo cát của thời gian.  Bao nhiêu lời trên bờ và dưới lòng biển đã âm thầm thu nhặt, nếu chỉ có con được lắng nghe, những Lời của Chúa đã làm thành những con sóng của sự sống dạt vào bờ và là những hải đồ cho các nhà hàng hải, những lời từ cổ chí kim, những lời không bao giờ bị quên lãng và những lời được gói ghém trong bí ẩn.  Lạy Chúa, nguyện xin cho những con sóng của nhân thế sẽ không cuốn hút con đi, nhưng xin hãy cho chúng trở thành những con đường hiệp thông với con thuyền mong manh của cuộc hành trình đời con.  Nguyện xin cho con có thể học hỏi được từ Chúa để biết nhổ neo con thuyền đi vào trong vùng biển sâu để đi lưới cá trong những đêm tối của câu chuyện loài người, khi mà những con cá có thể được lưới dễ dàng hơn.  Vâng theo Lời Người, lạy Chúa của con, con sẽ thả lưới, và khi con đem thuyền trở về bờ, con sẽ tiếp tục đi theo những bước chân của Chúa đã để lại trên bờ lịch sử, khi Chúa đã chọn để mặc cho mình với những quần áo lấm đầy bùn nhơ của chúng con.
www.dongcatminh.org