14/06/2018
Thứ Năm tuần 10 thường niên
Bài Ðọc I: (Năm
II) 1 V 18, 41-46
"Êlia cầu nguyện
và trời đổ mưa" (Gc 5, 18).
Trích sách Các Vua quyển
thứ nhất.
Trong những ngày ấy,
Êlia tâu cùng Acáp rằng: "Xin bệ hạ lên ăn uống, vì tôi nghe có tiếng mưa
to". Acáp liền lên ăn uống. Phần Êlia, ông trèo lên đỉnh núi Carmel, cúi
mình xuống đất, gục mặt vào hai đầu gối. Ðoạn ông nói với người đầy tớ rằng:
"Hãy lên đây nhìn về phía biển". Người đầy tớ leo lên, đưa mắt nhìn,
rồi thưa ông: "Không có gì hết." Êlia lại nói với y: "Cứ xem lại
bảy lần". Ðến lần thứ bảy (nó báo:) "Kìa, có đám mây nhỏ bằng vết
chân người, từ biển kéo lên". Êlia liền bảo: "Hãy lên tâu với Acáp
chuẩn bị xe xuống gấp kẻo mắc mưa". Ðang lúc vua còn loay hoay thì bỗng trời
tối om, mây bao phủ, gió thổi lên, trời đổ mưa như trút. Acáp lên xe đi
Giêrahel. Tay Chúa phù hộ Êlia: Ông thắt lưng chạy trước Acáp cho đến khi tới
Giêrahel.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 64, 10abcd.
10e-11. 12-13
Ðáp: Lạy Chúa, Chúa đáng ca tụng trên núi Sion (c. 2a).
Xướng: 1) Chúa đã viếng
thăm ruộng đất và tưới giội, Ngài làm cho đất trở nên phong phú bội phần. Sông
ngòi của Thiên Chúa tràn trề nước, Ngài đã chuẩn bị cho thiên hạ có lúa mì. -
Ðáp.
2) Vì Ngài đã chuẩn bị
như thế này cho ruộng đất: Ngài đã tưới giội nước vào những luống cày, và Ngài
san bằng mô cao của ruộng đất, Ngài làm cho đất mềm bởi thấm nước mưa, Ngài
chúc phúc cho mầm cây trong đất. - Ðáp.
3) Chúa đã ban cho năm
hồng ân, và lốt xe ngự giá của Người khơi nguồn phong phú. Ðống đất hoang vu có
nước chảy đầm đìa, và các đồi núi bận xiêm y hoan hỉ. - Ðáp.
Alleluia: Ga 14, 29
Alleluia, alleluia! -
Chúa phán: "Nếu ai yêu Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến
người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy". - Alleluia.
Phúc Âm: Mt 5, 20-26
"Bất cứ ai phẫn
nộ với anh em mình, thì sẽ bị toà án luận phạt".
Tin Mừng Chúa Giêsu
Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu
phán cùng các môn đệ rằng: "Nếu các con không công chính hơn các luật sĩ
và biệt phái, thì các con chẳng được vào Nước Trời đâu.
"Các con đã nghe
dạy người xưa rằng: "Không được giết người. Ai giết người, sẽ bị luận phạt
nơi toà án". Còn Thầy, Thầy sẽ bảo các con: Bất cứ ai phẫn nộ với anh em
mình, thì sẽ bị toà án luận phạt. Ai bảo anh em là "ngốc", thì bị phạt
trước công nghị. Ai rủa anh em là "khùng", thì sẽ bị vạ lửa địa ngục.
Nếu con đang dâng của lễ nơi bàn thờ mà sực nhớ người anh em đang có điều bất
bình với con, thì con hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh
em con trước đã, rồi hãy trở lại dâng của lễ. Hãy liệu làm hoà với kẻ thù ngay
lúc còn đi dọc đường với nó, kẻo kẻ thù sẽ đưa con ra trước mặt quan toà, quan
toà lại trao con cho tên lính canh và con sẽ bị tống ngục. Ta bảo thật cho con
biết: Con sẽ không thoát khỏi nơi ấy cho đến khi trả hết đồng xu cuối
cùng!"
Ðó là lời Chúa.
Suy Niệm: Sự thánh thiện
đích thực
Chân phước Marchello,
một kỹ nghệ gia giàu có người Italia, đã bán hết tất cả gia sản và sang Châu Mỹ
La tinh phục vụ những người phong cùi, có kể lại câu chuyện như sau: tại một viện
bài phung giữa rừng già miền Amazone, có một người đàn bà thoạt nhìn qua ai
cũng thấy đáng thương. Từ nhiều năm qua, vì phong cùi, bà bị chồng con bỏ rơi, bà
sống đơn độc trong một túp lều gỗ, mặt mũi đã bị đục khoét đến độ không còn
hình tượng con người nữa.
Mang đến cho bà vài
món quà, chân phước Marchello hỏi bà:
- Bà làm gì suốt ngày?
Có ai đến thăm bà không?
Người đàn bà trả lời:
- Tôi sống đơn độc một
mình. Tôi không còn làm được gì nữa, tay chân bại liệt, mắt mũi lại chẳng còn
trông thấy gì nữa.
Marchello tỏ ra cảm
thông trước nỗi khổ của bà, ngài hỏi:
- Vậy chắc bà phải cô
đơn buồn chán lắm phải không?
Người đàn bà liền nói:
- Thưa ngài, không.
Tôi cô độc thì có, nhưng tôi không hề cảm thấy buồn hoặc bị bỏ rơi, bởi vì tôi
cầu nguyện suốt ngày và tôi luôn cảm thấy có Chúa bên cạnh.
Ngạc nhiên về lòng tin
của bà, chân phước Marchello hỏi tiếp:
- Thế bà cầu nguyện
cho ai?
Người đàn bà như mở to
được đôi mắt mù lòa, bà nói:
- Tôi cầu nguyện cho Ðức
Giáo Hoàng, cho các Giám Mục, Linh mục, Tu sĩ. Tôi cầu nguyện cho những người
phong cùi bị bỏ rơi, cho các trẻ em mồ côi, cho tất cả những ai giúp đỡ trung
tâm này.
Chân phước Marchello
ngắt lời bà:
- Bà không cầu nguyện
cho bà sao?
Với một nụ cười rạng rỡ,
người đàn bà quả quyết:
- Tôi chỉ cầu nguyện
cho những người khác mà thôi, bởi vì khi người khác được hạnh phúc, thì tôi
cũng được hạnh phúc.
Thái độ sống và cầu
nguyện của người đàn bà phong cùi trên đây minh họa cho sự thánh thiện đích thực
là người chỉ sống cho người khác, lấy hạnh phúc của người khác làm của mình. Ðể
có được thái độ như thế, chắc chắn phải có một đức tin sâu xa, một đức tin luôn
đòi hỏi con người nhận ra hình ảnh của Thiên Chúa trong mọi người và yêu thương
mọi người. Như vậy, thánh thiện và bác ái cũng là một: thánh thiện mà không có
bác ái là thánh thiện giả hình.
Chúa Giêsu đã đến để
đem lại cho sự thánh thiện một nội dung đích thực. Ngài đề ra một mẫu mực thánh
thiện hoàn toàn khác với quan niệm và thực hành của người Biệt Phái và Luật Sĩ,
tức là những nhà lãnh đạo tôn giáo thời đó. Theo họ, thánh thiện là chu toàn một
cách chi li và máy móc những luật lệ đã được quy định mà không màng đến linh hồn
của lề luật là lòng bác ái; họ có thể trung thành tuyệt đối với những qui luật
về ăn chay và cầu nguyện, nhưng lại sẵn sàng khước từ và loại bỏ tha nhân.
Ðả phá quan niệm và
cách thực hành của những người Biệt Phái và Luật Sĩ, Chúa Giêsu đưa bác ái vào
trọng tâm của lề luật; hay đúng hơn, Ngài tóm lại tất cả lề luật thành một luật
duy nhất, đó là lòng bác ái. Ai muốn làm môn đệ Ngài, người đó phải vượt qua
quan niệm và cách thực hành đạo của những người Biệt Phái và Luật Sĩ, nghĩa là
cần phải lấy bác ái làm linh hồn và động lực cho toàn cuộc sống: "Nếu các
con không ăn ở công chính hơn những Biệt Phái và Luật Sĩ, thì sẽ chẳng được vào
Nước Trời."
Quả thật, nếu an bình,
hân hoan, hạnh phúc là thể hiện của Nước Trời ngay trong cuộc sống này, thì
chúng ta chỉ được vào Nước Trời, nếu chúng ta biết sống cho tha nhân mà thôi. Sống
vui và hạnh phúc, phải chăng không là mơ ước của mọi người, nhưng liệu mỗi người
có ý thức rằng bí quyết của hạnh phúc và niềm vui ấy chính là sống cho tha nhân
không? Kỳ thực, các thánh là những người đạt được niềm vui và hạnh phúc ấy ngay
từ cuộc sống này. Người Tây phương đã chẳng nói: "Một vị thánh buồn là một
vị thánh đáng buồn" đó sao?
Nguyện xin Chúa cho
chúng ta luôn biết tìm kiếm và cảm mến được niềm vui và hạnh phúc đích thực
trong yêu thương và phục vụ.
Veritas Asia
Lời Chúa Mỗi Ngày
Thứ Năm Tuần 10 TN2, Năm Chẵn
Bài đọc: 1
Kgs 18:41-46; Mt 5:20-26.
GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Phải kiên nhẫn
đưa tha nhân về với Thiên Chúa.
Con người sống xa cách
Thiên Chúa vì rất nhiều lý do: không có cơ hội được nghe Lời Chúa, sống trong
gia đình cha mẹ không thực hành đức tin, sống trong xã hội quá chú trọng tới vật
chất và chống những giá trị tôn giáo… Rất dễ cho chúng ta kết tội tha nhân và
“đường ai nấy đi, mạnh ai nấy sống.” Đức Kitô không cho phép các môn đệ kết tội
tha nhân cách dễ dàng như thế; nhưng muốn họ trở thành muối và ánh sáng để đưa
những anh chị em lầm đường lạc lối trở về.
Các bài đọc hôm nay
đưa ra những bài học cụ thể để làm gương cho các tín hữu. Trong bài đọc I, ngôn
sứ Elijah sau khi đã chứng minh cho con cái Israel biết đâu là Chúa thật bằng
phép lạ Đức Chúa khiến lửa từ trời xuống thiêu rụi của lễ, ông ra lệnh cho vua
Ahab và toàn dân phải ăn chay để tỏ lòng ăn năn thống hối trước khi cầu khẩn
Thiên Chúa cho mưa rơi để chấm dứt những năm hạn hán. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu
kết tội mọi hình thức tức giận, khinh thường và kết tội tha nhân. Thay vào đó,
các môn đệ phải luôn có lòng tha thứ và sống hòa thuận với mọi người.
KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:
1/ Bài đọc I: Thiên Chúa sửa phạt rồi lại xót thương Dân Ngài.
1.1/ Những việc làm tỏ
lòng ăn năn thống hối: Mục đích Thiên Chúa sửa
phạt là vì yêu thương: để dân chúng nhận ra lỗi lầm và trở về với Ngài, chứ
không phải vì tức giận mà tiêu diệt. Sau khi toàn dân đã nhận ra sai lầm của việc
thờ thần Baal, Elijah yêu cầu vua Ahab và toàn dân ăn chay để tỏ lòng thống hối,
và ông sẽ cầu nguyện với Thiên Chúa để Ngài đổ mưa xuống trên dân. Khi hết thời
hạn ăn chay, ông Elijah nói với vua Ahab: “Xin mời vua lên mà ăn uống, bởi vì
có tiếng mưa rào!” Vua Ahab liền lên ăn uống.
Trong khi đó, ngôn sứ
Elijah trèo lên núi Carmen. Đỉnh núi Carmen là ngọn núi cao nhất gần Sidon,
nhìn ra biển Mediterranean, tại đây, ngôn sứ Elijah có thể nhìn thấy những đám
mây đen mang nước mưa vào từ biển. Elijah “cúi xuống đất, gục mặt vào hai đầu gối.”
Đây có lẽ là vị thế cầu nguyện nghiêm trọng nhất để khẩn cầu ơn Chúa xuống.
Trên đỉnh núi này, ngày nay vẫn còn một nhà nguyện và chỗ cầu xin của ngôn sứ
Elijah cho khách hành hương kính viếng. Vào ngày đẹp trời, du khách có thể nhìn
thấy đồng bằng Jezreel chạy cho tới biển hồ Galilee từ đỉnh núi này về phía
Đông Nam.
1.2/ Hạn hán chấm dứt: Ông Elijah bảo đầy tớ: “Con đi lên và nhìn về phía biển.”
Nó đi lên, nhìn và nói: “Không có gì cả!” Ông bảo: “Hãy trở lại bảy lần.” Ngôn
sứ Elizah cầu nguyện kiên trì bảy để xin ơn Thiên Chúa lần mỗi khi đầy tớ lên đỉnh
núi. Lần thứ bảy, nó nói: “Kìa có một đám mây nhỏ bằng bàn tay người đang từ biển
bốc lên.” Ông nói: “Con hãy lên thưa với vua Ahab: xin vua thắng xe và xuống kẻo
bị kẹt mưa.” Lập tức trời kéo mây đen nghịt và nổi gió, rồi trút mưa lớn. Vua
Ahab cỡi xe đi Jezreel.
Trong khi đó, “tay Đức
Chúa đặt trên ông Elijah; ông thắt lưng và chạy trước vua Ahab cho tới lúc vào
vùng đồng bằng Jezreel.” Đây là cuộc chạy đua chiến thắng vì ngôn sứ Elijah đã
được Thiên Chúa cho thắng trận huy hoàng. Ông đã làm cho vua Ahab và toàn dân
quay trở về với Thiên Chúa và chấm dứt hạn hán.
2/ Phúc Âm: Nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người
Pharisees, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.
Tôn trọng phẩm giá của
tha nhân: Chúa Giêsu cảnh cáo các môn đệ: “Thầy bảo cho anh em biết, nếu anh em
không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pharisees, thì sẽ chẳng được vào
Nước Trời.” Chúng ta cần nhớ chương 5 của Tin Mừng Matthew bắt đầu bằng Bát
Phúc là những lời dạy của Chúa Giêsu giúp các môn đệ trở nên trọn lành như Cha
trên trời là Đấng trọn lành. Chúa Giêsu thường dùng công thức: “Người xưa dạy… còn
Ta, Ta dạy… ” Trong trình thuật hôm nay, Ngài đòi các môn đệ phải ăn ở tốt lành
và công chính hơn các kinh sư trong hai lãnh vực:
2.1/ Phải tôn trọng phẩm
giá của tha nhân: “Anh em đã nghe Luật dạy
người xưa rằng: Chớ giết người; ai giết người, thì đáng bị đưa ra toà. Còn Thầy,
Thầy bảo cho anh em biết: Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà. Ai mắng
anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi
anh em mình là quân vô đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt.”
Chúa Giêsu muốn cho
các môn đệ biết có nhiều cách giết người, chứ không phải chỉ giết người về
phương diện thể lý. Chúng ta có thể giết tha nhân bằng việc:
– Giận dữ: Hai chữ được
dùng trong Hy-lạp: thurmos (giận dữ) cho những cơn giận nóng
lên rồi hạ hỏa ngay và orge (cho những cơn giận dai dẳng, giận
cho đến mãn đời). Chúa Giêsu ngăn cấm các môn đệ không được giận dữ, “ai giận
anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà.”
– Khinh thường tha
nhân: Raca trong Hy-lạp là chữ khó dịch, có thể dịch như “đồ
ngu ngốc hay điên rồ về phương diện trí tuệ.” Chúa Giêsu luận tội: “Ai mắng anh
em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng.” Căn bản cho lời
luận tội này là mọi người đều được Thiên Chúa dựng nên.
– Mắng anh em là moros (điên
rồ về phương diện luân lý): Những người này có thể là những người vô thần hay sống
một cuộc sống đồi trụy. Chúa Giêsu luận tội: “Còn ai chửi anh em mình là quân
phản đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt.” Bổn phận của các môn đệ là phải
kiên nhẫn đưa họ về, chứ không phải mắng mỏ, buộc tội.
2.2/ Cần phải tha thứ: Truyền thống Do-thái cũng như Kitô hữu tin mối liên hệ
hàng dọc với Thiên Chúa tùy thuộc vào mối liên hệ hàng ngang với tha nhân: một
người phải tha thứ cho anh em trước khi muôn được Thiên Chúa tha thứ. Theo truyền
thống Do-thái, mỗi khi vô tình phạm tội, hối nhân phải dâng lễ vật để xin Thiên
Chúa tha thứ cho những tội đã phạm. Trường hợp liên quan tới mối liên hệ với
con người, họ phải làm hòa với nhau trước khi có thể giao hòa với Thiên Chúa.
Thần học về Bí-tích Giải Tội cũng đòi hối nhân phải tha thứ cho người xúc phạm
đến mình như Thiên Chúa đã tha thứ cho hối nhân.
Ngoài ra, ăn ở hài hòa
giúp con người tránh được những nhức đầu trong cuộc sống: Cha ông chúng ta vẫn
dạy “dĩ hòa vi quí;” người hiền lành sẽ được mọi người thương mến. Ngược lại,
những người khó chịu, cau có, sẽ chuốc cho mình những ghen ghét, tranh tụng, và
mất bình an. Chúa Giêsu khuyên các môn đệ: ”Anh hãy mau mau dàn xếp với đối
phương, khi còn đang trên đường đi với người ấy tới cửa công, kẻo người ấy nộp
anh cho quan toà, quan toà lại giao anh cho thuộc hạ, và anh sẽ bị tống ngục.
Thầy bảo thật cho anh biết: anh sẽ không ra khỏi đó, trước khi trả hết đồng xu
cuối cùng.”
ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:
– Chúng ta không được
giận dữ, khinh thường, hay buộc tội tha nhân; nhưng phải luôn tìm dịp cho họ có
cơ hội ăn năn thống hối và trở lại với Thiên Chúa.
– Trở nên tốt là một
tiến trình đòi kiên nhẫn và thời gian. Chúng ta cần kiên nhẫn giáo dục tha thứ,
và khuyến khích tội nhân trên đường về với Thiên Chúa.
Linh mục Anthony
Đinh Minh Tiên, OP
14/06/2018 – THỨ NĂM TUẦN 10 TN
Mt 5,20-26
LỄ VẬT XỨNG ĐÁNG NHẤT
“Hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người
anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình.” (Mt 5,24)
Suy niệm: Trong các cuộc đua ghi tên
vào sách kỷ lục thế giới Guinness, độc đáo nhất có lẽ là con đường dài nhất: Đường
Cao Tốc Pan-American, dài trên 48.000km, bắt đầu từ Vịnh Prudhoe ở Alaska, đi
qua 17 quốc gia xuống tận thành phố cực nam của Nam Mỹ là Ushuaia của
Argentina, nơi được mệnh danh là “Tận Cùng Thế Giới”. Thế nhưng, trong cuộc sống
thực tế của mỗi người cũng như đời sống xã hội, con đường dài nhất lại là những
con đường vô hình, “con đường đi từ cái đầu đến trái tim” (từ một cuốn sách của
Maria Durso). Đường cao tốc Pan-American có một đoạn chừng trên 100km gọi là “Vực
Darién” không thể đi qua bằng các phương tiện cơ giới thông thường nhưng người
ta cũng đã có cách vượt qua; còn con đường từ cái đầu đến trái tim có một vực
thẳm chỉ có thể nối liền bằng tình yêu thương, sự tha thứ, hoà giải với nhau. Bởi
thế, trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su đã nhắc nhở các môn đệ: hãy yêu
thương, hãy làm hoà với nhau trước rồi hãy đến dâng lễ tế sau.
Mời Bạn: Thiên Chúa cần lòng nhân
chứ không cần hy lễ; và hy lễ chỉ đẹp lòng Chúa khi phải xuất phát từ tình
thương. Bạn có dám vượt trên mọi lo lắng, toan tính, và sợ hãi để yêu thương
không? Bạn có tin và sống như thánh Âu-tinh nói: Cứ yêu thương trước rồi làm gì
hãy làm sau không?
Sống Lời Chúa: Thường xuyên xét mình: tôi
làm việc này việc khác có phát xuất từ động lực của tình yêu hay không.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, con ước
mơ nhiều nhưng con vẫn chưa dám yêu. Xin cho con biết yêu như Chúa yêu để xứng
đáng là con Chúa.
(5 Phút Lời Chúa)
Chớ giết người
(14.6.2018 – Thứ Năm Tuần 10 Thường niên B)
“Chớ giết người”, đó là một trong những giới luật quan trọng.
Dân Do thái đã nhận giới luật này từ Thiên Chúa
qua trung gian ông Môsê trên núi Xinai (Xh 20, 13; Đnl 5, 17).
Đức Giêsu không đến để bãi bỏ Luật Môsê.
Ngài nâng Luật này lên một tầng cao mới.
Không phải chỉ hành vi giết người mới là tội.
Ngay cả ai giận ghét anh em trong lòng
và biểu lộ ra bằng những lời nhục mạ, mắng chửi,
cũng phải chịu những hình phạt tương tự (c. 22).
Đức Giêsu đẩy giới răn này đến chỗ triệt để, tận căn.
Ngài tìm về cội nguồn của hành vi sát nhân nơi tâm con người.
Nếu lòng con người không còn giận ghét anh em,
và lời nói giữ được sự kính trọng, ôn hòa,
thì tội giết người hoàn toàn có thể tránh được.
Sống với nhau tránh sao khỏi những tranh chấp, cọ sát.
Đi làm hòa với người anh em trong cộng đoàn là điều khẩn trương.
Thậm chí phải để lại lễ vật sắp dâng trước bàn thánh
mà đi làm hòa với một người anh em đang bất bình với mình,
rồi sau đó mới trở lại dâng lễ vật cho Chúa (cc. 23-24).
Phải chăng người ta chỉ đến được với Chúa và được đoái nhận lễ vật
khi người ta đến được với anh em trong sự an hòa thứ tha?
Để đến được với người đang xích mích với mình,
cần khiêm hạ, ra khỏi mình và lên đường đến với người ấy.
Đi bước trước để đến với người khác, dù lỗi không thuộc về mình,
đó là cách làm hòa và làm lành những vết thương.
Hòa giải với tha nhân phải được coi là việc cần làm ngay
trước khi ta có thể hiệp thông với Thiên Chúa qua việc dâng của lễ.
“Chớ giết người”, giới răn này xem ra bị coi nhẹ trong thế giới hôm nay,
một thế giới tự hào là văn minh, nhưng mạng sống con người bị rẻ rúng.
Những vụ phá thai, những tai nạn xe cộ mỗi ngày,
những cuộc chiến không ngừng giữa các quốc gia thù nghịch.
Bao cuộc khủng bố đã làm hàng ngàn người chết.
Những tội ác diệt chủng đã xóa sổ cả triệu con người.
“Chớ giết mình”, con người cũng không biết quý mạng sống mình.
Những vụ tự tử, những cái chết do sử dụng ma túy hay ăn chơi,
những bệnh tật do con người tự phá hoại thân xác mình.
Cain đã giết em là Abel vì ghen tương và giận dữ.
Tội ác đó vẫn xuất hiện mãi trên mặt đất cho đến nay.
Làm thế nào để ta biết trân trọng sự sống của người khác và của mình?
Làm thế nào để Thiên Chúa được nhìn nhận như Chủ Tể của sự sống?
Kitô hữu được mời gọi tôn trọng nhân vị của từng người,
trong trái tim, trong lời nói cũng như hành động,
vì mỗi người mang hình ảnh của chính Thiên Chúa.
Cầu nguyện:
Giữa một thế giới đề cao quyền lực và lợi nhuận,
xin dạy con biết phục vụ âm thầm.
Giữa một thế giới say mê thống trị và chiếm đoạt,
xin dạy con biết yêu thương tự hiến.
Giữa một thế giới đầy phe phái chia rẽ,
xin dạy con biết cộng tác và đồng trách nhiệm.
Giữa một thế giới đầy hàng rào kỳ thị,
xin dạy con biết coi mọi người như anh em.
Lạy Chúa Ba Ngôi,
Ngài là mẫu mực của tình yêu tinh ròng,
xin cho các Kitô hữu chúng con
trở thành tình yêu
cho trái tim khô cằn của thế giới.
Xin dạy chúng con biết yêu như Ngài,
biết sống nhờ và sống cho tha nhân,
biết quảng đại cho đi
và khiêm nhường nhận lãnh.
Lạy Ba Ngôi chí thánh,
xin cho chúng con tin vào sự hiện diện của Chúa
ở sâu thẳm lòng chúng con,
và trong lòng từng con người bé nhỏ.
Lm Antôn Nguyễn
Cao Siêu, SJ
Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
14 THÁNG SÁU
Tham Dự Vào Sự Sống
Của Thiên Chúa
Con người có thể đi
vào trong một quan hệ giao ước với Thiên Chúa, vì con người đã được tạo dựng
theo hình ảnh của chính Thiên Chúa. Điều này làm cho con người có thể hiểu biết
chân lý và chọn lựa những gì đúng và tốt. Thật vậy, sự kiện con người mang hình
ảnh Thiên Chúa chính là căn bản cho tiếng gọi tham dự vào sự sống nội tại của
Thiên Chúa. Như vậy Thiên Chúa có thể mạc khải những thực tại siêu nhiên cho
con người.
Đây là một mầu nhiệm
cao cả mà Thiên Chúa đã vén mở cho chúng ta. Ngài đã tạo thành chúng ta theo
hình ảnh Ngài và giống như Ngài, không chỉ để cho ta có thể trở thành người một
cách trọn vẹn, mà còn để ta có thể chia sẻ sự sống thần linh của Ngài. Thật là
một ân huệ quá mức tưởng tượng! Nói cách khác, Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh
Thần đã trao cho chúng ta tất cả những mạc khải và những ân sủng ta cần để ta
có thể chia sẻ chính sự sống của Thiên Chúa. Chúng ta có tất cả những gì mình cần
để đạt đến định mệnh tròn đầy của mình trong Đức Kitô và triển nở trong sự sống
siêu nhiên của Thiên Chúa.
– suy tư 366 ngày của
Đức Gioan Phaolô II –
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
LIFT UP YOUR HEARTS
Daily Meditations
by Pope John Paul II
Lời Chúa Trong Gia Đình
Ngày 14/ 6
1V 18, 41-46; Mt 5,
20-26.
Lời suy niệm: “Nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ,
mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ tại
đó trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của
mình.”
Chúa Giêsu đang đòi hỏi nơi mỗi người Kitô hữu phải sống và chu toàn Lề Luật một
cách tích cực và sẵn sàng hy sinh, dẹp bỏ tất cả mọi ước muốn trái ngược với đạo
đức của đức mến, để giúp con người đạt đến tình yêu trọn vẹn hơn.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã sửa đổi và điều chỉnh sự khôn ngoan của loài người. Xin
cho chúng con luôn lắng nghe Lời Chúa dạy, để sống tích cực và có trách nhiệm
hơn với người anh em chung quanh.
Mạnh Phương
14 Tháng Sáu
Tôi Biết Chạy Ðến Với Ai?
Sau khi phản bội
Chúa bằng một cái hôn, Giuda cảm thấy thất vọng đến độ không còn nghĩ rằng mình
có thể được tha thứ nữa. Ông cầm 30 đồng bạc là giá của sự phản bội và đi vào Ðền
thờ để trả lại cho các thượng tế và kỳ lão. Sau đó, ông ra ngoài lấy dây thắt cổ
tự vận.
Câu chuyện ấy đã được
xen vào vở tuồng thương khó nổi tiếng của dân làng Oberammergau bên Ðức. Cứ 10
năm một lần, theo một lời thề hứa mà ông cha đã để lại từ mấy trăm năm qua, người
dân làng diễn ra cuộc tử nạn của Chúa giêsu. Vở kịch thu hút khán giả từ khắp
nơi trên thế giới.
Người ta kể lại rằng
lần kia, một em bé gái 7 tuổi ngồi cạnh mẹ để xem vở tuồng. Người đóng vai
Giuda, trong cơn thất vọng não nề đã thốt lên: “Tôi biết đi đến với ai bây giờ?
Tôi đã phản bội Thầy tôi. Thế là hết! Tô không biết phải chạy đến với ai nữa”.
Em bé ngồi bên cạnh
mẹ cảm thông cho số phận của kẻ chìm đắm trong thất vọng. Em muốn tìm cách để cứu
vớt con người khốn khổ ấy. Em bèn quay sang mẹ và nói lớn đến độ tất cả mọi
khán thính giả có mặt trong hội trường đều nghe được: “Má ơi, sao ông ta không
chạy đến với Mẹ Maria?”.
Chúa Giêsu cũng có một
người Mẹ như mọi người, và nhất là Ngài cũng trải qua một thời thơ ấu như mọi
người. Kỷ niệm của những giây phút ngồi trên gối Mẹ, những lần sà vào lòng Mẹ,
những lần mếu máo khi lạc mất Mẹ, hay những lần vòi vĩnh Mẹ… hẳn phải luôn đậm
nét trong ký ức của Chúa Giêsu. Có lẽ chính kinh nghiệm của bản thân ấy đã trở
thành bài học về hồn nhiên trong trắng, tin tưởng, phó thác của tuổi thơ mà
Chúa Giêsu luôn đề ra cho chúng ta khi Ngài nói: “Nếu các ngươi không nên giống
như trẻ nhỏ, các ngươi không được vào nước Trời”.
Tuổi thơ thường gắn liền
với mẹ. Còn âm thanh nào bộc phát, tự nhiên, quen thuộc và êm dịu trên môi của
trẻ thơ cho bằng tiếng “Mẹ”. Khi vui, trẻ thơ kêu mẹ, lúc đói, trẻ thơ cũng kêu
mẹ. Khi tỉnh thức, trẻ thơ cũng kêu mẹ, lúc ngái ngủ, trẻ thơ cũng kêu mẹ… Mẹ
là tất cả của trẻ thơ.
Mời gọi chúng ta mặc lấy
tâm tình của trẻ thơ để được vào nước Trời, hẳn Chúa Giêsu cũng muốn nhắn gửi
chúng ta cho Mẹ của Ngài. Trở nên trẻ thơ trong nước Trời cũng có nghĩa là biết
chạy đến với Mẹ Ngài. Trở nên trẻ thơ trong nước Trời cũng có nghĩa là mặc lấy
tâm tình của chính Mẹ Ngài, bởi vì còn ai trong trắng, tin tưởng, phó thác cho
bằng Mẹ.
(Lẽ Sống)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét