Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2017

13-08-2017 : (phần II) CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN năm A

13/08/2017
Chúa Nhật 19 thường niên năm A
(phần II)



CHÚA NHT XIX THƯỜNG NIÊN A
(1 v 19,9a.11-13a; Rm 9,1-5; Mt 14,22-33)
HÃY YÊN TÂM!
Thy Người đi trên mt bin, các ông hong ht bo nhau: Ma đy!”… Đc Giêsu lin bo các ông: C yên tâm, chính Thy đây, đng s! (Mt 14, 26-27)
I. CÁC BÀI ĐC
1. Bài đc 1:
Vì lòng trung thành vi Đc Chúa và vic phng th Người, ngôn s Êlia mt mình đương đu vi my trăm ngôn s ca Baal và đã chiến thng. Nhưng cuc chiến thng ca ngôn s Êlia đã dn đến vic ông b truy đui và phi chy trn. Trong cuc chy trn đy cô đơn và mt mi, có lúc ngôn s Êlia mun buông xuôi, nhưng li được Đc Chúa dưỡng nuôi và thêm sc mnh đ ông có sc đi đến núi ca Đc Chúa đ gp Người. Đon sách các Vua hôm nay tường thut li cuc gp g đó, mt cuc gp g l k.
Trước hết, đi vi dân Israel, Thiên Chúa là Đng uy nghi, cao c nên nhng ln Người xut hin thường đi kèm vi tiếng sm chp, mây mù, gió bão, núi đi rung chuyn làm cho dân chúng s hãi (x. Xh 19, 16-19). Tuy vy, Thiên Chúa t hin cho ngôn s Êlia không trong gió bão, không trong cơn đng đt, cũng không trong ngn la, mà trong ngn gió hiu hiu. Chc hn Thiên Chúa biết ngôn s Êlia va tri qua mt cuc chy trn đy him nguy và mt mi nên cn được i an, v v, nâng đ đ có sc hoàn tt s mng ngôn s ca mình. Qu tht, sau cuc gp g này, ngôn s Êlia được Thiên Chúa y thác thi hành s v sau cùng trước khi chuyn giao s mng ngôn s li cho môn đ (x. 1 V 19, 15-21).
Sau na, ngoi tr mt vài trường hp đc bit (x. St 32, 31; Xh 33, 11), con người không được phép nhìn thy mt Thiên Chúa, nếu không s phi chết (x. Xh 33, 20-23; Tl 6, 22-33). Gia Thiên Chúa và con người vn còn mt khong cách rt ln và ngôn s Êlia cũng không phi là ngoi l khi ông phi ly áo choàng che mt khi Thiên Chúa đi qua. Hiu được s cách bit gia Thiên Chúa và con người theo quan đim Cu Ước đ thy mt Thiên Chúa làm người trong Tân Ước, mt Thiên Chúa cm lu gia lòng nhân loi (Ga 1, 14) qu là mt cuc cách mng và là sáng kiến vĩ đi ca mt Thiên Chúa vì yêu thương con người mà sn sàng làm tt c.
2. Bài đc 2:
Thánh Phaolô phi đau đn nhìn nhn mt s tht là dù dân Israel đã được Thiên Chúa tuyn chn ngay t đu đ chun b cho công trình cu đ, nhưng phn nhiu trong s h li khước t Tin Mng, li không tin Đc Kitô là Đng Cu Đ.
Qu vy, vì là con cháu ca các t ph, dân Israel đã được Thiên Chúa nhn làm con, được phúc thy v uy phong và quyn năng ca Người; h còn được Thiên Chúa ký giao ước và ban cho l lut; đng thi, h còn có mt nn phng t bài bn cùng vi các li ha ca Thiên Chúa. Và điu quan trng hơn c là Đc Kitô, xét theo huyết thng cũng cùng mt ging nòi vi h, nhưng h li không tin Người là Thiên Chúa và không đón nhn Tin Mng cu đ mà Đc Kitô mang đến.
Đi vi thánh Phaolô, Đc Kitô là Tin Mng, là Đng Cu Đ. Vn đ đt ra là: li ha ca Thiên Chúa vi dân Israel xưa có còn giá tr hay không? S phn ca nhng người Israel không tin s thế nào? Sau li m đu này (Rm 9, 1-5), phn tiếp theo trong các chương t 9 đến 11, thánh Phaolô s dn dn gii quyết nhng vn nn này.
3. Bài Tin Mng:
Ngay sau phép l hóa bánh ra nhiu, Chúa Giêsu lin hi thúc các môn đ lên thuyn qua b bên kia trong khi Người gii tán đám đông và lên núi cu nguyn mt mình. Nhng vt v, khó khăn ca các môn đ khi vượt bin là cơ hi đ các ông thêm mt ln na nhn ra uy quyn ca Đc Giêsu.
Tht vy, khi đã đi xa khi b, thuyn các ông b sóng đánh vì ngược gió”. Là nhng ngư ph lành ngh, vic gp sóng gió khi chèo thuyn vượt bin là chuyn rt bình thường. Tuy nhiên, theo ngôn ng ca Kinh Thánh, bin như mt sc mnh ca ma qu, s d nên vic các môn đ b sóng đánh ngược vì gió” trong đêm ti không h là chuyn bình thường. Các ông đang phi vt ln vi nhng khó khăn, th thách trong cuc sng.
Chúa Giêsu hiu rõ hơn ai hết nhng khó khăn, vt v, th thách mà các môn đ đang phi tri qua. Người nhìn thy s mong manh, yếu đui ca các ông khi đng trước sc mnh ca ma qu, ca s d. Người nhìn thy s cô đơn, trng vng trong tâm hn các ông khi phi mt mình chng chi vi him nguy, bão t là sc mnh ca s d mà không có s hin din ca Thy. Người không b mc các ông nhưng đến vi các ông vào canh tư đêm ti khi các ông đã quá mt mi, rã ri, kit sc, lúc các ông tht s cn Người nht. Người đến vi các môn đ đ các ông có thêm đng lc mà phn đu, mà c gng trong cuc vt ln vi sc mnh ca bóng ti.
Tuy vy, khi Chúa Giêsu đi trên mt bin mà đến cùng các môn đ, thì các ông li không nhn ra Người; các ông không dám tin đó là Chúa Giêsu. Phi chăng khi quá mt mi và cô đơn, mt các ông như b m đi? Phi chăng vì các ông chưa bao gi chng kiến điu phi thường ca mt người đi trên mt nước nên không th tin rng đó là Chúa Giêsu? Hay vì các ông vn chưa tht s nhn ra và tin cách chc chn vào uy quyn ca Chúa Giêsu, ngay c khi các ông va chng kiến Chúa Giêsu làm phép l hoá bánh và cá đ nuôi đám đông dân chúng? Hay các ông vn s sc mnh ca ma qu, hơn là tin vào uy quyn ca Chúa Giêsu? Li trách móc và cũng là li cnh tnh ca Chúa Giêsu: Người đâu mà kém tin vy! Sao li hoài nghi? giúp thánh Phêrô và các môn đ nhìn rõ mình hơn, thy đc tin ca mình còn mong manh, đ các ông không da vào sc riêng ca mình, nhưng biết da vào Chúa Giêsu, biết kêu cu danh Người đ được Người đ nâng: Thưa Ngài, xin cu con vi!.
Sau na, khi Thy trò đã lên thuyn thì gió lng ngay. Nơi đâu có Chúa Giêsu thì sc mnh ca bóng ti, ca s d không th thng tr. Khi các môn đ có Chúa Giêsu cùng, bên, gia, thì quyn lc ca bin c, ca đêm đen không th đe do hay làm hi các ông. Nơi đâu có Chúa Giêsu, đó có s an toàn, bình yên. Nhng ai đt nim tin vng vàng vào Chúa Giêsu thì luôn được an bình.
II. GI Ý ÁP DNG:
1/ Vì lòng trung thành vi Thiên Chúa mà ngôn s Êlia đã can đm đi đu vi các ngôn s ca thn Baal đ ri sau đó phi trn chy đ bo toàn mng sng. Trong khi ngôn s mt mi, kit sc thì Thiên Chúa ban cho ông thc ăn đ ông có sc đi ti núi ca Đc Chúa đ gp Người. Cuc gp g vi Thiên Chúa trong cơn gió hiu hiu đy nh nhàng và an i đã giúp ngôn s ly li tinh thn đ tiếp tc s v Thiên Chúa trao. Gp g vi Thiên Chúa là ngun sc mnh và là s an i cho ngôn s Êlia trong lúc mt mi, còn tôi thì sao?
2/ Thánh Phaolô phi đau lòng mà nhìn nhn mt thc tế là dù dân Israel đã được Thiên Chúa tuyn chn ngay t đu đ chun b cho công trình cu đ; h đã được Thiên Chúa ban cho nhiu đc ân như li ha, giao ước, l lut, mt nn phng t và chính Đc Giêsu phát xut t gia h nhưng phn nhiu trong s h li khước t Tin Mng, li không tin Đc Kitô là Đng Cu Đ. Nhn được nhiu đc ân và s ưu ái t Thiên Chúa không đương nhiên min cho người ta thái đ đc tin vào Đc Kitô là Đng Cu Đ.
3/ Khi các môn đ đang phi vt v chèo chng vì sóng gió gia bin thì Chúa Giêsu đi trên mt bin mà đến vi các ông nhưng các ông không tin đó là Người. Chúa Giêsu truyn cho ông Phêrô đi trên mt bin mà đến vi Người nhưng ông đã chìm vì không đ đc tin. Dù mi được chng kiến phép l hóa bánh ra nhiu, nhưng các môn đ vn chưa vng tin vào quyn năng ca Chúa Giêsu. Ch khi Chúa Giêsu bước lên thuyn và sóng yên bin lng, các môn đ mi hoàn toàn xác tín và bái ly Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa. Cũng như các môn đ, tôi cn lm mt đc tin trưởng thành vào Chúa Giêsu gia cuc sng đy bp bênh và thách đ này.
III. LI NGUYN CHUNG
Ch tếAnh ch em thân mến! Thiên Chúa là Đng quyn năng cao c, Người luôn hin din gia nhng thăng trm cuc sng ca con người và sn sàng đưa tay nâng đ, ngay c khi chúng ta không nhn biết Người. Vi trn nim tin tưởng cy trông vào Chúa, cng đoàn chúng ta cùng dâng li nguyn xin.
1. Chúa Giêsu luôn dành thi gian đ gp g Chúa Cha qua vic cu nguyn. Chúng ta cùng cu nguyn cho Đc Giáo hoàng Phanxicô, các Đc Giám mc và các Linh mc kín múc tht nhiu sc mnh và ơn khôn ngoan qua vic cu nguyn, đ luôn can đm chèo chng con thuyn Hi thánh gia muôn ngàn sóng gió.
2. Nhiu người đã tin nhn Chúa Giêsu: Qu tht, Thy là Con Thiên Chúa. Chúng ta cùng cu nguyn cho nhng ai đang b bách hi hoc khng hong đc tin, được Chúa Thánh Thn soi sáng và nâng đ, luôn vng lòng trông cy vào tình thương và quyn năng ca Chúa, đ mau chóng vượt qua sóng gió và vui sng bình an.
3. Chúa Giêsu nói vi các môn đ: Hãy yên tâm. Thy đây, đng s! Chúng ta cùng cu nguyn cho đng bào ti nhng vùng thiên tai lũ lt và tt c nhng ai đang gp khó khăn trong cuc sng nhn được s cm thông tr giúp ca nhiu người, đ càng thêm xác tín s hin din quan phòng đy yêu thương ca Thiên Chúa.
4. Ông Phêrô thưa vi Chúa: xin truyn cho con đi trên mt nước mà đến vi Thy. Chúng ta cùng cu nguyn cho mi người trong cng đoàn chúng ta luôn nhit thành dn thân trong các hot đng tông đ và bác ái, dám chp nhn mi khó khăn nguy him đ đến gn Chúa cũng như đưa người khác đến vi Chúa.
Ch tếLy Chúa, ch có Chúa là ngun i an và chn ta nương đích tht cho chúng con gia bao him nguy thế trn. Xin thương nhm li chúng con cu nguyn cùng giúp chúng con luôn vng lòng tin tưởng và phó thác cuc đi cho Chúa, đ luôn an vui tiến bước trên hành trình đc tin. Chúng con cu xin nh Đc Kitô, Chúa chúng con.



 SCĐ CHÚA NHỰT XIX TN A
SỐNG TRƯỚC SỰ HIỆN DIỆN 
UY QUYỀN CỦA THIÊN CHÚA


"Chính Thầy đây. Đừng sợ"
(Mt 14,27)
Sợi chỉ đỏ :
- Bài đọc I : Thiên Chúa hiện ra cách uy nghiêm cho ngôn sứ Êlia trên núi Horeb.
- Tin Mừng : Các môn đệ đang sợ hãi vì gặp bão. Đức Giêsu hiện ra ban cho các ông bình an.

I. DẪN VÀO THÁNH LỄ
Anh chị em thân mến
Cuộc sống của chúng ta rất tất bật, bon chen, cực nhọc… Chúng ta cảm thấy mình như bị cuốn hút vào một dòng chảy liên tục, không ngơi nghỉ… Vì thế, có một khoảng thời gian bình lặng như Thánh lễ mỗi ngày Chúa nhựt như thế này thì thật là bổ ích : chúng ta vừa có dịp bình tâm lại, vừa được nghe Lời giáo huấn của Chúa, lại vừa được múc lấy nghị lực từ nơi Chúa, như lời Ngài đã nói "Hỡi những ai lao nhọc, hãy đến với Ta, các ngươi sẽ tìm được sự ngơi nghỉ".
Chúng ta đã đến với Chúa. Xin Chúa cho chúng ta được nghỉ ngơi và bồi dưỡng.
II. GỢI Ý SÁM HỐI
- Chúa luôn hiện diện bên cạnh chúng ta, nhưng rất ít khi chúng ta nhớ tới Ngài.
- Chúa sẵn sàng giúp đỡ ta, nhưng ít khi chúng ta xin Ngài giúp.
- Nhiều lần chúng ta làm những điều xấu ngay trước mặt Chúa khiến Chúa phải buồn.
III. LỜI CHÚA
1. Bài đọc I (1 V 19,9.11-13)
Thời vua Acáp đang trị vì vương quốc Israel, hoàng hậu Giêsaben một mặt đem việc thờ phượng các thần Baal vào nước, mặt khác tích cực bách hại các ngôn sứ của Yavê. Ngôn sứ Eâlia vì dám đương đầu với Bà cho nên bị bà truy nã ráo riết. Ông phải chạy trốn lên núi Horép. Ở đó Thiên Chúa đã hiện ra với Ông và thêm sức cho ông.
Đoạn trích này mô tả Thiên Chúa như là Đấng vô hình nhưng rất gần gũi và hùng mạnh : Eâlia không nhìn thấy Ngài, nhưng ông biết Ngài đang hiện diện bên cạnh ông qua một làn gió hiu hiu.
2. Đáp ca (Tv 84)
Thiên Chúa hiện diện gần gũi con người qua Lời giáo huấn, qua ơn cứu độ, qua lòng từ bi… của Ngài.
3. Tin Mừng (Mt 14,22-33)
Sau phép lạ hoá bánh ra nhiều (Tin Mừng Chúa nhựt tuần trước), Đức Giêsu giục các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia Biển Hồ. Còn Ngài thì ở lại giải tán dân chúng, rồi lên núi cầu nguyện một mình.
Đến chiều, thuyền các môn đệ gặp bão lớn, các ông vô cùng sợ hãi.
Chính lúc đó Đức Giêsu đi trên mặt biển mà đến với các ông. Ban đầu các ông tưởng là ma nên càng sợ hơn nữa. Nhưng khi đã nhận biết đó là Thầy mình thì các ông bình an trở lại và tuyên xưng "Thật Thầy là Con Thiên Chúa".
4. Bài đọc II (Rm 9,1-5) (Chủ đề phụ)
Phaolô là một nhà truyền giáo nhiệt thành. Tuy nhiên ông cảm thấy hầu như bất lực trong việc làm cho những đồng bào do thái của ông tin vào Đức Giêsu Kitô : "Tôi buồn phiền quá đỗi, lòng tôi hằng đau đớn".
Vì yêu thương đồng bào và tha thiết với sự cứu rỗi của đồng bào, ông dám hy sinh tất cả : "Chính tôi đã ao ước được loại khỏi Đức Kitô vì phần ích của anh em tôi".
Nhưng dù sao ông vẫn hy vọng rằng cuối cùng dân do thái sẽ tin, bởi vì dù sao họ cũng "được quyền làm nghĩa tử, được vinh quang giao ước, lề luật, việc phượng tự và lời hứa".
IV. GỢI Ý GIẢNG
1. Tin lúc an bình và khi gặp sóng gió
Hai hình ảnh về một lòng tin đã được thánh Mátthêu nối kết với nhau, như một đối trọng, nói lên sự hiện diện của "Thiên Chúa ở cùng" luôn là điều cần thiết cho các môn đệ năm xưa, cũng như cho mỗi người chúng ta hôm nay. Lòng tin của chúng ta vào Thiên Chúa như một mặt hồ phản chiếu. Có những lúc phẳng lặng trong suốt soi rõ những vẻ đẹp thiên nhiên. Nhưng nhiều khi chỉ một làn gió nhẹ làm gợn sóng, mặt hồ liền xao động, bao nhiêu vẻ đẹp đều tan biến.
Nhìn lại những thăng trầm cuộc đời, mỗi khi chúng ta được sống trong bầu khí an vui, được hài lòng với mọi sở nguyện, chúng ta dễ dàng xác tín và cảm nhận mạnh mẽ sự quan phòng của Chúa. Thế nhưng khi gặp phải những khó khăn thử thách, những điều bất ưng, những nghịch cảnh – như các môn đệ xưa giữa cơn sóng gió – chúng ta cũng dễ dàng hoang mang lo sợ và không nhận ra Ngài. Bởi lẽ chúng ta đã quá lo lắng về cuộc sống và chỉ biết tự lo liệu lấy một mình. Nhưng "Phúc thay ai bước đi không phải nhờ cái nhìn, mà nhờ sự phó thác của niềm tin" (Sh Roger). Quả thật, lòng tin của chúng ta đã nhiều lúc yếu ớt, mong manh – một khi chúng ta không biết tín thác vào Đức Kitô để có sự bình an, không cùng chia xẻ con đường thập giá, như một phương tiện để hưởng nhờ vinh quang với Ngài.
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết đón nhận thử thách như những cơ hội để trưởng thành lòng tin. Và xin cho chúng con luôn suy gẫm lời dạy của Thánh Bênađô : "Khi bạn được tràn đầy ơn phúc thì chớ có nói ‘Không gì làm tôi nao núng’. Như thế bạn sẽ không phải rên siết : Chúa vừa dấu tôn nhan, lòng tôi đã bàng hoàng" (Mai Chi, báo CgvDt, số đặc biệt Giáng sinh ’95, trang 228-229)
2. Sợ và Tin
Tâm trạng và cảm xúc của Phêrô trong bài Tin Mừng này cho ta thấy liên hệ giữa Sợ và Tin :
- Ban đầu khi thuyền gặp bão và không có Đức Giêsu trong thuyền thì Phêrô và tất cả các môn đệ khác đều sợ.
- Đến khi nhận ra cái bóng kia đang đi trên mặt nước là Đức Giêsu thì Phêrô tin, dám xin Thầy cho mình cũng bước trên mặt nước được như Thầy.
- Nhưng khi thấy sóng to gió lớn, đức tin của ông suy giảm, ông liền sợ và bắt đầu chìm.
- Lúc đó ông nhớ tới Chúa, giục lòng tin lại và kêu xin "Lạy Thầy, xin cứu con". Đức Giêsu đưa tay nắm lấy ông. Ông không còn sợ nữa.
- Cuối cùng khi Thầy trò đã ở trên thuyền, Phêrô và các môn đệ không sợ nữa, họ tuyên xưng đức tin "Thật, Thầy là Con Thiên Chúa".
Bài học ở đây là : Chúng ta sợ khi chúng ta không tin hay khi đức tin yếu kém ; nhưng khi tin thì không còn sợ nữa.
3. Những người đi trên mặt nước
Đức tin không bảo đảm cho người tin khỏi gặp sóng gió, nhưng thêm sức cho người ấy có thể bước đi trên mặt nước giữa sóng gió tơi bời.
Hiểu như thế thì không phải chỉ một mình Phêrô, mà còn rất nhiều người có thể đi trên mặt nước :
- A là một sinh viên sống xa gia đình và ở nhà trọ. Sáng Chúa nhật, trời lạnh, chăn ấm. A không muốn ngồi dậy đi lễ. Vả lại anh cũng ngại bị những bè bạn ngoại đạo thấy anh đi lễ và chê cười anh còn mê tín dị đoan. Sau vài phút dằng co, A cương quyết tung chăn ngồi lên chuẩn bị đi lễ. Nghĩa là A bắt đầu bước đi trên mặt nước, bất chấp sóng gió của cơn mê ngủ và sự dị nghị của bạn bè.
- B là một cô gái độc thân, sau một lần nhẹ dạ đã phải mang thai. Nếu gia đình hay được, nếu hàng xóm biết được thì… ôi thôi, cô không dám nghĩ tiếp. Cô định đi phá thai. Nhưng rồi Cô can đảm giữ lại bào thai ấy. B cũng đang bước đi trên mặt nước bất chấp bao sóng gió phũ phàng của dư luận.
- C là một cảnh sát. Một tên bán ma túy hứa cho anh một số tiền lớn, chỉ cần anh làm ngơ cho việc làm của hắn ; nếu không hắn sẽ sai đồng bọn đến tính sổ với anh. Nhưng anh cương quyết chối từ. C cũng đang đi trên mặt nước, đi ngược với sức quyến rũ của đồng tiền và sóng gió của đe dọa.
Chúng ta còn có thể nghĩ ra thêm rất nhiều thí dụ khác, trong đó có thí dụ hợp với hoàn cảnh của chính mình. Quả thật, nếu có đức tin sống động, ai cũng có thể bước đi trên mặt nước giữa bao sóng gió của cuộc đời.
4. Chúa hiện diện trong làn gió hiu hiu
Cách viết của tác giả bài đọc I (1V 19,9a.11-13a) hàm chứa một bài học sâu sắc về sự hiện diện của Chúa : Khi ngôn sứ Eâlia đứng trong một hốc núi Horép, ông thấy một luồng gió mạnh xé núi xé non, nhưng Chúa không ở trong đó ; ông lại thấy một cơn bão rất mạnh làm cho đất bị động, nhưng Chúa không ở trong bão ; ông còn thấy lửa, nhưng Chúa cũng không ở trong lửa. Cuối cùng ông thấy một làn gió hiu hiu, ông được soi sáng cho biết có Chúa ở trong đó, ông liền cung kính lấy khăn che mặt lại để bước ra khỏi hang diện kiến Thiên Chúa.
Bài học là : Thiên Chúa không thích hiện diện trong những thứ ồn ào, uy phong, vĩ đại. Ngài thường hiện diện cách êm ả, âm thầm và nhẹ nhàng trong cái rất bình thường của đời thường.
Chúng ta không nhận ra được sự hiện diện của Chúa bởi vì chúng ta cứ mãi tìm Ngài trong những sự phi thường.
5. Chuyện minh họa
a/ Nếu tin, hãy buông tay ra
Một người vô thần rất mê leo núi. Ngày kia trượt chân té ngã lăn từ đỉnh núi xuống. Nhưng may thay ông bám được một cành cây nằm chơ vơ giữa đỉnh cao và vực thẳm. Giữa lúc chỉ còn biết chờ chết, một ý nghĩ chợt đến với ông : Tại sao không gọi Chúa đến cứu giúp. Thế la lấy hết sức lực, người vô thần la lớn : "Lạy Chúa". Tuy nhiên bốn bề chỉ có thinh lặng và ông chỉ nghe được tiếng dội của lời kêu van. Một lần nữa, người vô thần lại kêu xin tha thiết hơn : "Lạy Chúa, nếu quả thật Chúa hiện hữu thì xin hãy cứu con. Con hứa sẽ tin Chúa và dạy cho những người khác cũng tin Chúa." Sau một hồi thinh lặng, bỗng người vô thần nghe một tiếng vang dậy cả vực thẳm và núi cao : "Gặp hoạn nạn thì ai cũng cầu xin như thế." "Không, lạy Chúa, nghìn lần không. Con không giống như những người khác. Chúa không thấy sao, con đã bắt đầu tin từ khi nghe tiếng Chúa phán. Nào bây giờ xin Chúa hãy cứu con đi, và con sẽ cao rao danh Chúa cho đến tận cùng trái đất." Tiếng ấy trả lời : "Được lắm, Ta sẽ cứu ngươi. Vậy nếu ngươi tin thì hãy buông tay ra." Người vô thần thất vọng thốt lên : "Buông tay ra ư, bộ Chúa tưởng tôi điên sao !" (Trích "Món quà giáng sinh")
b/ Đức tin lớn lao
  Có một bà nổi tiếng đạo đức, nhân hậu và luôn bình tâm trước mọi thử thách. Một bà khác ở cách xa ít dặm, nghe nói thì tìm đến, hi vọng học được bí quyết để sống bình tâm và hạnh phúc. Bà hỏi :
- Thưa bà, có phải bà có một đức tin lớn lao ?
- Ồ không, tôi không phải là người có đức tin lớn lao, mà chỉ là người có đức tin bé nhỏ đặt vào một Thiên Chúa lớn lao.
V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
CT : Anh chị em thân mến
Thiên Chúa là Cha hay thương xót. Người luôn trợ giúp chúng ta dang lúc chúng ta cần. Chúng ta cùng cảm tạ Chúa và dâng lời cầu xin.
1- Con thuyền Hội Thánh thường gặp nhiều phong ba bão táp / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho con thuyền Hội Thánh / luôn được an toàn giữa biển trần gian.
2- Hiện nay / có biết bao kẻ chịu thiệt thòi do nạn kỳ thị chủng tộc / màu da / ngôn ngữ / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho mọi người / biết tôn trọng quyền lợi / và phẩm giá của những anh chị em ấy.
3- Đời sống khó khăn / lại gặp nhiều thất bại hay đau khổ / khiến một số kitô hữu chán nản thất vọng / mất niềm tin vào Chúa / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho những t1in hữu đang gặp thử thách luôn hiểu rằng / chỉ có Chúa mới giúp họ đạt được thành công và hạnh phúc.
4- Đức Giêsu đã nói / "Anh em đừng xao xuyến / nhưng hãy tin vào Thầy" / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết luôn tin tưởng vào tình thương và quyền năng của Chúa / giữa muôn vàn thử thách gian nan trong cuộc sống thường ngày.
CT : Lạy Chúa, cuộc sống chúng con thường ngày có quá nhiều buồn phiền và đau khổ, khiến lắm khi chúng con ngã lòng trông cậy. Vậy xin Chúa thương ban ơn trợ giúp, để dù gặp nghịch cảnh đến đâu đi nữa, chúng con vẫn luôn gắn bó và tin yêu Chúa. Chúng con cầu xin…
VI. TRONG THÁNH LỄ
- Trước kinh Lạy Cha : Thiên Chúa là Cha luôn hiện diện bên cạnh ta, lúc nào Ngài cũng thấy ta và nghe tiếng ta. Vậy chúng ta hãy cùng nhau dâng lên Ngài lời kinh Lạy Cha.
- Sau kinh Lạy Cha : "... xin đoái thương cho những ngày chúng con đang sống được luôn bình an, thoát khỏi mọi nỗi sợ hãi. Nhờ Cha rộng lòng thương cứu giúp..."
VII. GIẢI TÁN
Thực là sung sướng khi được biết Chúa yêu thương luôn hiện diện bên cạnh chúng ta. Chúng ta hãy sống với Ngài, làm việc với Ngài và kết hợp tâm tình cùng Ngài trong mọi việc, mọi lúc và mọi nơi.
Lm. Carolo HỒ BẶC XÁI


Lectio Divina: Chúa Nhật XIX Thường Niên (A)

Chúa Nhật, 13 Tháng 8, 2017
Đức Giêsu đi trên mặt nuớc
Mt 14:22-33


1.  Lời nguyện mở đầu

Lạy Chúa Thánh Thần, xin Ngài ngự đến, cuộc sống con đang trải qua cơn bão táp, những ngọn gió vị kỷ đẩy con tới nơi con không muốn đến, nhưng con không thể cưỡng chống lại được sức mạnh của chúng.  Con thì yếu đuối và bị tước mất mọi sức lực.  Chúa là nguồn năng lượng ban cho con sự sống.  Chúa là nguồn an ủi của con, là sức mạnh và là lời khẩn nguyện của con.  Lạy Chúa Thánh Thần, xin Ngài ngự đến, xin mặc khải cho con ý nghĩa của Kinh Thánh, xin ban cho con lần nữa sự bình an, sự thanh thản và hoan lạc của cuộc sống.

 2.  Bài Đọc

a)  Chìa khóa dẫn đến bài đọc:

Chúa Giêsu và các môn đệ đang ở bên bờ hồ, màn đêm buông xuống, sau khi Chúa làm cho bánh hóa ra nhiều.  Một phần của đoạn Tin Mừng cũng được tìm thấy trong sách Tin Mừng của Máccô (6:45-52) và sách của Gioan (6:16-21).  Cảnh ông Phêrô đi trên nước (các câu 28-32) chỉ được tìm thấy trong sách Mátthêu.  Một số nhà bình luận cho rằng đó là một vấn đề về việc Chúa Giêsu hiện ra sau khi Phục Sinh (Lc 24:37).  Đó là sự báo trước cho những khó khăn của Giáo Hội và nhu cầu cho một đức tin lớn hơn về Chúa Giêsu Phục Sinh.

b)  Phân đoạn bài Tin Mừng:

Mt 14:22-23:  liên quan đến việc bánh hóa ra nhiều
Mt 14:24-27:  Chúa Giêsu đi trên mặt biển
Mt 14:28-32:  cảnh ông Phêrô
MT 14:33:  lời tuyên xưng đức tin

c)  Phúc Âm:  

22 Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục các môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng.  23 Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình.  Đến chiều tối, Người vẫn ở đó một mình, 24 còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió.  25 Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông.  26 Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng:  “Ma kìa” và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng.  27 Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng:  “Hãy yên tâm, Thầy đây, đừng sợ.”  28 Phêrô thưa lại rằng:  “Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho tôi đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy.”  29 Chúa phán:  “Hãy đến.”  Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu.  30 Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng:  “Lạy Thầy, xin cứu tôi.”  31 Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói:  “Người hèn tin, tại sao mà nghi ngờ?”  32 Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng.  33 Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng:  “Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!”

3.  Giây phút thinh lặng cầu nguyện:

Ước ao giữ im lặng và lắng nghe tiếng Chúa.

Một vài câu hỏi gợi ý:

Trong những khoảnh khắc đen tối và bão tố nội tâm, tôi phản ứng như thế nào?  Sự hiện diện và sự thiếu vắng của Chúa đã được tổng hợp trong tôi như thế nào?  Việc cầu nguyện cá nhân và tâm tình với Chúa hiện diện ở nơi nào trong tôi?
Chúng ta cầu xin gì với Chúa trong đêm đen?  Một phép lạ, để Người cứu chúng ta?  Một đức tin mạnh mẽ hơn?  Trong trường hợp tương tự như ông Phêrô, tôi sẽ có thái độ như thế nào?

4.  Suy Niệm

Lời dẫn giải tóm tắt

22 Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục các môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng.
Việc bánh được hóa ra nhiều (14:13-21) có thể đã khiến trong lòng các môn đệ sự mong đợi chiến thắng vinh hiển của Nước Thiên Chúa.  Vì thế, Chúa Giêsu giục các môn đệ rời khỏi nơi ấy ngay.  Người “bắt buộc”, thường là một động từ có ý nghĩa mạnh mẽ.  Dân chúng ca ngợi Chúa Giêsu như một vị Tiên Tri (Ga 6:14-15) và ước muốn khiến Người trở thành một người lãnh đạo chính trị.  Các môn đệ dễ bị lôi cuốn vào việc này (Mc 6:52; Mt 16:5-12), họ có nguy cơ để cho mình bị lôi cuốn bởi sự nhiệt thành của dân chúng.  Các môn đệ phải từ bỏ tình trạng này.

23 Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình.  Đến chiều tối, Người vẫn ở đó một mình.
Chúa Giêsu nhận thấy Người đứng trước một tình huống trong đó đám đông người Galilê trở nên nhiệt tình vì phép lạ và có nguy cơ không hiểu Sứ Vụ của Người.  Vào thời điểm rất quan trọng này, Chúa Giêsu thu mình trong lời cầu nguyện một mình, trong vườn Cây Dầu (Mt 26:36-46).

24 còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió.
Trong câu Tin Mừng này, khi con thuyền được nhắc đến, không có Đức Giêsu, trong sự nguy nan, có thể  được xem như gần với câu 32 sự nguy nan chấm dứt khi Chúa Giêsu và Phêrô bước chân vào trong thuyền. 

25 Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông.
Chúa Giêsu hiện ra với các môn đệ của mình trong một cách phi thường.  Người vượt qua những hạn chế của loài người, Người có thẩm quyền tác tạo.  Người hành động như chỉ có Thiên Chúa mới có thể làm được (Gióp 9:8; 38:16).

26 Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng:  “Ma kìa” và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng.
Các môn đệ đang chống chỏi với thuyền ngược gió, các ông đã sống qua một ngày rất đáng ghi nhớ và giờ đây là một đêm thức trắng.  Vào ban đêm (khoảng từ ba đến sáu giờ sáng), ngay giữa biển, các ông đã hoảng sợ khi thấy có người đang tiến tới về phía mình.  Các ông đã không nghĩ đó có thể là Đức Giêsu.  Nhãn quan của các ông quá ư là con người, và các ông tin vào ma quỷ (Lc 24:37).  Tuy nhiên Chúa Phục Sinh đã khống chế được những chao đảo hiện diện bởi những đợt sóng của biển cả.

27 Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng:  “Hãy yên tâm, Thầy đây, đừng sợ!”
Sự hiện diện của Đức Giêsu xua tan tất cả những nỗi sợ hãi (9:2-22).  Bằng lời nói “Thầy đây”, Chúa nói lên danh tính của Người (Es 3:14) và thể hiện quyền năng của Thiên Chúa (Mc 14:62; Lc 24:39; Ga 8:58; 18:5-6).  Sợ hãi được khắc phục bởi đức tin.

28 Phêrô thưa lại rằng:  “Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho tôi đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy.”
Ông Phêrô có vẻ như muốn có thêm một lời xác nhận nữa về sự hiện diện của Chúa Giêsu.  Ông cầu xin một phép lạ.

29 Chúa phán:  “Hãy đến.”  Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu.
Tuy nhiên, ông Phêrô đã sẵn sàng để chấp nhận rủi ro, bước ra khỏi thuyền và thử đi trên mặt nước trong lúc đang bị các con sóng và gió to đánh chập chờn (câu 24).  Ông chấp nhận sự rủi ro vì tin tưởng vào Lời Chúa: “Hãy đến”.

30 Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng:  “Lạy Thầy, xin cứu tôi.”
Lòng kiên trì cũng thật cần thiết trong sự chọn lựa đức tin.  Các cơn gió ngược thì rất nhiều, và có nguy cơ làm nhận chìm ông.  Lời cầu nguyện nài van đã cứu ông.

31 Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói:  “Người hèn tin, tai sao mà nghi ngờ?”
Phêrô đã không bị bỏ rơi trong sự yếu đuối của ông.  Trong cơn bão táp của đời sống người Kitô hữu, chúng ta không đơn độc.  Thiên Chúa không bỏ rơi chúng ta ngay cả những khi dường như Người vắng mặt và không ra tay.

32 Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng.
Ngay khi Chúa Giêsu lên thuyền thì các quyền lực của sự dữ tan biến.  Các quyền lực của địa ngục sẽ không khống chế được điều ấy.

33 Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng:  “Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!”
Giờ đây là lúc tuyên xưng đức tin đã được chuẩn bị trong các thời gian trước với việc bánh hóa ra nhiều, được thanh tẩy với kinh nghiệm phát xuất từ Bánh Hằng Sống (Ga 6:1-14).  Bấy giờ Phêrô cũng có thể xác nhận anh em ông trong đức tin, sau cuộc thử thách. 


5.  Dành cho những ai muốn tìm hiểu sâu hơn trong bài Tin Mừng

Đức Giêsu, con người của cầu nguyện
Chúa Giêsu cầu nguyện trong sự cô tịch và vào ban đêm (Mt 14:23; Mc 1:35; Lc 5:16), trong bữa ăn (Mt 14:19; 15:36; 26:26-27).  Vào các dịp có việc quan trọng:  chịu Phép Rửa (Lc 3:21), trước khi tuyển chọn Nhóm Mười Hai (Lc 6:12) trước khi giảng dạy cách cầu nguyện (Lc 11:1; Mt 6:5), trước khi tuyên xưng mình là Đấng Kitô của Thiên Chúa (Lc 9:18); trong lúc Biến Hình (Lc 9:28-29), trong vườn Cây Dầu (Mt 26:36-44), trên Thập Giá (Mt 27:46; Lc 23:46).  Người cầu nguyện cho những kẻ hành quyết Người (Lc 23:34); cho Phêrô (Lc 22:32), cho các môn đệ và cho những kẻ sẽ theo Người (Ga 17:9-24).  Người cũng cầu nguyện cho chính mình (Mt 26:39; Ga 17:1-5; Dt 5:7).  Người dạy cách cầu nguyện (Mt 6:5).  Người bày tỏ mối quan hệ trường cửu với Chúa Cha (Mt 11:25-27), biết chắc rằng Chúa Cha sẽ không bao giờ bỏ Người trơ trọi một mình (Ga 8:29), và luôn luôn nghe lời Chúa Cha (Ga 11:22-42; Mt 26:53).  Người đã hứa (Ga 14:16) sẽ tiếp tục cầu bầu trên thiên đàng (Rm 8:34; Dt 7:25; 1Ga 2:1).

6.  Cầu Nguyện:  Thánh Vịnh 33

Tôi sẽ không ngừng chúc tụng CHÚA,
câu hát mừng Người chẳng ngớt trên môi.

Linh hồn tôi hãnh diện vì CHÚA
xin các bạn nghèo nghe tôi nói mà vui lên.

Hãy cùng tôi ngợi khen ĐỨC CHÚA,
ta đồng thanh tán tụng danh Người.

Tôi đã tìm kiếm CHÚA, và Người đáp lại,
giải thoát cho khỏi mọi nỗi kinh hoàng.

Ai nhìn lên CHÚA sẽ vui tươi hớn hở,
không bao giờ bẽ mặt hổ ngươi.

Kẻ nghèo này kêu lên và CHÚA đã nhậm lời,
cứu cho khỏi mọi cơn nguy khốn.

Sứ thần của CHÚA đóng trại chung quanh
để giải thoát những ai kính sợ Người.

Hãy nghiệm xem CHÚA tốt lành biết mấy:
hạnh phúc thay kẻ ẩn náu bên Người!

Kính sợ CHÚA đi, đoàn dân thánh hỡi,
vì ai kính sợ Người chẳng thiếu thốn chi.

7.  Chiêm Niệm

Lạy Chúa Giêsu, đôi khi chúng con có đầy sự nhiệt tình và quên rằng Chúa là nguồn mạch sự hân hoan của chúng con:  trong những giờ khắc đau buồn chúng con đã không tìm kiếm Chúa hoặc chúng con chỉ muốn sự can dự kỳ diệu của Chúa.  Giờ đây chúng con biết rằng Chúa không bao giờ bỏ rơi chúng con, và chúng con không nên sợ hãi.  Sự cầu nguyện cũng là sức mạnh của chúng con.  Xin Chúa hãy gia tăng đức tin cho chúng con, chúng con đã sẵn sàng xông pha mạo hiểm mạng sống chúng con cho Nước Chúa.