Trang

Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

22.03.2026: CHÚA NHẬT V MÙA CHAY năm A

 22/03/2026

 CHÚA NHẬT 5 MÙA CHAY năm A

 


Bài Ðọc I: Ed 37, 12-14

“Ta sẽ cho các ngươi thần trí của Ta, và các ngươi sẽ được sống”.

Trích sách Tiên tri Êdêkiel.

Ðây Chúa là Thiên Chúa phán: “Hỡi dân Ta, này Ta sẽ mở cửa mồ các ngươi, Ta sẽ kéo các ngươi ra khỏi mồ và dẫn dắt các ngươi vào đất Israel. Hỡi dân Ta, các ngươi sẽ biết Ta là Chúa, lúc Ta mở cửa mồ các ngươi, và kéo các ngươi ra khỏi mồ, Ta sẽ cho các ngươi thần trí của Ta, và các ngươi sẽ được sống, Ta sẽ cho các ngươi an cư trên đất các ngươi, và các ngươi biết rằng: Ta là Chúa, chính Ta đã phán và đã thi hành”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 129, 1-2. 3-4ab. 4c-6. 7-8

Ðáp: Bởi vì Chúa rộng lượng từ bi, và Chúa rất giàu ơn cứu độ

Xướng: Từ vực sâu, lạy Chúa, con kêu lên Chúa. Lạy Chúa, xin nghe tiếng con cầu; dám xin Chúa hãy lắng tai, hầu nghe thấu tiếng van nài của con.

Xướng: Nếu Chúa con nhớ hoài sự lỗi, lạy Chúa, nào ai chịu nổi được ư? Nhưng Chúa thường rộng lượng thứ tha, để cho thiên hạ tôn thờ kính yêu.

Xướng: Con hy vọng rất nhiều vào Chúa, linh hồn con trông cậy ở lời Ngài. Linh hồn con mong đợi Chúa con, hơn người lính gác mong trời rạng đông.

Xướng: Hơn người lính gác mong hừng đông dậy. Israel đang mong đợi Chúa con: Bởi vì Chúa rộng lượng từ bi, và Chúa rất giàu ơn cứu độ. Và chính Ngài sẽ giải thoát Israel cho khỏi mọi điều gian ác.

 

Bài Ðọc II: Rm 8, 8-11

“Thánh Thần của Ðấng làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại ở trong anh em”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

Anh em thân mến, những kẻ sống theo xác thịt, thì không thể đẹp lòng Chúa. Còn anh em, anh em không sống theo xác thịt, nhưng sống theo tinh thần, nếu thật sự Thánh Thần Chúa ở trong anh em. Nếu ai không có Thánh Thần của Ðức Kitô, thì kẻ ấy không thuộc về Người. Nhưng nếu Ðức Kitô ở trong anh em, cho dù thân xác đã chết vì tội, nhưng tinh thần vẫn sống vì đức công chính. Và nếu Thánh Thần của Ðấng đã làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại ở trong anh em, thì Ðấng đã làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại cũng cho xác phàm hay chết của anh em được sống, nhờ Thánh Thần Người ngự trong anh em.

Ðó là lời Chúa.

 

Câu Xướng Trước Phúc Âm

Chúa phán: “Ta là sự sống lại và là sự sống; ai tin Ta, sẽ không chết đời đời”.

 

PHÚC ÂM: Ga 11, 1-45

“Ta là sự sống lại và là sự sống”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, có một người đau liệt tên là Ladarô, ở Bêtania, làng quê của Maria và Martha. (Maria này chính là người đã xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Em trai bà là Ladarô lâm bệnh). Vậy hai chị sai người đến thưa Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, người Thầy yêu đau liệt”. Nghe tin ấy, Chúa Giêsu liền bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết, nhưng để làm sáng danh Thiên Chúa và do đó Con Thiên Chúa sẽ được vinh hiển”.

Chúa Giêsu thương Martha và em là Maria và Ladarô. Khi hay tin ông này đau liệt, Người còn lưu lại đó hai ngày. Rồi Người bảo môn đệ: “Chúng ta hãy trở lại xứ Giuđêa”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm ném đá Thầy, mà Thầy lại trở về đó ư?” Chúa Giêsu đáp: “Một ngày lại chẳng có mười hai giờ sao? Nếu ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì người ta thấy ánh sáng mặt trời; nhưng kẻ đi ban đêm sẽ vấp ngã vì không có ánh sáng”. Người nói thế, rồi lại bảo họ: “Ladarô bạn chúng ta đang ngủ, dầu vậy Ta đi đánh thức ông”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, nếu ông ta ngủ, ông sẽ khoẻ lại”. Chúa Giêsu có ý nói về cái chết của Ladarô, nhưng môn đệ lại nghĩ Người nói về giấc ngủ. Bấy giờ Chúa Giêsu mới nói rõ: “Ladarô đã chết. Nhưng Ta mừng cho các con, vì Ta không có mặt ở đó để các con tin. Vậy chúng ta hãy đi đến nhà ông”. Lúc đó Tôma, cũng có tên là Ðiđimô, nói với đồng bạn: “Chúng ta cũng đi để cùng chết với Người”.

Ðến nơi, Chúa Giêsu thấy Ladarô đã được an táng bốn ngày rồi. (Bêtania chỉ cách Giêrusalem chừng mười lăm dặm). Nhiều người Do-thái đến nhà Martha và Maria để an ủi hai bà vì người em đã chết. Khi hay tin Chúa Giêsu đến, Martha đi đón Người, còn Maria vẫn ngồi nhà. Martha thưa Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết. Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, con biết Thầy xin gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy”. Chúa Giêsu nói: “Em con sẽ sống lại”. Martha thưa: “Con biết ngày tận thế, khi kẻ chết sống lại, thì em con sẽ sống lại”. Chúa Giêsu nói: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ. Con có tin điều đó không?” Bà thưa: “Thưa Thầy, vâng, con đã tin Thầy là Ðấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian”.

Nói xong bà về gọi Maria em gái bà và nói thầm với em rằng: “Thầy ở ngoài kia, Thầy gọi em”. Nghe vậy, Maria vội vàng đứng dậy và đi đến cùng Chúa. Vì lúc đó Chúa Giêsu chưa vào trong làng, Người còn đang đứng ở nơi Martha đã gặp Người. Những người Do-thái cùng ở trong nhà với Maria và an ủi bà, khi thấy bà vội vã đứng dậy ra đi, họ cũng đi theo bà, tưởng rằng bà đi ra khóc ngoài mộ. Vậy khi Maria đến chỗ Chúa Giêsu đứng, thấy Người, bà liền sấp mình xuống dưới chân Người và nói: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt đây, thì em con không chết”. Khi thấy bà khóc nức nở và những người Do-thái theo bà cũng khóc, Chúa Giêsu thổn thức và xúc động. Người hỏi: “Ðã an táng Ladarô ở đâu?” Họ thưa: “Thưa Thầy, xin đến mà xem”. Chúa Giêsu rơi lệ. Người Do-thái liền nói: “Kìa, xem Ngài thương ông ấy biết bao!” Nhưng có mấy kẻ trong đám nói: “Ông ấy đã mở mắt người mù từ khi mới sinh mà không làm được cho người này khỏi chết ư?” Chúa Giêsu lại xúc động; Người đi đến mộ. Mộ đó là một hang nhỏ có tảng đá đậy trên. Chúa Giêsu bảo: “Hãy đẩy tảng đá ra”. Martha là chị người chết, thưa: “Thưa Thầy, đã nặng mùi rồi vì đã bốn ngày”. Chúa Giêsu lại nói: “Ta đã chẳng bảo con rằng: Nếu con tin, thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” Thế là người ta cất tảng đá ra. Chúa Giêsu ngước nhìn lên và nói: “Lạy Cha, Con cảm tạ Cha đã nhậm lời Con. Con biết Cha hằng nghe lời Con, nhưng Con nói lên vì những người đứng xung quanh đây, để họ tin rằng Cha đã sai Con”. Nói rồi, Người kêu lớn tiếng: “Ladarô! Hãy ra đây!” Người đã chết đi ra, chân tay còn quấn những mảnh vải, trên mặt quấn khăn liệm. Chúa Giêsu bảo: “Hãy cởi ra cho anh ấy đi”.

Một số người Do-thái đến thăm Maria, khi được chứng kiến những việc Chúa Giêsu làm, thì đã tin vào Người.

Ðó là lời Chúa.

 


* Hoặc đọc bài vắn này: Ga 11, 3-7. 17. 20-27. 33b-45

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, hai chị em của Ladarô sai người đến thưa Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, người Thầy yêu đau liệt”. Nghe tin ấy, Chúa Giêsu liền bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết, nhưng để làm sáng danh Thiên Chúa và do đó Con Thiên Chúa sẽ được vinh hiển”.

Chúa Giêsu thương Martha và em là Maria và Ladarô. Khi hay tin ông này đau liệt, Người còn lưu lại đó hai ngày. Rồi Người bảo môn đệ: “Chúng ta hãy trở lại xứ Giuđêa”.

Ðến nơi, Chúa Giêsu thấy Ladarô đã được an táng bốn ngày rồi. Khi hay tin Chúa Giêsu đến, Martha đi đón Người, còn Maria vẫn ngồi nhà. Martha thưa Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết. Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, con biết Thầy xin gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy”. Chúa Giêsu nói: “Em con sẽ sống lại”. Martha thưa: “Con biết ngày tận thế, khi kẻ chết sống lại, thì em con cũng sẽ sống lại”. Chúa Giêsu nói: “Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ. Con có tin điều đó không?” Bà thưa: “Thưa Thầy: vâng, con đã tin Thầy là Ðấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian”.

Người xúc động và hỏi: “Ðã an táng Ladarô ở đâu?” Họ thưa: “Thưa Thầy, xin đến mà xem”. Chúa Giêsu rơi lệ. Người Do-thái liền nói: “Kìa, xem Ngài thương ông ấy biết bao!” Nhưng có mấy kẻ trong đám nói: “Ông ấy đã mở mắt người mù từ khi mới sinh mà không làm được cho người này khỏi chết ư?” Chúa Giêsu lại xúc động; Người đi đến mộ.

Mộ đó là một hang nhỏ có tảng đá đậy trên. Chúa Giêsu bảo: “Hãy đẩy tảng đá ra”. Martha là chị người chết, thưa: “Thưa Thầy, đã nặng mùi rồi vì đã bốn ngày”. Chúa Giêsu lại nói: “Ta đã chẳng bảo con rằng: Nếu con tin, thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” Thế là người ta cất tảng đá ra. Chúa Giêsu ngước nhìn lên và nói: “Lạy Cha, Con cảm tạ Cha đã nhậm lời Con. Con biết Cha hằng nghe lời Con. Nhưng Con nói lên vì những người đứng xung quanh đây, để họ tin rằng Cha đã sai Con”. Nói rồi, Người kêu lớn tiếng: “Ladarô! Hãy ra đây!” Người đã chết đi ra, chân tay còn quấn những mảnh vải, trên mặt quấn khăn liệm. Chúa Giêsu bảo: “Hãy cởi ra cho anh ấy đi”.

Một số người Do-thái đến thăm Maria, khi được chứng kiến những việc Chúa Giêsu làm, thì đã tin vào Người.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chúa nhật tuần thứ 5 Mùa Chay (Năm A, B hoặc C)

 

Lưu ý: Vào Chúa nhật thứ năm Mùa Chay này, chúng ta cử hành Thánh lễ cho nghi thức thứ ba và cuối cùng trong ba nghi thức “Kiểm tra”. Các nghi thức Kiểm tra là những nghi thức đặc biệt giúp chuẩn bị cho những người được chọn (những người tham gia vào Nghi thức Gia nhập Kitô giáo dành cho người lớn) để gia nhập Giáo hội Công giáo. Các bài đọc được thảo luận trong bài bình luận này, mặc dù “phù hợp” với Năm A, cũng có thể được sử dụng trong Năm B và C khi có các dự tòng sẽ được rửa tội vào Lễ Phục Sinh. Nhấp vào các liên kết bên dưới để xem các bài bình luận về các bài đọc phù hợp với Năm B và C:

Bài bình luận Năm B

Bài bình luận Năm C

______________________________________________________

Chú giải về Ê-dê-ki-en 37,12-14; Rô-ma 8,8-11; Gioan 11,1-45

Khi chúng ta tiến gần đến Tuần Thánh, chúng ta thấy Chúa Giêsu càng tiến gần hơn đến đỉnh điểm của cuộc đời và sứ mệnh của Ngài. Khi đến gần Giê-ru-sa-lem, nơi diễn ra vở kịch cuối cùng của cuộc đời Ngài, những lời đe dọa từ kẻ thù ngày càng gia tăng. Chúng đang tập hợp lực lượng để loại bỏ Ngài một lần và mãi mãi.

Các môn đồ hoàn toàn nhận thức được tình hình và không mấy muốn đến gần Giê-ru-sa-lem. Vì vậy, họ rất lo lắng khi Chúa Giê-su nói:

Chúng ta hãy trở lại Giu-đê.

Họ nhắc Ngài về lần cuối Ngài đến đó (hãy nhớ rằng, Giê-ru-sa-lem nằm ở Giu-đê):

Thưa Thầy, người Do Thái vừa mới tìm cách ném đá Thầy, mà Thầy lại muốn đến đó nữa sao?

Chúa Giê-su cho họ biết rằng nỗi sợ hãi và nguy hiểm không thể là yếu tố quyết định trong cuộc đời và sứ mệnh của Ngài:

Chẳng phải có mười hai giờ ban ngày sao? Những người đi ban ngày không vấp ngã vì họ thấy ánh sáng của thế gian này.

Có những lúc cần phải làm mọi việc, những nhiệm vụ cần phải hoàn thành, những sứ mệnh cần phải thực hiện. Cho dù rủi ro thế nào, chúng cũng phải được thực hiện và phải thực hiện ngay bây giờ.

“La-da-rô đã chết”

Sau đó, Chúa Giê-su đưa ra lý do Ngài muốn đi về phía nam.

 Bạn chúng ta là La-da-rô đã ngủ thiếp đi, nhưng ta sẽ đến đó để đánh thức anh ấy dậy.

Bạn gần như có thể nghe thấy phản ứng của các môn đồ: “Thầy đang đặt chính mình—và cả chúng ta—vào nguy hiểm lớn chỉ để đánh thức một người dậy sao?! Sao lại làm phiền anh ấy? Ngủ tốt cho anh ấy mà!”

Rồi họ được báo thẳng thừng: “La-xa-rơ đã chết.” Đối với người tin, cái chết chỉ là một giấc ngủ mà từ đó người ta thức dậy để bước vào một cuộc sống mới và bất tận. Và Chúa Giê-su nói rằng Ngài vui mừng, không phải vì một người bạn thân thiết đã chết, mà vì đó sẽ là cơ hội để các môn đồ của Ngài hiểu biết Chúa Giê-su hơn, để gia tăng đức tin của họ vào Ngài.

Tô-ma, người thẳng thắn, liền nói với vẻ dũng cảm:

Chúng ta cũng hãy đi, để cùng chết với anh ấy.

Điều này có thể được hiểu theo nghĩa hoài nghi, nhưng nó cũng thể hiện lời kêu gọi của người Kitô hữu là ở bên Chúa Giê-su suốt chặng đường, ngay cả trong sự đau khổ và cái chết của Ngài.

Ngôi nhà ở Bê-tha-ni-a

Chúa Giê-su giờ đây đến gần nhà của La-da-rô và hai chị em gái của anh, Mát-ta và Maria, ở Bê-tha-ni-a, ngay ngoại ô Giê-ru-sa-lem. Maria ở lại trong nhà, trong khi Mát-ta ra đón Chúa Giê-su. (Điều thú vị là tính cách của họ ở đây phù hợp với hình ảnh chúng ta có về họ từ Phúc Âm Lu-ca, nơi Maria ở dưới chân Chúa Giê-su, lắng nghe, trong khi Mát-ta không bằng lòng ngồi yên mà bận rộn chuẩn bị bữa tối).

Mát-ta nói:

Lạy Chúa, nếu Chúa ở đây, em con đã không chết.

Chúa Giê-su, người đã được nhận biết là nguồn sống và chữa lành, trấn an Mát-ta:

Em con sẽ sống lại.

Mát-ta nói rằng bà biết, nhưng sự hiểu biết của bà chỉ theo nghĩa thông thường về sự phục sinh cuối cùng.

Nhưng Chúa Giê-su tiếp tục:

Ta là sự sống lại và sự sống. Ai tin Ta, dù chết cũng sẽ sống, và ai sống và tin Ta sẽ không bao giờ chết.

Mát-ta đáp lại một cách tuyệt vời, nhận ra Chúa Giê-su là Đấng Mê-si-a:

Vâng, lạy Chúa, con tin rằng Chúa là Đấng Mê-si-a, Con Thiên Chúa, Đấng đến thế gian.

Lời tuyên xưng đức tin được dành riêng cho Phê-rô trong các Phúc Âm Nhất Lãm, ở đây được nghe thấy trên môi của một người phụ nữ. Hãy nhớ rằng, chính một người phụ nữ, người phụ nữ Samaria bên giếng nước, là người đầu tiên mà Chúa Giê-su tiết lộ danh tính của Ngài là Đấng Ki-tô.

Lời của Chúa Giê-su nói lên hai điều:

1. Mặc dù cái chết về thể xác là kinh nghiệm của tất cả mọi người—kể cả các tín đồ Ki tô—nhưng đức tin vào Chúa Giê-su mang đến lời hứa về một cuộc sống không bao giờ kết thúc.

2. Người nào hoàn toàn hiệp nhất với Chúa Kitô bắt đầu tận hưởng ngay bây giờ sự sống thật và bất tận. Đó không chỉ là điều gì đó cho tương lai.

Thầy gọi

Chúa Giê-su vẫn đang ở ngoài làng khi Mát-ta đi gọi em gái mình.

Thầy đang ở đây và đang gọi em.

Từ Hy Lạp có nghĩa là ‘ở đây’ là parestin, tương ứng với danh từ parousia, sự hiện diện dứt khoát của Chúa Giê-su trong cuộc đời chúng ta. Khi Chúa Giê-su đến—và Ngài đến mỗi ngày—Ngài gọi chúng ta và mong đợi chúng ta đáp lại sự hiện diện của Ngài với cùng một lòng sốt sắng như Maria đã làm.

Nỗi đau buồn trước cái chết của một người bạn

Mặc dù đoạn Kinh Thánh này chứa đựng ngôn ngữ mang tính biểu tượng và tâm linh sâu sắc, chúng ta vẫn thấy được kinh nghiệm rất con người của những người phải đối mặt với cái chết. Chính Chúa Giê-su cũng tràn ngập nỗi đau buồn trước cái chết của một người bạn thân. Những lời này cho thấy cường độ cảm xúc của Chúa Giê-su:

…Ngài vô cùng bối rối trong lòng và xúc động sâu sắc… Chúa Giê-su bắt đầu khóc… [Ngài] vô cùng bối rối…

Ngay trước khi ban sự sống cho La-da-rô, Chúa Giê-su cầu nguyện với Cha Ngài. Chúa Giê-su không chỉ đơn thuần là một người làm phép lạ. Ngài chỉ đơn giản là đang làm công việc của Đức Chúa Cha, Đấng Tạo Hóa, Nguồn Gốc và Đấng Ban Sự Sống.

Dấu hiệu sắp xảy ra là để dẫn dắt mọi người, qua Chúa Giê-su, đến với Cha, Đấng đã sai Ngài đến. Sự hiệp nhất với Đức Chúa Trời là ý nghĩa duy nhất của cuộc sống chúng ta.

 

Nhiều câu hỏi

Việc La-da-rô sống lại dường như là một sự hụt hẫng. Nó được diễn đạt bằng ngôn ngữ ngắn gọn nhất và có nhiều câu hỏi mà chúng ta có thể đặt ra (ví dụ: Ông ấy trông như thế nào? Ông ấy đi lại ra sao? Ông ấy đã nói gì?…), mà đơn giản là không được trả lời. Câu chuyện muốn chúng ta tập trung vào “dấu hiệu” trung tâm, điều chỉ xác nhận những gì Chúa Giê-su đã nói về chính mình:

Ta là sự sống lại và sự sống.

Đó là sự ứng nghiệm lời tiên tri của Ê-dê-ki-en trong Bài Đọc Thứ Nhất. Bài đọc này là một phần của dụ ngôn nổi tiếng về thung lũng đầy xương khô được hồi sinh, một dụ ngôn về Israel, chết trong tội lỗi và thờ thần tượng, được hồi sinh trong Thiên Chúa. Trong Tin Mừng hôm nay, La-da-rô tượng trưng cho tất cả những người được hồi sinh, sự sống trong Thiên Chúa. Ông đặc biệt tượng trưng cho tất cả những người được đưa vào đời sống mới nhờ phép rửa tội, được chia sẻ chính sự sống của Thiên Chúa.

Vì đây là Chúa Nhật cuối cùng trong ba Chúa Nhật “Kiểm Tra”, bài đọc hôm nay, giống như các Tin Mừng của hai Chúa Nhật trước (Người Phụ Nữ Sa-ma-ri và Người Mù Sinh Ra), hướng đến những người đang chuẩn bị cho phép rửa tội vào Lễ Phục Sinh. (Xem phần mô tả về Kiểm Tra ở đầu phần bình luận của hai Chúa Nhật trước.) Phép rửa tội, như Phao-lô nói với chúng ta, vừa là sự chết đi khỏi quá khứ vừa là sự bước vào đời sống mới. Người mới được rửa tội là một ‘người mới’ với một đời sống mới.

Đối với chúng ta, những người đã được rửa tội, chúng ta nên suy ngẫm về việc chúng ta đã tiếp tục thấy sự sống ấy lớn lên trong chúng ta như thế nào. Đó là chủ đề của Thánh Phaolô trong Bài đọc thứ hai. Những người sống theo “xác thịt”, tức là những người sống theo bản năng tham lam và hưởng lạc, không bao giờ có thể gần gũi với Chúa.

Những người ở trong Thánh Linh sẽ muốn hiến dâng toàn bộ bản thân mình cho những bản năng cao cả hơn về chân lý, tình yêu thương, lòng trắc ẩn, sự sẻ chia và công lý. Khi chúng ta tràn đầy Thánh Linh, thì chúng ta thực sự đã sống lại với Chúa Kitô, vì sự sống của Ngài thực sự hoạt động trong chúng ta. Chúng ta vừa sống vừa ban sự sống. Như Thánh Phaolô đã nói:

…không còn phải là tôi sống nữa, mà là Chúa Kitô sống trong tôi. (Gl 2,20)

 

https://livingspace.sacredspace.ie/labc051/

 

 


Lagiarô sống lại  

Hôm nay đã là Chúa Nhật V Mùa Chay và Chúa Nhật tới đây là Chúa Nhật Lễ Lá bắt đầu Tuần Thánh. Tuần chúng ta được mời gọi suy niệm nhiều hơn và cử hành mầu nhiệm chết và sống lại của Chúa. Bài Phúc Âm hôm nay như là một chuẩn bị cho chúng ta để cử hành mầu nhiệm chết và sống lại của Chúa.

Chúa Giêsu đã chết và đã sống lại, chúng ta cũng sẽ phải chết và được sống lại với Chúa. Khi nói về sự sống lại thì nhiều người anh chị em chúng ta có lẽ nghe khó tin. Mới đây tập hợp điều tra về niềm tin của những người công giáo bền Italia về sự sống đời sau sau cái chết, kết quả cho biết rằng, mặc dù đa số tin có Thiên Chúa, nhưng khi được hỏi về niềm tin của họ vào sự sống đời đời thì họ tỏ vẻ do dự. Quan tâm của họ về sự sống đời đời xem ra như càng ngày càng ít đi, dường như có hai hoàn cảnh làm cho con người dễ xa lìa Thiên Chúa, quên đi cuộc sống đời đời. Đó là khi con người giàu sang, quyền quí hoặc khi gặp cảnh cùng cực thái qúa. Giàu quá dễ bị cám dỗ quên Chúa và nghèo quá cũng làm con người tuyệt vọng.

Bài Phúc Âm hôm nay ghi lại biến cố Chúa Giêsu đến với gia đình chị em Martha, Maria và Lagiarô để mạc khải cho họ sự thật căn bản về sự sống đời đời: "Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta thì dù có chết cũng sẽ được sống. Ai sống mà tin Ta sẽ không chết bao giờ".

Vào hoàn cảnh mà Chúa Giêsu chọn để mạc khải sự thật này cho chị em Martha, Maria là cái chết của Lagiarô, người được Chúa thương. Đây có thể nói là một biến cố không thuận lợi chút nào, Lagiarô đã bị đau cần Chúa đến nâng đỡ chữa trị thì Chúa không đến, xem ra như lơ là hai chị em đã nhắn tin cho Chúa Giêsu biết hoàn cảnh đau yếu của Lagiarô, nhưng Chúa vẫn trì hoãn không đáp lại. Một thử thách cho người bạn của Chúa, chờ đợi Chúa mau mắn đáp lại và ỷ lại vào tình bạn với Ngài, nhưng Chúa đã không đáp lại như lòng họ mong ước: "Nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết".

Rồi sau khi Lagiarô chết rồi, gia đình Martha và Maria đang sống trong sự tang chế đau buồn thì Chúa lại đến, và thay vì nói lời an ủi hay là một điều gì liền ngay theo như mong ước thường tình của con người trong hoàn cảnh tương tự như vậy, thì Chúa Giêsu lại nói điều mà Martha và Maria cả hai người đều không nghĩ đến, đó là Chúa mạc khải sự thật và sự sống đời đời, kêu gọi hãy tin vào Chúa, tin vào sự thật Chúa mạc khải: "Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta sẽ không chết bao giờ".

Có thể nói là những lời chói tai, không hợp thời, lạc đề xem từ phía con người đang phải chịu thử thách, đang gặp phải những đau thương: "Nếu Thầy có mặt thì em con không chết". Sự đáp trả của hai chị em Martha, Maria và của hai người Do Thái đến chia buồn lúc đầu chưa được trọn hảo. Martha nghĩ đến sự sống lại ngày sau hết, còn hai người Do Thái có mặt ở đó quan sát xem Chúa Giêsu có làm gì để thay đổi hoàn cảnh hay không? Martha và Maria ra khỏi hoàn cảnh cụ thể của mình để đến với Chúa, để gặp Chúa ở nơi mà Chúa muốn ở ngoài hoàn cảnh tang thương, tang chế của họ vào lúc đó để được Chúa hoán cải, để tuyên xưng: "Lạy Thầy, con tin".

Chúng ta đã biết những gì xảy ra sau lời tuyên xưng đức tin đầy khiêm tốn và can đảm của hai chị em Martha và Maria. Sống mà không có niềm tin thì kể như là đã chết. Trong biến cố mà Phúc Âm thánh Gioan ghi lại cho chúng ta hôm nay, chúng ta thấy Chúa Giêsu làm phép lạ không phải chỉ cho Lagiarô được sống lại mà thôi, mà cho ba người được sống lại, đó là Martha, Maria và Lagiarô.

Sống lại đầu tiên đó là sống lại với niềm tin vào Chúa, có thể nhiều người trong chúng ta cũng đã chết trong niềm tin vào Chúa và không còn tin Chúa nữa. Chúng ta cần Chúa cho chúng ta sống lại, sống lại trong niềm tin vào Ngài như Martha, Maria: "Lạy Thầy, con tin". Nhờ lời tuyên xưng của Martha và Maria mà tiếp sau đó Chúa Giêsu cho Lagiarô trở lại cuộc sống. Tất cả qui hướng chúng ta về quan điểm cuối cùng, đó là Chúa Giêsu làm Con Thiên Chúa, là Thiên Chúa, Ngài là Chúa, là chủ của sự sống và có quyền năng trao ban sự sống cho con người.

Vì biến cố phép lạ Lagiarô chuẩn bị cho biến cố lạ lùng nhất sắp diễn ra là biến cố chính Chúa chết và sống lại mà chúng ta sẽ cữ hành trong Tuần Thánh sắp đến. Chúa chết và sống lại để hoàn tất công trình cứu chuộc con người, để ban cho chúng ta được sống và sống lại với Chúa: "Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta thì dù có chết cũng sẽ được sống, và ai sống và tin vào Ta sẽ không chết bao giờ. Con có tin điều đó không?" Chúa Giêsu sẽ hỏi chúng ta: phần con, con có tin điều đó hay không?

Ước chi mỗi người chúng ta cũng được khiêm tốn thưa như Martha, như Maria: Lạy Chúa, con tin. Đức tin làm cho con được sống thật, dù chết hay sống nếu con tin thì không còn gì phải lo lắng nữa. Xin Chúa hãy cho chúng ta được sống lại trong niềm tin của mình vào Chúa để rồi chúng con được sống và sống lại với Chúa mai sau. Amen.

‘Sống Tin Mừng’--R. Veritas

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét