Trang

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2026

29.03.2026: CHÚA NHẬT LỄ LÁ năm A

 29/03/2026

 CHÚA NHẬT LỄ LÁ năm A

 


I.  NGHI THỨC TƯỞNG NIỆM CHÚA VÀO GIÊ-RU-SA-LEM

Công bố Tin Mừng: Mt 21, 1-11

“Chúc tụng Ðấng ngự đến nhân danh Chúa”

Tin Mừng Chúa Giêsu Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

Khi Ðức Giêsu và các môn đệ đi gần tới thành Giê-ru-sa-lem đến làng Bết-pha-ghê, phía núi cây ô-liu, Người sai hai môn đệ và bảo: “các anh đi vào làng trước mặt kia và sẽ thấy ngay một con lừa mẹ đang cột sẵn đó, có con lừa con bên cạnh. Các anh cởi dây ra và dắt về cho Thầy. Nếu có ai nói gì, thì trả lời là Thầy có việc cần dùng. Thầy sẽ trả ngay. Sự việc đã xảy ra như thế để ứng nghiệm lời ngôn sứ.

“Hãy bảo thiếu nữ xi-on: Kìa Ðức Vua đến với ngươi; Khiêm tốn ngồi trên lưng lừa, lưng lừa con, là con của thú vật chở đồ.”

Các môn đệ ra đi và làm theo lời Ðức Giêsu đã dạy. Các ông dắt lừa mẹ lừa con về, trải áo choàng của mình trên lưng chúng, và Ðức Giêsu cỡi lên. Ðông đảo dân chúng trải áo xuống mặt đường, một số khác lại chặt cành chặt lá rải lên lối đi. Dân chúng, người đi trước, kẻ theo sau, reo hò vang dậy “Hoan hô Thái Tử nhà Ða-vít! Chúc tụng Ðấng ngự đến nhân danh Chúa! Hoan hô Chúa trên các tầng Trời!” Khi Ðức Giêsu vào Giê-ru-sa-lem, cả thành náo động, và thiên hạ hỏi nhau: ” Ông nào vậy?” Dân chúng trả lời: “Ngôn sứ Giêsu, người Na-da-rét, xứ Ga-li-lê đấy.”

Ðó là Lời Chúa.

 


II. THÁNH LỄ

Bài Ðọc I: Is 50, 4-7

“Tôi đã không giấu mặt mũi tránh những lời nhạo cười, nhưng tôi biết tôi sẽ không phải hổ thẹn”.

(Bài ca thứ ba về Người Tôi Tớ Chúa)

Trích sách Tiên tri Isaia.

Chúa đã ban cho tôi miệng lưỡi đã được huấn luyện, để tôi biết dùng lời nói nâng đỡ kẻ nhọc nhằn. Mỗi sáng Người đánh thức tôi, Người thức tỉnh tai tôi, để nghe lời Người giáo huấn. Thiên Chúa đã mở tai tôi, mà tôi không cưỡng lại và cũng chẳng thối lui. Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu; tôi đã không che giấu mặt mũi, tránh những lời nhạo cười và những người phỉ nhổ tôi. Vì Chúa nâng đỡ tôi, nên tôi không phải hổ thẹn; nên tôi trơ mặt chai như đá, tôi biết tôi sẽ không phải hổ thẹn.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 21, 8-9. 17-18a. 19-20. 23-24

Ðáp: Ôi Thiên Chúa! Ôi Thiên Chúa! sao Chúa đã bỏ con?

Xướng: Bao người thấy con đều mỉa mai con, họ bĩu môi, họ lắc đầu: “Hắn tin cậy Chúa, xin Ngài cứu hắn, xin Ngài giải gỡ hắn, nếu Ngài yêu thương”.

Xướng: Ðứng quanh con là đàn ưng khuyển, một lũ côn đồ bao bọc lấy con. Chân tay con chúng đều chọc thủng, con có thể đếm được mọi đốt xương con.

Xướng: Phần chúng thì nhìn xem con và vui vẻ, đem y phục của con chia sẻ với nhau, còn tấm áo dài, thì chúng rút thăm… Phần Ngài, lạy Chúa, xin chớ đứng xa con, ôi Ðấng phù trợ con, xin kíp ra tay nâng đỡ.

Xướng: Con sẽ tường thuật danh Chúa cho các anh em, giữa nơi công hội, con sẽ ngợi khen Người. “Chư quân là người tôn sợ Chúa, xin hãy ca khen Chúa, toàn thể miêu duệ nhà Giacóp, hãy chúc tụng Người, hãy tôn sợ Người, hết thảy dòng giống Israel!”

 

Bài Ðọc II: Pl 2, 6-11

“Người đã tự hạ mình; vì thế Thiên Chúa đã tôn vinh Người”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philipphê.

Chúa Giêsu Kitô, tuy là thân phận Thiên Chúa, đã không nghĩ phải giành cho được ngang hàng với Thiên Chúa; trái lại, Người huỷ bỏ chính mình mà nhận lấy thân phận tôi đòi, đã trở nên giống như loài người, với cách thức bề ngoài như một người phàm. Người đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. Vì thế, Thiên Chúa đã tôn vinh Người, và ban cho Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu, để khi nghe tên Giêsu, mọi loài trên trời dưới đất và trong địa ngục phải quỳ gối xuống, và mọi miệng lưỡi phải tuyên xưng Ðức Giêsu Kitô là Chúa để Thiên Chúa Cha được vinh quang.

Ðó là lời Chúa.

 

Câu Xướng Trước Phúc Âm

Chúa Kitô vì chúng ta, đã vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. Vì thế, Thiên Chúa đã tôn vinh Người, và ban cho Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu.

 

Bài Thương Khó:

bài vắn này: Mt 27, 11-54

C. Bài Thương Khó Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu đứng trước tổng trấn Phi-latô, và quan hỏi Người rằng:

S. “Ông có phải là Vua dân Do-thái không?”

C. Chúa Giêsu đáp:

J. “Ông nói đúng!”

C. Nhưng khi các thượng tế và kỳ lão tố cáo Người thì Người không trả lời chi cả. Bấy giờ Philatô bảo Người:

S. “Ông không nghe thấy tất cả những điều họ tố cáo ông sao?”

C. Chúa Giêsu cũng không đáp lại về một điều nào, khiến quan tổng trấn hết sức ngạc nhiên.

Vào mỗi dịp lễ trọng, quan tổng trấn có thói quen phóng thích cho dân một người tù tuỳ ý họ xin. Lúc ấy có một phạm nhân nổi tiếng tên là Baraba. Vậy Philatô nói với dân chúng đã tụ tập lại đó rằng:

S. “Các ngươi muốn ta phóng thích ai, Baraba hay Giêsu mà người ta vẫn gọi là Kitô?”

C. Quan biết rõ chỉ vì ghen ghét mà chúng đã nộp Người. Vậy trong khi quan ngồi xét xử, bà vợ sai người nói cùng quan rằng:

S. “Xin ông đừng can thiệp gì đến vụ người công chính ấy, vì hôm nay trong một giấc chiêm bao, tôi đã phải đau khổ rất nhiều vì người ấy”.

C. Nhưng các thượng tế và kỳ lão xúi giục dân xin tha Baraba và giết Chúa Giêsu. Quan lại lên tiếng hỏi họ:

S. “Trong hai người đó các ngươi muốn ta phóng thích ai?”

C. Họ thưa:

S. “Baraba!”

C. Quan lại lên tiếng hỏi họ:

S. “Vậy đối với Giêsu gọi là Kitô, ta phải làm gì?”

C. Họ đồng thanh đáp:

S. “Ðóng đinh nó đi!”

C. Quan lại hỏi:

S. “Nhưng người này đã làm gì nên tội?”

C. Chúng càng la to:

S. “Ðóng đinh nó đi!”

C. Bấy giờ Philatô thấy mất công, lại thêm náo động, nên ông lấy nước rửa tay trước mặt dân chúng và nói:

S. “Ta vô can về máu người công chính này, mặc kệ các ngươi”.

C. Toàn dân đáp:

S. “Hãy để cho máu nó đổ trên chúng tôi và trên con cái chúng tôi”.

C. Bấy giờ quan phóng thích Baraba cho họ, còn Chúa Giêsu thì trao cho họ đánh đòn, rồi đem đi đóng đinh vào thập giá.

Bấy giờ lính tổng trấn liền điệu Chúa Giêsu vào trong công đường và tập họp cả cơ đội lại chung quanh Người. Họ lột áo Người ra, khoác cho Người một áo choàng đỏ, rồi quấn một vòng gai đặt trên đầu Người và trao vào tay mặt Người một cây sậy, họ quỳ gối trước mặt Người mà nhạo báng rằng:

S. “Tâu vua dân Do-thái!”

C. Ðoạn họ khạc nhổ vào Người và lấy cây sậy đập trên đầu Người. Khi đã chế nhạo Người xong, họ lột áo choàng đỏ ra, mặc y phục cũ lại cho Người và điệu Người đi đóng đinh vào thập giá. Lúc đi ra, họ gặp một người thành Xyrênê tên là Simon, liền bắt ông vác đỡ thánh giá cho Người.

Họ đi đến một nơi gọi là Golgotha, nghĩa là Núi Sọ. Họ cho Người uống rượu hoà với mật đắng, Người chỉ nếm qua nhưng không muốn uống. Khi đã đóng đinh Người trên thập giá rồi, họ rút thăm chia nhau áo Người, để ứng nghiệm lời tiên tri rằng: “Chúng đã chia nhau áo Ta, còn áo ngoài của Ta, chúng đã bắt thăm”. Rồi họ ngồi lại canh Người. Họ cũng đặt trên đầu Người bản án viết như sau: Người này là Giêsu, vua dân Do-thái. Lúc ấy, cùng với Người, họ đóng đinh hai tên trộm cướp, một tên bên hữu, một tên bên tả.

Những người đi ngang qua, lắc đầu chế diễu Người và nói:

S. “Kìa, ngươi là kẻ phá đền thờ và xây cất lại trong ba ngày, hãy tự cứu mình đi, nếu là Con Thiên Chúa, thì hãy xuống khỏi thập giá đi!”

C. Các thượng tế cùng luật sĩ và kỳ lão cũng chế nhạo Người rằng:

S. “Nó đã cứu được kẻ khác mà không cứu nổi chính mình! Nếu nó là vua dân Do-thái, thì bây giờ hãy xuống khỏi thập giá đi để chúng ta sẽ tin nó. Nó đã trông cậy Thiên Chúa, nếu Ngài thương nó thì bây giờ Ngài hãy cứu nó, vì nó nói: “Ta là Con Thiên Chúa!”

C. Cả những tên cướp bị đóng đinh trên thập giá với Người cũng nhục mạ Người như thế. Từ giờ thứ sáu đến giờ thứ chín, khắp cả xứ đều tối tăm mù mịt. Vào khoảng giờ thứ chín thì Chúa Giêsu kêu lớn tiếng:

J. “Eli, Eli, lema sabachtani!”

C. Nghĩa là:

J. “Lạy Chúa con, lạy Chúa con! sao Chúa bỏ con!”

C. Có mấy người đứng đó nghe vậy nói rằng:

S. “Nó gọi tiên tri Elia”.

C. Lập tức một người trong bọn chạy đi lấy một miếng bọt biển, nhúng đầy dấm và cuốn vào đầu cây sậy và đưa lên cho Người uống. Nhưng có kẻ lại bảo:

S. “Hãy chờ xem Elia có đến cứu nó không?”

C. Ðoạn Chúa Giêsu lại kêu lên lớn tiếng và trút hơi thở.

(Quỳ gối thinh lặng thờ lạy trong giây lát)

Bỗng nhiên màn đền thờ xé ra làm đôi từ trên xuống dưới, đất chuyển động, đá nứt ra. Các mồ mả mở tung và xác của nhiều vị thánh đã qua đời được sống lại. Và sau khi Chúa sống lại, họ ra khỏi mồ, vào thành thánh và hiện ra cùng nhiều người. Còn viên sĩ quan và những kẻ cùng ông canh giữ Chúa Giêsu, thấy đất chuyển động và các sự xảy ra, thì thất kinh sợ hãi và nói:

S. “Ðúng người này là Con Thiên Chúa”.

Đó là Lời Chúa.

 

 


Chúa Nhật Lễ Lá (Năm A)

 

Chú giải về Mát-thêu 21,1-11; I-sai-a 50,4-7; Phi-líp-phê 2,6-11; Mát-thêu 26,14-27,66

Một số vị chủ lễ có thể muốn bỏ qua bài giảng hôm nay vì độ dài của Phúc Âm, chưa kể đến việc làm phép lá cọ và rước kiệu. Tuy nhiên, vì hôm nay là ngày mở đầu Tuần Thánh, dường như thật đáng tiếc nếu không nói đôi điều, như một lời giới thiệu, về ý nghĩa của đỉnh điểm Mùa Chay này, và về việc cử hành Mầu nhiệm Phục Sinh, điểm nhấn của năm phụng vụ chúng ta. Một phần do ảnh hưởng của truyền thống và thương mại, chúng ta có xu hướng coi trọng Lễ Giáng Sinh hơn Lễ Phục Sinh, nhưng xét về đức tin của chúng ta, Lễ Giáng Sinh chỉ có ý nghĩa trong bối cảnh những gì xảy ra trong Tuần Thánh và Lễ Phục Sinh.

Chủ đề của tuần này và của phụng vụ hôm nay rất rõ ràng. Những gì Chúa Giê-su trải nghiệm cho chúng ta là một biểu hiện của tình yêu bao la của Thiên Chúa dành cho mỗi người chúng ta. Hơn nữa, bằng cách đồng nhất mình với “mầu nhiệm” về sự đau khổ, cái chết và sự phục sinh của Chúa Giê-su, chính chúng ta cũng trải nghiệm một sự giải thoát vĩ đại, một “lễ vượt qua” khỏi nhiều hình thức tội lỗi và nô lệ để bước vào một cuộc sống vui vẻ và tự do. Chắc chắn việc cử hành Tuần Thánh của chúng ta không chỉ là để tưởng nhớ, hay chỉ là tạ ơn, mà là để cùng với Chúa Giê-su bước vào một trải nghiệm sống mới. Nó có ý nghĩa là chân thực, chứ không chỉ đơn thuần là sự giả tạo về tôn giáo, sùng đạo và mộ đạo.

 

Chiến thắng và bi kịch

Phụng vụ hôm nay kết hợp cả cảm giác chiến thắng và bi kịch. Điều rất quan trọng, ngay từ đầu, chúng ta được nhắc nhở rằng chúng ta sắp kỷ niệm chiến thắng của Chúa Kitô, Vua của chúng ta. Chúng ta làm điều này thông qua việc ban phước cho cành cọ, cuộc rước và những bài hát vui mừng. Và vị chủ tế mặc lễ phục màu đỏ. Chúng ta cần ghi nhớ điều này khi tiếp tục, trong Phụng vụ Lời Chúa, để nghe câu chuyện dài về những đau khổ và sỉ nhục mà Chúa Giê-su đã phải chịu đựng. Câu chuyện vẫn chưa kết thúc trọn vẹn với sự Phục Sinh, một cuộc sống mới. Vì vậy, khi lắng nghe câu chuyện về Cuộc Khổ Nạn, chúng ta hãy ghi nhớ những tiếng hô Hosanna khi Chúa Giê-su, Vua của chúng ta, tiến vào Giê-ru-sa-lem, thành phố của Ngài. Rất nhanh sau đó, sẽ khó mà nhận ra Vua của chúng ta trong hình ảnh một con người tả tơi, bị đánh đập, đội mão gai và bị đóng đinh trên thập tự giá.

Tại sao Chúa Giê-su phải chịu một số phận khủng khiếp như vậy? Về cơ bản, có hai lý do. Thứ nhất là về chính trị - Chúa Giê-su đã trở thành đối tượng của sự căm ghét và định kiến ​​từ những người coi Ngài là mối đe dọa đối với quyền lực tôn giáo và vị thế chính trị của họ. Ngài phải bị loại bỏ bằng cách này hay cách khác.

Nhưng thứ hai, những gì đã xảy ra đều phù hợp với ý muốn của Chúa Cha. Điều đó không có nghĩa là, như một số người dường như ngụ ý, rằng Chúa muốn giết Chúa Giê-su và đã sắp đặt mọi việc xảy ra theo cách đó. Có những lý do hoàn toàn dễ hiểu tại sao hành vi của Chúa Giê-su dẫn đến sự đau khổ và cái chết của Ngài.

Đồng thời, hành vi này là kết quả của tình yêu vô điều kiện của Chúa Giê-su dành cho mọi người mà Ngài gặp - kể cả kẻ thù của Ngài. Tình yêu của Chúa Giê-su dành cho mọi người là tấm gương phản chiếu tình yêu của Chúa Cha. Đó là tình yêu agape mãnh liệt đến nỗi Chúa Giê-su sẵn sàng hy sinh cả mạng sống mình vì nó:

Không ai có tình yêu lớn hơn thế, là phó mạng sống mình vì bạn hữu. (Gioan 15,13)

Khi làm như vậy, Chúa Giê-su đã đồng nhất với ý muốn của Cha Ngài, đó là tất cả mọi người đều nhận thức được tình yêu vô điều kiện của Thiên Chúa dành cho họ. (Và chúng ta có thể thêm vào, chúng ta cũng phải có tình yêu agape đối với những người đã coi chúng ta là kẻ thù.)

Chính Thánh Phaolô đã nói rằng:

…hiếm khi có ai chết vì người công chính—mặc dù có lẽ vì người tốt mà người ta dám chết. (Rô-ma 5,7)

Nhưng thật hiếm khi có người hi sinh mạng sống mình vì kẻ ác—và đôi khi, tất cả chúng ta đều như vậy, theo cách này hay cách khác.

 

Con mắt đức tin

Những gì chúng ta thấy trong các bài đọc hôm nay là Thiên Chúa sử dụng những tình huống hoàn toàn thuộc về con người để truyền tải, một cách đầy kịch tính, mối quan hệ của Ngài với chúng ta. Chỉ với đức tin chân chính, chúng ta mới có thể nhìn thấy công việc của Thiên Chúa trong cái chết bi thảm của Chúa Giê-su. Như Phao-lô nói:

…chúng ta rao giảng về Đấng Ki-tô bị đóng đinh trên thập tự giá, là sự vấp ngã cho người Do Thái và là sự điên rồ cho người ngoại… (1 Cô-rinh-tô 1,23)

Bài đọc hôm nay cũng cho chúng ta biết rằng Chúa Giê-su đã chịu đau khổ—và Ngài thực sự đã chịu đau khổ. Có những người có xu hướng xem nhẹ sự đau khổ của Chúa Giê-su vì “xét cho cùng, Ngài là Con Thiên Chúa, Ngài có ‘bản tính thần thánh’”. Nhưng điều này là phủ nhận một trong những giáo huấn trọng tâm nhất của Tân Ước, rằng Chúa Giê-su hoàn toàn là một con người và, ngoại trừ tội lỗi, Ngài đã chia sẻ những kinh nghiệm của con người chúng ta về mọi mặt. Trên thực tế, là một người đặc biệt nhạy cảm, có lẽ khi Chúa Giê-su chịu đau khổ, nỗi đau của Ngài còn dữ dội hơn nỗi đau của những người khác.

Chúa Giê-su rõ ràng đã chịu đau đớn về thể xác, và Ngài đã trải qua những nỗi đau mà chúng ta có thể liên tưởng đến những hình thức tra tấn dã man hơn trong thời đại của chúng ta. Nhưng Ngài chắc hẳn cũng đã chịu đau đớn về mặt tâm lý, và nỗi đau này có lẽ còn dữ dội hơn. Ngài chứng kiến ​​sứ mệnh của mình sụp đổ hoàn toàn xung quanh. Các môn đệ của Ngài, vì lợi ích của chính mình, đều bỏ chạy. Liệu có ai còn nhớ những gì Ngài đã dạy hay đã làm không? Vào thời điểm cần thiết đặc biệt này, có một nỗi cô đơn khủng khiếp. Các môn đệ của Ngài đã ngủ thiếp đi trong vườn khi Ngài đặc biệt cần sự hỗ trợ của họ. Họ bỏ chạy ngay khi người ta đến bắt Chúa Giê-su. Ngay cả Chúa Cha dường như cũng im lặng—Chúa Cha, Đấng có thể sai hàng loạt thiên thần đến giải cứu Ngài, nhưng dường như đã không làm gì cả.

Có tiếng kêu cuối cùng đầy xót xa từ thập tự giá:

Lạy Chúa, lạy Chúa, sao Chúa bỏ rơi con?

Tuy nhiên, xuyên suốt tất cả, phẩm giá, quyền năng và uy quyền của Chúa Giê-su vẫn tỏa sáng, khiến những kẻ bắt giữ Ngài dường như mới là người phải phòng thủ. Sau lời cầu nguyện trong vườn, Chúa Giê-su đứng dậy đối mặt với những kẻ bắt giữ Ngài với đầy sức mạnh và uy quyền bên trong. Ngài đứng trước các thẩm phán với phẩm giá im lặng, không hề nao núng. Giữa nỗi đau đớn và những tủi nhục của chính mình, Ngài vẫn có thể nghĩ đến nhu cầu của người khác và, theo lời dạy của chính mình, có thể cầu nguyện và tha thứ cho kẻ thù.

 

Chúng ta đã được cứu rỗi như thế nào?

Chúa Giê-su đã cứu rỗi chúng ta như thế nào? Có phải vì Ngài đã chịu khổ và chết vì chúng ta? Có phải vì Ngài đã hy sinh tối cao? Hay không phải vì, theo lời trong Bài đọc thứ hai từ thư Phi-líp-phê, Ngài đã “tự hạ mình” hoàn toàn và nhờ đó được tràn đầy Thánh Linh của Cha Ngài? Ngài không bám víu vào điều gì; Ngài đã buông bỏ mọi thứ (đó là điều chúng ta thấy rất khó làm).

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Mát-thêu nói rằng vào lúc chết, Chúa Giê-su “trút hơi thở cuối cùng”—rằng Ngài đã trút hơi thở và chết. Nhưng nó cũng có nghĩa khác là cuộc đời, sự đau khổ và cái chết của Chúa Giê-su, khi được hiểu đúng đắn, đã giải phóng một quyền năng vào thế gian, quyền năng của Thánh Linh Thiên Chúa, một Thánh Linh mà chính Chúa Giê-su đã được tràn đầy. Những người theo Chúa Giê-su cũng sẽ sớm được tràn đầy Thánh Linh đó.

Các môn đệ của Chúa Giê-su, được tiếp thêm sức mạnh bởi quyền năng của Chúa và Thầy mình, sẽ trải qua những kinh nghiệm tương tự như Ngài. Giống như Chúa Giê-su trong vườn Giết-sê-ma-ni, họ sẽ tràn đầy sợ hãi, nhưng sau đó, họ sẽ tràn đầy lòng can đảm và niềm vui không hề sợ hãi. Cho dù ai đe dọa họ, cho dù họ bị bỏ tù hay các thành viên trong cộng đồng của họ bị giết hại và hành quyết, họ vẫn sẽ tiếp tục rao giảng Tin Mừng Chân Lý và Tình Yêu một cách không sợ hãi. Cuộc Khổ Nạn và cái chết của Chúa Giê-su, mà chúng ta tưởng niệm hôm nay, cuối cùng không phải là dấu hiệu của sự thất bại. Đó là khoảnh khắc chiến thắng và vinh quang của Chúa Giê-su. Điều tương tự cũng có thể nói về hàng loạt các vị tử đạo và chứng nhân trong hơn 2000 năm qua.

Vì vậy, khi chúng ta tham gia vào phụng vụ Tuần Thánh, chúng ta đừng chỉ tập trung vào những đau khổ của Chúa Giê-su như thể đau khổ là điều tốt đẹp. Những đau khổ đó chỉ có ý nghĩa bởi vì chúng dẫn đến sự phục sinh, cuộc sống mới và niềm vui mới. Nỗi đau và sự đau khổ trong cuộc sống của chúng ta không phải là hình phạt của Chúa, càng không phải là điều đáng tìm kiếm. Đau khổ, đau đớn, bệnh tật tự bản thân chúng không phải là điều đáng mong muốn. Tuy nhiên, chúng trở thành nguồn gốc của điều tốt đẹp khi chúng giúp chúng ta trở nên trưởng thành hơn, yêu thương hơn, quan tâm hơn, cảm thông hơn—nói cách khác, khi chúng dẫn chúng ta đến sự giống Chúa Giê-su hơn, khi chúng dẫn đến sự giải phóng của chính chúng ta và sự giải phóng của người khác.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/la061/

 

 


Suy niệm Lễ Lá   

Với Chúa Nhật Lễ Lá hôm nay, Tuần Thương Khó đã bắt đầu. Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem để hoàn tất mầu nhiệm Vượt Qua đem lại ơn cứu độ cho loài người.

Bề ngoài, cuộc tiến vào thành Giêrusalem giữa tiếng tung hô của đám đông dân chúng nô nức phất cao cành lá: "Hoan hô Con Vua Đavit" có vẻ là một cuộc toàn thắng vang dội. Nhưng thực ra, đây là một cuộc mở màn Thương Khó mỉa mai nhất và có lẽ cũng là giai đoạn bi thương nhất của cuộc Thương Khó. Bởi vì Chúa biết rõ rằng trong niềm phấn khởi chóng qua của dân chúng, đã chất chứa một sức phản bội sẽ bùng nổ dữ trước mặt Tổng trấn Philatô trong tiếng kêu gào với những bàn tay nắm chặt đưa lên: "Đả đảo! Đóng đinh nó vào Thập giá!"

Thưa anh chị em,

Rước lá đi theo Chúa Giêsu trong vài giờ không phải là một điều khó khăn lắm. Đi theo Chúa giữa lúc Ngài đã bị mọi người bỏ rơi và lên án, điều đó còn khó hơn nhiều. Tin Mừng không thấy nói đến một ai dám lên tiếng bênh vực cho Chúa Giêsu vào lúc đó, mà chỉ thấy lên tiếng đòi phóng thích cho tên đạo tặc Baraba mà thôi.

Nếu Kitô hữu được định nghĩa là người đi theo Chúa Giêsu, thì chắc chắn chúng ta sẽ có lúc nghiệm thấy nỗi khó khăn khi phải đến nơi mà mình không muốn đến. Con đường bước theo Chúa có lúc vui, lúc buồn. Chúng ta phải có mặt ở trong đám đông hoan hô Chúa khi vào thành và cũng không được vắng mặt khi Ngài hấp hối trên thập giá.

Thử hỏi: nếu tôi là người đương thời có liên quan đến vụ án Chúa Giêsu, tôi sẽ đứng trong nhóm người nào? Và với thái độ nào? Phải thú nhận rằng, tôi không dễ gì làm như ông Simon thành Syrênê được đâu. Ông đã vác thập giá đỡ cho Chúa Giêsu. Nhưng cũng đừng vội quả quyết rằng, tôi không thể đứng về phía đám quần chúng đả đảo Chúa, không thể là Phêrô chối Chúa, hoặc là nhóm tông đồ trốn chạy, hoặc là Philatô lên án người vô tội, hoặc là đám quân lính đánh đòn và đóng đinh Chúa. Trái lại, kinh nghiệm bản thân tôi cho thấy rõ rằng tôi rất yếu đuối, dễ đứng về phe kẻ mạnh thế, không dám can đảm bênh vực công lý và dễ trung thành với Chúa trên môi miệng cũng như khi mọi sự đều xuôi chảy, nhưng lại phản bội Chúa dễ dàng trong hành động cụ thể, tương tự hành động của Giuđa. Thật vậy, chúng ta không ai vô tội trước cái chết của con Thiên Chúa. Ngài vẫn còn hấp hối cho đến ngày tận thế.

Anh chị em thân mến,

Trong những ngày thánh nầy, chúng ta hãy tìm thời giờ đọc lại chậm rãi cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. Hãy bước theo Chúa qua từng chặng đường, từ toà đạo đến toà đời, và hãy ở lại thật lâu trên Núi Sọ. Đừng theo Chúa như một người lạ quay video cho đám tang, bởi lẽ mọi sự Chúa chịu là vì chúng ta và cho chúng ta. Hãy để cho tâm tình, lời nói và hành động của Chúa Giêsu thấm nhuần và biến đổi chúng ta.

Trong cuộc khổ nạn của Chúa, chúng ta bắt gặp rất nhiều tình huống tăm tối của đời thường: vu khống, phản bội, ghen tương, bất công, nhục nhã, đau khổ, sợ hãi, cô đơn, hèn nhát, cái chết. Nhưng trên hết, chúng ta gặp được một tình yêu. Tình yêu vô cùng lớn của Chúa Giêsu đối với Cha và với nhân loại. Chỉ có tình yêu mới làm cho mọi khổ đau có giá trị cứu độ. Vậy chúng ta hãy cảm nếm thật sâu nỗi khổ đau thân xác và tinh thần của Chúa Giêsu, nhưng đừng quên nhận ra tình yêu bao dung nằm ẩn dưới từng phản ứng của Ngài. Ước gì chúng ta có thể đón nhận những gai góc của cuộc đời với thái độ của Chúa Giêsu. Càng suy nghĩ về cuộc khổ nạn, chúng ta sẽ thấy mình càng yêu thánh giá của Chúa hơn, yêu thánh giá của mình hơn và kính trọng thánh giá của người khác hơn.

 

'Niềm Vui Chia Sẻ'

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét