28/03/2026
Thứ Bảy tuần 5 mùa Chay
Bài Ðọc I: Ed 37,
21-28
“Ta sẽ
làm cho chúng trở nên dân tộc duy nhất”.
Trích sách
Tiên tri Ê-dê-ki-en.
Ðây Chúa
là Thiên Chúa phán: “Này Ta sẽ đem con cái Ít-ra-en ra khỏi các dân tộc mà
chúng đang cư ngụ; từ khắp nơi, Ta sẽ quy tụ chúng lại và đưa chúng về quê
hương. Ta sẽ làm cho chúng trở nên dân tộc duy nhất sống trong đất của chúng, ở
trên núi Israel; chỉ có một vua cai trị chúng; chúng sẽ không còn là hai dân tộc,
cũng chẳng còn chia làm hai nước nữa.
Chúng sẽ
không còn dơ nhớp vì thần tượng, vì các điều ghê tởm và mọi tội lỗi của chúng.
Ta sẽ cứu thoát chúng khỏi mọi nơi tội lỗi. Ta sẽ thanh tẩy chúng; chúng sẽ là
dân Ta, và Ta sẽ là Thiên Chúa của chúng. Ðavit tôi tớ Ta sẽ là vua của chúng,
chúng sẽ chỉ có một chủ chăn mà thôi. Chúng sẽ tuân giữ và thực thi các giới
răn của Ta. Chúng sẽ cư ngụ trong đất mà Ta đã ban cho Gia-cóp tôi tớ Ta, và là
đất tổ phụ chúng đã cư ngụ; chúng và con cái cùng cháu chắt của chúng sẽ cư ngụ
ở đó đến muôn đời. Và Ða-vít, tôi tớ Ta, sẽ là vua của chúng đến muôn đời. Ta sẽ
ký kết với chúng một giao ước hoà bình: Ðó sẽ là một giao ước vĩnh cửu đối với
chúng. Ta sẽ gầy dựng chúng, sẽ cho chúng sinh sản ra nhiều và sẽ thiết lập nơi
thánh Ta giữa chúng cho đến muôn đời. Nhà Tạm Ta sẽ ở giữa chúng. Ta sẽ là Chúa
của chúng, và chúng sẽ là dân Ta. Các dân tộc sẽ biết rằng Ta là Chúa, Ðấng
thánh hoá Ít-ra-en, khi đã lập nơi thánh Ta ở giữa chúng đến muôn đời”.
Ðó là lời
Chúa.
Ðáp Ca: Gr 31, 10.
11-12ab. 13
Ðáp: Chúa sẽ gìn giữ chúng ta như mục tử
chăn dắt đoàn chiên mình
Xướng: Hỡi các dân tộc, hãy nghe lời
Chúa, hãy công bố lời Chúa trên các đảo xa xăm; hãy nói rằng: “Ðấng đã phân tán
Ít-ra-en, sẽ quy tụ nó lại, và sẽ gìn giữ nó, như mục tử chăn dắt đoàn chiên
mình”.
Xướng: Vì Chúa đã giải phóng Gia-cóp, giờ
đây với cánh tay mạnh mẽ hơn, Người cứu thoát nó. Chúng sẽ đến và ca hát trên
núi Si-on, chúng sẽ đổ xô về phía hạnh phúc của Người.
Xướng: Bấy giờ người thiếu nữ sẽ hân hoan
nhảy mừng, các thanh niên và các cụ già cũng làm y như thế; Ta sẽ biến đổi tang
chế của chúng ra niềm hân hoan, sẽ an ủi chúng và cho chúng hết đau khổ.
Câu Xướng Trước Phúc
Âm
Chúa phán:
“Ta không muốn kẻ gian ác phải chết, nhưng muốn nó ăn năn sám hối và được sống”.
Phúc Âm: Ga 11, 45-56
“Ðể quy
tụ con cái Thiên Chúa đang tản mát về một mối”.
Tin Mừng
Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.
Khi ấy,
trong những người đến thăm Ma-ri-a và đã chứng kiến việc Ngài làm, có nhiều kẻ
đã tin vào Chúa Giê-su. Nhưng trong nhóm có kẻ đi gặp người biệt phái và thuật
lại các việc Chúa Giê-su đã làm. Do đó, các thượng tế và biệt phái họp công nghị,
và nói: “Chúng ta phải xử trí sao đây? Vì người này làm nhiều phép lạ. Nếu
chúng ta để mặc người ấy làm như thế, thì mọi người sẽ tin theo và quân Rô-ma sẽ
kéo đến phá huỷ nơi này và dân tộc ta”. Một người trong nhóm là Cai-pha làm thượng
tế năm đó, nói với họ rằng: “Quý vị không hiểu gì cả! Quý vị không nghĩ rằng
thà một người chết thay cho dân, còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt”. Không phải
tự ông nói điều đó, nhưng với danh nghĩa là thượng tế năm ấy, ông đã nói tiên
tri rằng Chúa Giê-su phải chết thay cho dân, và không phải cho dân mà thôi,
nhưng còn để quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mát về một mối.
Bởi vậy, từ
ngày đó, họ quyết định giết Người. Vì thế Chúa Giê-su không còn công khai đi lại
giữa người Do-thái nữa. Người đi về miền gần hoang địa, đến thành phố tên là
Ép-ra-im, và ở lại đó với các môn đệ. Khi đó đã gần đến Lễ Vượt Qua của người
Do-thái. Có nhiều người từ các miền lên Giê-ru-sa-lem trước lễ, để được thanh tẩy.
Họ tìm Chúa Giê-su; họ đứng trong đền thờ và bàn tán với nhau: “Anh em nghĩ
sao? Người có đến hay không?” Còn các thượng tế và biệt phái đã ra lệnh rằng nếu
ai biết Người ở đâu, thì phải tố cáo để họ bắt Người.
Ðó là lời
Chúa.
Chú giải về Ê-dê-ki-en 37,21-28
Về Bài đọc thứ nhất hôm nay, Sách Lễ Thánh Giuse trong tuần viết:
“Sự hiệp nhất của tất cả các chi tộc là một yếu tố thường
xuyên xuất hiện trong lời tiên tri về Đấng Mê-si-a. Thiên Chúa sẽ hiệp nhất dân tộc trong một giao ước mới, trong đó
có năm yếu tố thiết yếu:
• Đức Chúa,
Thiên Chúa của họ;
• Ít-ra-en,
dân của Ngài;
• Sự sống, ‘trên đất nơi tổ phụ họ đã sống’;
• ‘Đền thánh của Ta ở giữa họ’, như một dấu hiệu về sự hiện
diện của Chúa và luật pháp;
• Đa-vít, là người chăn chiên duy nhất trên họ.”
Vị tiên tri nhìn thấy trước một thời điểm khi hai vương quốc
bị chia cắt của người Do Thái (Ít-ra-en
hay Ích-ra-im và Giu-đa, vương quốc phía Bắc và phía Nam) sẽ được hợp nhất mãi
mãi thành một, và khi tất cả những người sống ở nước ngoài thuộc về Ít-ra-en sẽ trở về. Đây sẽ là một đặc
điểm của thời đại Đấng Mê-si-a.
Đoạn Kinh Thánh viết:
Ta sẽ đem dân Ít-ra-en
ra khỏi các nước mà chúng đã đi đến, và sẽ nhóm chúng lại từ mọi phương, đem
chúng về đất của chúng.
Câu này được lặp lại trong Phúc Âm khi Gioan nói về lời tiên
tri vô tình của thầy tế lễ thượng phẩm Cai-pha:
…ông đã tiên tri rằng
Đức Chúa Giê-su sắp chết vì dân tộc, và không chỉ vì dân tộc mà thôi, nhưng để
nhóm các con cái Đức Chúa Trời tản lạc lại làm một. (Gioan 11,51-52)
Bấy giờ, những người ấy sẽ từ bỏ mọi đường lối tội lỗi và mọi
hình thức thờ thần tượng và những điều ghê tởm mà họ đã bị vướng mắc trong nhiều
thế hệ, và sẽ được Đức Chúa Trời thanh tẩy.
Tôi tớ Ta là Đa-vít sẽ
làm vua trên chúng, và tất cả chúng sẽ có một người chăn chiên.
Vị vua Mê-si-a sắp đến được gọi là Đa-vít vì ngài sẽ là hậu
duệ của Đa-vít và sẽ đạt được cho Ít-ra-en
những gì Đa-vít đã đạt được—nhưng trọn vẹn hơn. Ngài được ví như người chăn
chiên, chăm sóc đàn chiên của mình, lặp lại lời Đức Chúa Trời phán rằng Ngài sẽ
là “người chăn chiên của ta” (Ê-dê-ki-en 34,14). Chúng ta nhận ra Chúa Giê-su
trong “Đa-vít Mê-si-a” này,
và sau này Chúa Giê-su cũng tự gọi mình là Người Chăn Chiên Tốt Lành, bảo vệ những
người thuộc về Ngài và tìm kiếm những người lạc mất.
Đoạn Kinh Thánh tiếp tục:
Ta sẽ lập giao ước hòa
bình với họ; đó sẽ là giao ước đời đời với họ, và ta sẽ…đặt đền thánh của ta giữa
họ mãi mãi.
Cụm từ “giao ước đời đời” xuất hiện 16 lần trong Cựu Ước, đề
cập đến giao ước được lập với Nô-ê, với Áp-ra-ham, với Đa-vít, và một “giao ước
mới” được lập trong Giê-rê-mi-a
(32,40).
Công thức giao ước, một lời cam kết tương hỗ, lại được lặp lại:
…Ta sẽ là Đức Chúa Trời
của họ, và họ sẽ là dân của ta.
Chính nhờ Chúa Giê-su, nhờ giao ước được ký kết bằng máu của
Ngài trên thập tự giá, mà Giao Ước Mới sẽ được xác nhận và vẫn còn hiệu lực.
Nhưng có một sự khác biệt lớn—giờ đây, điều đó không chỉ giới hạn ở một dân tộc
hay chủng tộc, mà là toàn thế giới:
Bấy giờ, các dân tộc sẽ
biết rằng Ta, Đức Chúa, thánh hóa Ít-ra-en, khi đền
thánh của Ta ở giữa họ đời đời.
Và “đền thánh” đó đối với chúng ta chính là sự hiện diện
liên tục và hữu hình của Chúa Phục Sinh, không còn được đồng nhất với một tòa
nhà, mà ở trong Dân Ngài, những người giờ đây là Thân Thể của Ngài:
Anh em há chẳng biết rằng
mình là đền thờ của Đức Chúa Trời, và Thánh Linh của Đức Chúa Trời ngự trong
anh em sao? (1 Cô-rinh-tô 3,16)
Hay anh em há chẳng biết
rằng thân thể anh em là đền thờ của Đức Thánh Linh, là Đấng ở trong anh em, mà
anh em đã nhận được từ Đức Chúa Trời, và anh em chẳng thuộc về mình sao? (1
Cô-rinh-tô 6,19)
Chén chúc phúc mà
chúng ta chúc phúc, há chẳng phải là sự thông công trong huyết của Đấng Ki-tô
sao? Bánh mà chúng ta bẻ ra, há chẳng phải là sự thông công trong thân thể của
Đấng Ki-tô sao? Vì chỉ có một bánh, nên chúng ta, dù nhiều, cũng chỉ là một
thân thể, vì tất cả chúng ta đều cùng ăn một bánh đó.
(1 Cô-rinh-tô 10,16-17)
Và quả thật, khi bài Phúc Âm hôm nay kết thúc, nó chỉ về lễ
Vượt Qua sắp tới, khi mà lễ cử hành bí tích về Lễ Vượt Qua của Chúa Giê-su sẽ
diễn ra—lễ cử hành mà qua đó chúng ta tưởng nhớ và hiện diện sự khai mở Giao Ước
Mới trên đồi Can-va.
Chú giải về Gioan 11,45-57
Chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa Tuần Thánh và bài Phúc
Âm hôm nay đặt nền tảng cho những sự kiện sắp tới. Đoạn Kinh Thánh này lại đầy
rẫy sự mỉa mai của Gioan, nơi mọi người đưa ra những tuyên bố với ý nghĩa vượt
xa những gì họ định nói.
Việc Chúa Giêsu làm cho La-da-rô sống lại đã khiến nhiều người
tin vào Ngài, nhưng những người khác lại lo sợ. Họ đến gặp các thầy tế lễ thượng
phẩm và hỏi điều gì đang được thực hiện để ngăn chặn người này. Báo cáo của họ
nghiêm trọng đến mức phải triệu tập Tòa Công Luận, hội đồng cai trị của người
Do Thái, lại phiên họp:
Chúng ta phải làm gì?
Người này đang làm nhiều phép lạ.
Thay vì nhận ra ý nghĩa to lớn của những “dấu lạ”, họ lại hoảng
sợ:
Nếu chúng ta để mặc
ông ta như vậy, mọi người sẽ tin vào ông ta, và người La Mã sẽ đến và phá hủy cả
nơi thánh và quốc gia của chúng ta.
Tất nhiên, điều họ sợ hãi và muốn ngăn chặn chính xác là điều
đã xảy ra. Chúa Giêsu đã tiếp tục “làm như vậy” và Đền thờ cùng quốc gia đã bị
phá hủy.
Cai-pha, vị
thượng tế, tìm cách trấn an nỗi sợ hãi của họ rồi vô tình đưa ra lời tiên tri của
riêng mình. Một món quà tiên tri, đôi khi là vô thức, được cho là thuộc về vị
thượng tế. Ông nói:
Các ngươi không hiểu rằng
thà một người chết vì dân còn hơn là cả dân tộc bị hủy diệt.
Cai-pha
đang nói rằng thà loại bỏ Chúa Giê-su còn hơn là đặt cả dân tộc vào tình thế
nguy hiểm. Trên thực tế, theo một cách rất khác, Chúa Giê-su đã chết vì dân tộc
mình, và Gioan bình luận rằng Chúa Giê-su không chỉ chết vì dân Do Thái, mà còn
vì mọi người ở khắp mọi nơi. Và, đó không phải là để bảo tồn chính trị của một
quốc gia, mà là để ban sự sống mới cho một dân tộc nơi mọi sự chia rẽ thông thường
trở nên không còn ý nghĩa.
Cái chết của Chúa Giê-su đang đến gần, vì vậy Ngài phải ẩn
náu cho đến khi thời điểm thích hợp. Một lần nữa, Ngài đến Ephraim, một nơi được
cho là cách Jerusalem khoảng 20 km về phía đông bắc, nơi những ngọn núi đổ xuống
thung lũng Jordan. Đó là một vùng sa mạc hẻo lánh, nơi Chúa Giê-su tương đối an
toàn.
Khi Lễ Vượt Qua đến gần, mọi người đều trông chờ sự xuất hiện
của Chúa Giê-su. Mệnh lệnh đã được ban ra rằng bất kỳ ai nhìn thấy Chúa Giê-su
đều phải báo cáo để chính quyền có thể bắt giữ Ngài.
Lại một câu hỏi trớ trêu khác:
Bạn nghĩ sao? Chắc chắn
Ngài sẽ không đến dự lễ hội, phải không?
Họ đâu ngờ rằng Chúa Giê-su sẽ là nhân vật trung tâm của Lễ
Vượt Qua này và biến nó thành Lễ Vượt Qua nổi tiếng nhất trong lịch sử. Giờ đây
chúng ta đã sẵn sàng bước vào phần kết thúc trọng đại của Tuần Thánh.
https://livingspace.sacredspace.ie/l1057g/
Suy Niệm: Qui về một mối
Ngày cuối
cùng của mùa Chay, Cai-pha đã tuyên án: Chúa Giê-su phải chết thay cho toàn
dân. Nhưng đó là: Để qui tụ con cái Thiên Chúa tản mác khắp nơi về một mối. Như
Ê-dê-ki-en tiên báo từ thời xa xưa: “Ta sẽ qui tụ chúng lại từ bốn phương và
đưa chúng về đất của chúng. Ta sẽ làm cho chúng thành một dân tộc duy nhất
trong xứ..; tất cả chúng chỉ có một vua duy nhất”.
Lịch sử
con người là lịch sử chia rẽ. Chia rẽ với Thiên Chúa. Nghe lời ma quỉ chống lại
lệnh Chúa truyền. Chia rẽ với nhau. Ca-in đã giết A-ben. Và câu chuyện tháp
Ba-ben còn đó. Bất hòa cả với thiên nhiên, cỏ cây, súc vật. Nên phải lao động vất
vả đổ mồ hôi mới có thể đủ ăn. Chia rẽ với chính mình. Như thánh Phao-lô nói:
Điều tốt tôi muốn tôi lại không làm. Điều xấu tôi không muốn thì tôi lại làm.
Chúa
Giê-su chết để hòa giải con người với Thiên Chúa. Thánh giá là chiếc cầu nối.
Chúa Giê-su là trưởng tử chí hiếu dắt đoàn em bất hiếu đông đảo trở về nhà Cha.
Thánh giá là bàn hội nghị cho con người có thể gặp gỡ Thiên Chúa. Thánh giá là
giao ước mới, nơi Thiên Chúa một lần nữa ký kết yêu thương con người.
Chúa
Giê-su chết để hòa giải con người với nhau. Con người muốn áp bức người khác,
giết chết người khác để độc chiếm, bá chủ. Chúa Giê-su tự nguyện chịu chết
trong tay loài người. Tự nguyện hạ mình phục vụ loài người. Tự nhận là tôi tớ rửa
chân cho loài người. Để chuộc lại tội lỗi loài người. Để hòa giải con người với
nhau.
Chúa
Giê-su chết để hòa giải nội tâm con người. Để thống nhất con người. Chúa chiến
thắng tính xác thịt, thế gian. Để trong con người từ nay được thống nhất. Không
còn phân tán hai lòng hai ý. Nhưng chỉ có một con người vâng phục linh hồn. Và
linh hồn vâng phục Thiên Chúa.
Thế giới
hôm nay là một thế giới phân rẽ đầy mâu thuẫn. Con người muốn gạt bỏ Thiên Chúa
nhưng lại qui phục những mê tín dị đoan. Con người cần lẫn nhau nhưng lại khai
thác bóc lột nhau. Con người mơ ước gia đình hạnh phúc, nhưng lại cổ võ li dị.
Thế giới e ngại tương lai chỉ toàn người già, nhưng không ai chịu sinh con. Con
người muốn hưởng thụ khí lành, cây xanh, nhưng không ngừng tàn phá thiên nhiên
và khí quyển. Ai cũng muốn được xưng tụng là người tốt, là ân nhân của nhân loại,
nhưng lại làm những việc xấu xa, tàn phá con người. Trong tình hình đó, cần có
những con người noi gương Chúa Giê-su để hàn gắn lại những chia rẽ, phân tán
trong thế giới.
(TGM Giuse
Ngô Quang Kiệt)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét