31/03/2026
THỨ BA TUẦN THÁNH
Bài Ðọc I: Is 49, 1-6
“Ta đã làm cho con nên sự sáng các dân tộc, để con trở thành ơn
cứu độ Ta ban cho đến tận cùng trái đất”.
(Bài Ca thứ hai của người Tôi tớ Chúa)
Trích
sách Tiên tri Isaia.
Hỡi
các đảo, hãy nghe tôi đây; hỡi các dân tộc miền xa xăm, hãy chú ý: Chúa đã kêu
gọi tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ, đã nhớ đến tên tôi khi tôi còn ở trong bụng
mẹ. Người đã làm cho miệng tôi nên như lưỡi gươm sắc bén, đã bảo vệ tôi dưới
bóng cánh tay Người, đã làm cho tôi nên như mũi tên nhọn, và đã ẩn giấu tôi
trong ống đựng tên. Và Người đã phán cùng tôi: “Hỡi Ít-ra-en, ngươi là tôi tớ
Ta, vì Ta sẽ được vinh hiển nơi ngươi”. Và tôi thưa: “Tôi đã vất vả mất công vô
cớ, tôi đã phí sức vô ích; nhưng công lý của tôi ở nơi Chúa; và phần thưởng của
tôi ở nơi Thiên Chúa”. Và bây giờ Chúa phán: “Người là Ðấng đã tác tạo tôi
thành tôi tớ Người, khi tôi còn trong lòng mẹ, để đem Gia-cóp về cho Người, và
quy tụ Ít-ra-en chung quanh Người. Tôi được vinh hiển trước mặt Chúa, và Thiên
Chúa là sức mạnh tôi. Người đã phán: “Con là tôi tớ Ta, để tái lập các chi họ
Gia-cóp, để dẫn đưa các người Ít-ra-en sống sót trở về; này đây Ta làm cho con
nên ánh sáng các dân tộc, để con trở thành ơn cứu độ Ta ban cho đến tận bờ cõi
trái đất”.
Ðó
là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 70, 1-2.
3-4a. 5-6ab. 15 và 17
Ðáp: Miệng con sẽ loan
truyền sự Chúa công minh
Xướng: Lạy Chúa, con tìm đến
nương nhờ Ngài, xin đừng để con tủi hổ muôn đời. Theo đức công minh Chúa, xin cứu
nguy và giải thoát con, xin ghé tai về bên con và giải cứu.
Xướng: Xin trở nên thạch động
để con dung thân, và chiến luỹ vững bền hầu cứu độ con: vì Chúa là Thạch Ðầu,
là chiến luỹ của con.Lạy Chúa con, xin cứu con khỏi tay đứa ác.
Xướng: Bởi Ngài là Ðấng con
mong đợi, thân lạy Chúa; lạy Chúa, Ngài là hy vọng của con tự hồi thanh xuân.
Ngay từ trong bụng mẹ, con đã nép mình vào Chúa, từ trong thai mẫu, Chúa là Ðấng
bảo vệ con.
Xướng: Miệng con sẽ loan
truyền sự Chúa công minh, và suốt ngày kể ra ơn Ngài giúp đỡ, thực con không
sao mà kể cho cùng. Lạy Chúa, Chúa đã dạy con từ hồi niên thiếu, và tới bây giờ
con còn kể những sự lạ của Ngài.
Câu Xướng Trước Phúc
Âm:
Kính
lạy Vua chúng con, Ðấng vâng lời Chúa Cha, Ngài đã bị dẫn đi để chịu đóng đinh
vào thập giá, như con chiên hiền lành bị dẫn đi giết.
Phúc Âm: Ga 13,
21-33. 36-38
“Một người trong các con sẽ nộp Thầy… Trước khi gà gáy con đã chối
Thầy ba lần”.
Tin
Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.
Khi
ấy, (Chúa Giê-su đang ngồi ăn với các môn đệ), tâm hồn Người bị xao xuyến, nên
Người tuyên bố: “Thật, Thầy nói thật cho các con biết, một người trong các con
sẽ nộp Thầy”. Các môn đệ nhìn nhau phân vân không biết Người nói về ai. Có một
môn đệ được Chúa Giê-su yêu quý, đang ở bàn ăn gần lòng Chúa Giê-su. Vậy Phê-rô
làm hiệu cho môn đệ ấy và nói: “Hỏi xem Thầy nói về ai đó”. Môn đệ ấy nghiêng
mình sát ngực Chúa Giê-su và hỏi Người: “Thưa Thầy, ai vậy?” Chúa Giê-su trả lời:
“Thầy chấm miếng bánh trao cho ai là người đó”. Và Người chấm một miếng bánh
trao cho Giu-đa, con Si-mon Ít-ca-ri-ốt. Ăn miếng bánh rồi, Sa-tan nhập vào hắn.
Chúa Giê-su nói với hắn: “Con tính làm gì thì làm mau đi”. Nhưng những người
đang ngồi ăn không một ai hiểu được vì sao Người lại nói với hắn như vậy. Có
nhiều người tưởng tại Giu-đa giữ túi tiền, nên Chúa Giê-su bảo hắn: Hãy mua những
gì chúng ta cần dùng trong dịp lễ, hoặc Người bảo hắn bố thí cho người nghèo. Vậy
sau khi nhận miếng bánh đó, Giu-đa liền đi ra. Bấy giờ là đêm tối. Khi Giu-đa
đi rồi, Chúa Giê-su phán: “Bây giờ Con Người được vinh hiển, và Thiên Chúa đã
được vinh hiển nơi Người. Nếu Thiên Chúa được vinh hiển nơi Người, thì Thiên
Chúa lại cho Người được vinh hiển nơi chính Mình, và Thiên Chúa sẽ cho Người được
vinh hiển! Các con yêu quý, Thầy chỉ còn ở với các con một ít nữa. Các con sẽ
tìm Thầy, và như Thầy đã nói với người Do-thái: “Nơi Ta đi, các ngươi không thể
đến được”, nay Thầy cũng nói với các con như vậy”.
Si-mon
Phê-rô hỏi Người: “Thưa Thầy, Thầy đi đâu?” Chúa Giê-su trả lời: “Nơi Thầy đi,
nay con chưa thể theo tới đó được, nhưng sau này con sẽ theo Thầy”.
Phê-rô
thưa lại: “Tại sao con lại không theo Thầy ngay bây giờ được! Con sẽ liều mạng
sống con vì Thầy”. Chúa Giê-su nói: “Con liều mạng sống vì Thầy ư? Thật, Thầy
nói thật cho con biết: trước khi gà gáy, con đã chối Thầy ba lần”.
Ðó
là lời Chúa.
Chú giải về I-sai-a 49,1-6
Hôm
nay chúng ta đọc bài ca thứ hai của Tôi Tớ Đức Chúa.
Vị tiên tri lại nói bằng những lời rất phù hợp với Chúa Giê-su. Chúa Giê-su đã
được kêu gọi từ muôn đời để thực hiện công việc cứu rỗi này. Ngài là một “thanh
gươm sắc bén” và một “mũi tên được mài giũa”.
Đức
Chúa Trời phán:
Ngươi là tôi tớ Ta,
Ít-ra-en, trong ngươi Ta sẽ
được vinh hiển.
Nhưng
chắc chắn Chúa Giê-su đã bị cám dỗ mà nói, cùng với I-sai-a:
Tôi đã lao nhọc vô
ích;
Tôi đã phí sức mình
cho hư không và phù phiếm…
Chắc
hẳn trông Ngài đã như vậy khi Chúa Giê-su bị treo trên thập tự giá, sứ mệnh của
Ngài tan nát, kẻ thù chiến thắng và các môn đồ hoàn toàn bỏ chạy. Trên thập tự
giá, Chúa Giê-su đã kêu lên những lời xé lòng này:
Lạy Đức Chúa Trời của
con, lạy Đức Chúa Trời của con, sao Ngài bỏ con? (Mát-thêu
27,46)
Nhưng
Ngài đã được chọn làm tôi tớ để “Gia-cóp”, tức là Ít-ra-en,
có thể được đem trở lại với Ngài:
Ngươi là tôi tớ Ta,
Ít-ra-en, trong ngươi Ta sẽ
được vinh hiển.
Đức
Chúa Trời là sức mạnh của Ngài, và những lúc tăm tối của Ngài trở thành những
khoảnh khắc vinh quang:
Ta sẽ ban ngươi làm
ánh sáng cho các dân tộc,
để sự cứu rỗi của Ta
đến tận cùng trái đất.
Quả
thật đã xảy ra như vậy. Nhưng ai, đứng dưới chân thập tự giá vào ngày Thứ Sáu
Tuần Thánh đầu tiên đó, có thể thấy được kết quả của “thất bại” này? Tuy nhiên,
đó là điều chúng ta kỷ niệm trong tuần này.
Người
Tôi Tớ nói:
Hãy nghe Ta, hỡi các
vùng ven biển;
hãy chú ý, hỡi các
dân tộc ở xa!
Đây
là những người dân của các vùng đất dọc theo Địa Trung Hải và bên kia biển mà
chúng ta đã thấy được nhắc đến ngày hôm qua. Thông điệp của Người Tôi Tớ dành
cho họ—và do đó dành cho tất cả chúng ta—dành cho tôi.
Chúa
đã gọi tôi trước khi tôi được sinh ra;
Khi tôi còn trong bụng
mẹ, Ngài đã đặt tên cho tôi.
Ngôn
ngữ này tương tự như lời kêu gọi của tiên tri Giê-rê-mi-a
(Giê-rê-mi-a 1,5) và của Phao-lô (Ga-lát 1,15). Và, với tư cách là những người
Ki-tô, chúng ta tin rằng điều này đúng với tất cả chúng ta, rằng:
…Ngài đã chọn chúng
ta trong Đấng Ki-tô trước khi sáng tạo
thế giới để chúng ta được thánh khiết và không tì vết trước mặt Ngài trong tình
yêu thương. (Ê-phê-sô 1,4)
Người
Tôi Tớ lại nói:
Ngài đã khiến miệng
tôi như một thanh gươm sắc bén…
Ngài đã khiến tôi như
một mũi tên được mài giũa…
Sau
này, thư gửi tín hữu Híp-ri sẽ so sánh Lời Chúa với một thanh gươm hai lưỡi, xuyên thấu vào
tận sâu thẳm lòng chúng ta, mang lại cả sự an ủi và khôn ngoan, cũng như sự khó
chịu vì những việc làm sai trái của chúng ta. Và Ngài phán với tôi: “Ngươi là
tôi tớ Ta,
Israel,
trong ngươi Ta sẽ được vinh hiển.”
“Israel”
ở đây thường được hiểu là mô tả một cá nhân, không phải là một quốc gia, mà là
một cá nhân, đại diện cho những gì tốt đẹp nhất mà Israel nên có. Có lẽ chúng
ta cũng nên bớt kiêu ngạo khi tự gọi mình là “Ki-tô hữu”, khi biết mình còn cách xa điều mà Chúa Giê-su đang kêu gọi
chúng ta trở thành.
Tôi nói: Tôi đã lao
nhọc vô ích;
Tôi đã phí sức mình
cho hư không và phù phiếm…
Khi
Ngài bị treo trên thập tự giá, sứ mệnh của Ngài dường như thất bại và bị những
kẻ muốn tiêu diệt Ngài chế giễu, những lời này dường như rất phù hợp với Chúa
Giê-su. Chính trong bài ca thứ ba và thứ tư, chúng ta sẽ bắt đầu thấy được ý
nghĩa của tất cả nỗi đau đớn và khổ sở trong sứ mệnh của Chúa Giê-su:
…nhưng chắc chắn sự
nghiệp của tôi ở cùng Chúa
và phần thưởng của
tôi ở cùng Đức Chúa Trời.
Mặc
dù dường như thất bại, sự nghiệp của Chúa Giê-su sẽ được minh oan và sứ mệnh của
Ngài sẽ thành công.
Và bây giờ Chúa…
Đấng đã tạo dựng tôi
trong bụng mẹ để làm tôi tớ của Ngài…
Và
Người Tôi Tớ đã thực hiện lời kêu gọi đó đến cùng, và với những kết quả kỳ diệu.
Chúng ta cũng vậy, đã ở trong tâm trí của Đức Chúa Trời từ muôn đời và đã được
ban cho một lời kêu gọi đặc biệt. Tôi nhìn nhận lời kêu gọi đó như thế nào vào
thời điểm này?
…để đưa Gia-cóp trở về
với Ngài…
để Ít-ra-en được
quy tụ về với Ngài…
Câu
này đề cập đến sự giải thoát khỏi cảnh tù đày ở Ba-by-lôn và sự trở về
Giê-ru-sa-lem. Nhưng nó còn mang ý nghĩa rộng hơn là đưa dân Chúa trở lại hiệp
nhất với Ngài. Và không chỉ riêng Israel, vì đoạn Kinh Thánh tiếp theo nói rằng:
Ta sẽ ban các ngươi
làm ánh sáng cho các dân tộc,
để sự cứu rỗi của Ta
đến tận cùng trái đất.
Sứ
mệnh của Người Tôi Tớ là hoán cải toàn thế giới theo Đường Lối của Ngài. Cùng với
Sáng Thế 12,1-3 và Xuất Hành 19,5-6, câu
này đôi khi được gọi là “đại mệnh lệnh của Cựu Ước” và được Phao-lô và Ba-na-ba
trích dẫn một phần trong Công Vụ Tông Đồ 13,47. Chúa Giê-su là ánh sáng của thế
gian (Lu-ca 2:30-32; Giăng 8:12, 9:5) và các tín đồ Ki-tô
phản chiếu ánh sáng của Ngài:
Các ngươi là muối của
đất…Các ngươi là ánh sáng của thế gian.
(Mát-thêu
5,14)
Liệu
tôi có nhìn nhận bản thân mình như vậy không? Hãy để tôi nghe Chúa Giê-su nói
những lời này với tôi khi tôi nhìn Ngài trên thập tự giá trong những ngày này.
Chú giải về Gioan 13,21-33. 36-38
Bài
Tin Mừng hôm nay là một khoảnh khắc buồn bã của sự phản bội kép. Trước hết là
Giu-đa. Giu-đa không phải người ngoài, mà là một trong những người thân cận của
Mười Hai sứ đồ.
Chúa
Giê-su long trọng tuyên bố:
Thật vậy, Ta nói cùng
các ngươi, một trong các ngươi sẽ phản bội Ta.
Lời
tuyên bố này như một quả bom nổ chậm. Dù yếu đuối đến đâu, họ cũng không thể tưởng
tượng nổi có ai trong số họ lại có ý định như vậy. Phê-rô
hỏi môn đệ yêu dấu, người thân cận nhất với Chúa Giê-su (theo mọi nghĩa của từ
này), để tìm ra kẻ đó là ai, và Chúa Giê-su đáp:
Đó là người mà Ta đã
trao miếng bánh này khi Ta nhúng nó vào chén.
Chúa
Giê-su trao miếng bánh, một biểu tượng của sự chia sẻ. Có lẽ đó là một phần rau
đắng, được nhúng vào nước muối, một phần của bữa ăn Lễ Vượt Qua. Chúa Giê-su
trao nó cho người sẽ nộp Ngài cho những kẻ muốn loại bỏ Ngài. Đây là một hành động
của tình bạn, nhưng chính điều đó lại khiến sự phản bội sắp xảy ra càng thêm hiểm
ác. Vị đắng của miếng mồi cũng rất đáng chú ý.
Ngay
lúc đó, Giu-đa biết mình đã đưa ra quyết định định mệnh khi Chúa Giê-su nói với
ông:
“Hãy mau làm điều ngươi định làm.”
Không
một môn đồ nào khác nhận ra ý nghĩa của những lời này.
Ngay
khi ông ta rời đi, không có gì lạ khi người viết Phúc Âm bình luận: “Và lúc đó
là đêm.” Đúng vậy. Đó là một khoảnh khắc tối tăm hoàn toàn. Đây là một Phúc Âm
liên tục tương phản giữa ánh sáng và bóng tối. Tuy nhiên, ngay tại thời điểm khởi
đầu toàn bộ trải nghiệm khổ nạn, Chúa Giê-su nói về việc Ngài được vinh hiển và
Thiên Chúa cũng được vinh hiển.
Để
làm được điều này, Chúa Giê-su sẽ rời bỏ các môn đồ của mình. Ngài sẽ rời bỏ họ
trong cái chết, nhưng Ngài cũng sẽ rời bỏ họ để trở về với vinh quang của Cha
Ngài.
Phê-rô, với ý tốt nhưng yếu đuối, thề rằng ông sẽ đi cùng Chúa Giê-su
đến cùng, thậm chí đến chết. Đó là sự phản bội thứ hai. Tệ hơn ở một số khía cạnh.
Ít nhất Giu-đa đã không đưa ra những lời hứa hão huyền. Điều sẽ cứu rỗi Phê-rô
chính là sự ăn năn sâu sắc và sự hoán cải sau này của ông.
Chúng
ta cũng đã phản bội Chúa Giêsu và những người xung quanh mình biết bao lần.
Chúng ta đã cùng bẻ bánh với Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh Thể, rồi lại quay
lưng với Ngài bằng cách đối xử với những người xung quanh. Chúng ta đã hứa
trong Bí tích Giải tội, với sự giúp đỡ của Ngài, sẽ không bao giờ phạm tội nữa,
rồi lại đi làm những điều mình vừa thú nhận.
Chúng
ta hãy cầu nguyện để, giống như Phê-rô, chúng ta có thể khóc than sâu sắc về tất
cả những điều sai trái mình đã làm và tất cả những điều tốt lành chưa được thực
hiện.
https://livingspace.sacredspace.ie/l1063g/
Suy Niệm: Giờ được tôn vinh
Người
tôi trung được Thiên Chúa tuyển chọn. Để chu toàn công việc của Thiên Chúa,
không những người tôi trung phải trở thành khí cụ sắc bén: “Người đã làm cho
miệng lưỡi tôi nên như gươm sắc bén, giấu tôi dưới bàn tay của Người. Người đã
biến tôi thành mũi tên nhọn, cất tôi trong ống tên của Người”. Còn hơn thế
nữa, người tôi trung phải chịu vất vả, đau khổ: “Tôi vất vả luống công, phí
sức mà chẳng được gì”. Nhưng có Thiên Chúa trợ giúp. Người tôi trung sẽ đem
mọi người về với Thiên Chúa: “Để tôi trở thành người tôi trung, đem nhà
Gia-cóp về cho Người và quy tụ dân Ít-ra-en chung quanh Người”.
Nhờ
trung tín vượt qua mọi gian lao thử thách để chu toàn nhiệm vụ, người tôi trung
được Thiên Chúa tôn vinh: “Người phán: ‘Nếu ngươi chỉ là tôi trung của Ta, để
tái lập các chi tộc Gia-cóp, để dẫn đưa các người Ít-ra-en sống sót trở về, thì
vẫn còn quá ít. Vì vậy, này Ta đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân, để ngươi đem ơn
cứu độ của Ta đến tận cùng trái đất’”.
Chúa
Giê-su chính là người tôi trung của Thiên Chúa. Thiên Chúa đã ban quyền năng để
Chúa trở nên dụng cụ sắc bén. Rao giảng như kẻ có quyền. Làm những điều kỳ diệu
trong toàn thể đất nước. Đặc biệt là trừ quỉ và cho kẻ chết sống lại.
Nhưng
Thiên Chúa cũng để cho Người trải qua những thử thách nặng nề. Để chứng tỏ tình
hiếu thảo của người con. Và sự hi sinh vất vả của người tôi trung. Người bị chống
đối. Bị mưu hại. Bị chính môn đệ thân tín chối bỏ. Và bị bán rẻ một cách đau đớn.
“Thật, Thầy bảo thậ anh em: có một người trong anh em sẽ nộp Thầy”. Và
nói với Phê-rô: “Anh sẽ thí mạng vì Thầy ư? Thật Thầy bảo thật cho anh biết:
gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần”.
Nhưng
chính trong đau khổ và qua cái chết, Người minh chứng một trung tín sâu xa. Và
lòng hiếu thảo tuyệt đối vâng phục. Vì thế giờ chết là giờ cao điểm. Giờ Người
được Thiên Chúa tôn vinh: “Giờ đây, Con Người được tôn vinh, và Thiên Chúa
cũng được tôn vinh nơi Người. Nếu Thiên Chúa được tôn vinh nơi Người, thì Thiên
Chúa cũng sẽ tôn vinh Người”.
Xin
cho chúng ta trở nên người tôi trung của Chúa. Không phản bội Chúa trong bất cứ
hoàn cảnh nào. Cùng chịu đau khổ với Chúa. Cùng chịu chết với Chúa. Để cùng được
tôn vinh với Chúa.
(TGM
Giuse Ngô Quang Kiệt)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét