24/03/2026
Thứ Ba tuần 5 Mùa Chay
Bài Ðọc I: Ds 21, 4-9
“Kẻ nào
bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng, thì được sống”.
Trích sách
Dân Số.
Trong những
ngày ấy, các người Do-thái rời bỏ núi Hor, theo con đường về phía Biển Ðỏ, để
vòng quanh xứ Ê-đôm. Dân chúng đi đường xa mệt nhọc, nên nản chí, kêu trách
Chúa và Mô-sê rằng: “Tại sao các người dẫn chúng tôi ra khỏi Ai-cập, cho chúng
tôi chết trong hoang địa. Không bánh ăn, không nước uống, chúng tôi đã ngán thức
ăn nhàm chán này”.
Bởi đó
Chúa cho rắn lửa bò ra cắn chết nhiều người, họ chạy đến cùng Mô-sê và thưa rằng:
“Chúng tôi đã phạm tội, vì chúng tôi nói những lời phản nghịch Chúa và phản nghịch
ông. Xin ông cầu nguyện để Chúa cho chúng tôi khỏi rắn cắn”. Mô-sê cầu nguyện
cho dân. Và Chúa phán cùng Mô-sê rằng: “Ngươi hãy đúc một con rắn đồng và treo
nó lên làm dấu; kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng, thì được sống”. Mô-sê
đúc một con rắn đồng, treo nó lên làm dấu, và kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên rắn
đồng, thì được chữa lành.
Ðó là lời
Chúa.
Ðáp Ca: Tv 101, 2-3.
16-18. 19-21
Ðáp: Lạy Chúa, xin nhậm lời con cầu
nguyện, và cho tiếng con kêu lên tới Chúa
Xướng: Lạy Chúa, xin nhậm lời con cầu
nguyện, và cho tiếng con kêu lên tới Chúa. Xin Chúa đừng ẩn giấu thánh nhan,
trong ngày con phải phiền muộn. Xin Chúa lắng tai nghe con, khi con cầu nguyện,
Chúa mau nhậm lời.
Xướng: Lạy Chúa, muôn dân sẽ kính tôn
danh thánh Chúa, và mọi vua trên địa cầu sẽ quý trọng vinh quang Ngài; khi Chúa
sẽ tái lập Si-on, Ngài xuất hiện trong vinh quang xán lạn; Ngài sẽ đoái nghe lời
nguyện kẻ túng nghèo, và không chê lời họ kêu van.
Xướng: Những điều này được ghi lại cho thế
hệ mai sau, và dân tộc được tác tạo sẽ ca tụng Thiên Chúa. Từ thánh điện cao
sang Chúa đã đoái nhìn, từ trời cao Chúa đã ngó xuống trần thế, để nghe tiếng
than khóc của tù nhân, để giải thoát kẻ bị lên án tử.
Câu Xướng Trước Phúc
Âm
Hôm nay
các ngươi đừng cứng lòng, nhưng hãy nghe tiếng Chúa phán.
Phúc Âm: Ga 8, 21-30
“Khi
nào các ông đưa Con Người lên cao, các ông sẽ nhận biết Ta là ai”.
Tin Mừng
Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.
Khi ấy,
Chúa Giê-su nói với những người biệt phái rằng: “Ta ra đi, các ông sẽ tìm kiếm
Ta và sẽ chết trong tội của các ông. Nơi Ta đi các ông không thể tới được”.
Người
Do-thái nói với nhau rằng: “Ông ta sắp tự vẫn hay sao mà lại nói “Nơi Ta đi các
ông không thể tới được”?”
Chúa
Giê-su nói tiếp: “Các ông thuộc về hạ giới; còn Ta, Ta bởi trời cao. Các ông
thuộc về thế gian này; còn Ta, Ta không thuộc về thế gian này. Ta đã nói: Các
ông sẽ chết trong tội các ông. Vì, nếu các ông không tin Ta, các ông sẽ chết
trong tội của các ông”.
Vậy họ liền
hỏi: “Ông là ai?” Chúa Giê-su trả lời: “Là Nguyên thuỷ đang nói với các ông
đây! Ta có nhiều điều phải nói và đoán xét về các ông, nhưng Ðấng đã sai Ta là
Ðấng chân thật, và điều Ta nói ra trong thế gian đây, chính là điều Ta đã nghe
biết ở Ngài”.
Nhưng họ
không hiểu là Người nói về Chúa Cha, vì thế Chúa Giê-su nói: “Khi nào các ông
đưa Con Người lên cao, các ông sẽ nhận biết Ta là ai. Ta không tự mình làm điều
gì. Ðiều Ta nói, chính là điều Chúa Cha đã dạy Ta. Ðấng đã sai Ta đang ở với
Ta; Ngài không để Ta một mình, bởi vì Ta luôn luôn làm điều đẹp lòng Ngài”. Khi
Người nói những điều ấy thì có nhiều kẻ tin vào Người.
Ðó là lời
Chúa.
Chú giải về Dân số 21,4-9
Ngày nay, chúng ta thấy dân Ít-ra-en đang trên cuộc hành trình dài qua sa mạc đến Đất Hứa. Họ đã
khá gần đích đến cuối cùng. Trên đường đi, họ gặp lãnh thổ Ê-đôm. Mặc dù đã xin
được đi qua mà không gây rắc rối, nhưng họ bị từ chối.
Tuy nhiên, Môi-se quyết tâm không giao chiến với Ê-đôm, và
dân chúng trở nên mất kiên nhẫn với ông và cả với Đức Chúa Trời vì hướng đi mà
họ đang bị dẫn dắt. Họ tràn đầy tự tin, vừa mới giành chiến thắng trước A-rát, một lãnh thổ nằm giữa Biển
Chết và Địa Trung Hải. Họ quên rằng chiến thắng trước A-rát là do Chúa ban cho để đáp lại lời hứa
long trọng giáng lời nguyền rủa lên các thành phố mà họ tấn công. Nhưng giờ đây
họ đã quên những gì họ đã làm với sự giúp đỡ của Đức Chúa Trời và sẵn sàng nổi
loạn trở lại.
Khi họ tiến về Biển Sậy, tức là hướng về Vịnh A-qaba (ở cực nam của Israel hiện đại) và
đi vòng qua Ê-đôm, họ bắt đầu cằn nhằn chống lại Đức Chúa Trời và Môi-se. Họ thấy
cuộc sống thật khó khăn và ước gì mình chưa từng rời bỏ ách nô lệ của Ai Cập,
dù giờ đây ách nô lệ ấy dường như còn tốt hơn những gì họ đang phải trải qua.
Trọng tâm lời than phiền của họ hôm nay đặc biệt nhắm vào
manna, thức ăn mà Đức Chúa Trời đã cung cấp cho họ sáu ngày một tuần:
Tại sao Ngài lại đưa
chúng tôi ra khỏi Ai Cập để chết trong hoang mạc? Vì ở đây không có thức ăn và
không có nước, và chúng tôi ghét “thức ăn khốn khổ này”.
Sự thiếu kiên nhẫn khiến họ phạm thượng chống lại Đức Chúa, chối bỏ Môi-se và khinh thường
“bánh từ trời” (manna). Điều này nghiêm trọng hơn vẻ bề ngoài. Bằng cách từ chối
thức ăn mà Đức Chúa Trời đã ban cho họ dồi dào, họ đã từ chối chính Đức Chúa Trời.
Lời than phiền của họ về việc thức ăn không ngon miệng thể
hiện một kiểu vô vị của chính họ, sự vô ơn của họ đối với Đức Chúa Trời, Đấng
đã nuôi sống họ trong sa mạc và ngăn họ chết đói. Giống như dân Ít-ra-en, việc tạ ơn Đức Chúa Trời vì những
phước lành Ngài ban cho chúng ta thường là một trong những lời cầu nguyện mà
chúng ta ít khi dâng lên nhất.
Rồi Đức Chúa Trời giáng xuống một tai họa rắn độc giết chết
nhiều người. Trong tiếng Do Thái, chúng được gọi là “rắn độc [rắn lửa]” (saraph), do tác dụng gây bỏng của vết cắn
độc của chúng (từ seraphim cũng có
cùng gốc).
Dân chúng xem đây là sự trừng phạt của Chúa vì sự cằn nhằn của
họ:
Chúng ta đã phạm tội
khi nói nghịch cùng Chúa…
Họ cầu xin Môi-se cầu thay cho họ trước mặt Chúa. Chúa bảo
Môi-se dựng một con rắn bằng đồng lên một cây cột, và phán rằng ai bị rắn cắn
và nhìn vào nó sẽ sống. Và điều đó đã xảy ra.
Ý nghĩa của đoạn Kinh Thánh này rõ ràng là một điềm báo về
Chúa Giê-su trên thập tự giá. Sau này, Chúa Giê-su sẽ phán:
Cũng như Môi-se đã
giương cao con rắn đồng trong đồng vắng, thì Con Người cũng phải được giương
cao lên, hầu cho ai tin Ngài được sự sống đời đời. (Gioan 3,14-15)
Con rắn chỉ chữa lành vết cắn của rắn. Sau này, trong sách
Các Vua thứ hai, chúng ta được biết rằng Ê-dê-ki-a đã phá hủy con rắn bằng đồng
mà Môi-se đã làm ra vì nó đã trở thành vật thờ thần tượng.
Sự sống mà Chúa Giê-su ban từ thập tự giá là một loại sống
hoàn toàn khác. Và đó là điều chúng ta chuẩn bị cử hành khi mùa Chay sắp kết
thúc.
Chú giải về Gioan 8, 1-30
Khi nghe Chúa Giê-su nói, những người Pha-ri-sêu hẳn đã nghĩ
Ngài đang nói bằng những câu đố. Điều này phần lớn là do những định kiến của
họ về Ngài. Họ hiểu mọi lời Ngài nói theo nghĩa đen (họ là những người theo chủ
nghĩa toàn thống) và bỏ lỡ ý
nghĩa tượng trưng. Về cơ bản, vấn đề của họ, như Chúa Giê-su đã chỉ ra, là họ:
…thuộc về thế gian…các
ngươi thuộc về thế gian này, ta không thuộc về thế gian này.
Gioan dùng từ ‘thế gian’ theo hai nghĩa. Một nghĩa là, ông
chỉ đơn giản đề cập đến thế giới mà Đức Chúa Trời đã tạo dựng với tất cả sự đa
dạng của nó. Sau này, ông sẽ nói với các môn đệ rằng, nếu họ muốn truyền đạt
thông điệp của Ngài một cách hiệu quả, họ phải hoàn toàn hòa mình vào thế gian
đó, giống như men trong bột. Việc tách rời khỏi thế gian đó sẽ không giúp ích
gì nhiều cho việc xây dựng Nước Trời trên mặt đất.
Nghĩa thứ hai của từ ‘thế gian’ đối với Gioan đề cập đến mọi
thứ xung quanh chúng ta mà không thể đồng nhất với Đức Chúa Trời hoặc Chúa
Giê-su. Đó là một phần của môi trường xung quanh chúng ta, nơi mà lời nói và
hành động trái ngược với tinh thần của Chúa Giê-su và tầm nhìn của Chúa Giê-su
dành cho thế giới. Chúa Giê-su không đồng nhất mình với thế giới đó, và Ngài
cũng không muốn bất kỳ môn đệ nào của Ngài đồng nhất mình với nó. Sứ mệnh của họ
là thay đổi nó, chiếu sáng Ánh sáng của Ngài trên đó.
Nhiều lần trong đoạn Kinh Thánh hôm nay, Chúa Giê-su nói về
chính mình “Ta là”, một cách diễn đạt mà chúng ta đã thấy hôm qua và được dùng
trực tiếp để nói về chính Đức Chúa Trời.
Khi họ “đã giương cao Con Người”, thì họ sẽ biết Chúa Giê-su
thật sự là ai, và rằng mọi điều Chúa Giê-su đã nói và làm đều đến từ chính Đức
Chúa Trời, bởi vì, như Ngài sẽ nói sau này:
Cha và Ta là một.
(Gioan 10,30)
“Giương cao” không chỉ đề cập đến việc Chúa Giê-su bị giương
cao trên thập tự giá, mà còn bao gồm sự vinh hiển của Chúa Giê-su, việc Ngài được
nâng lên ngồi bên hữu Cha. Đối với Gioan, thập tự giá là khoảnh khắc vinh quang
của Chúa Giê-su, đỉnh điểm khải hoàn của sứ mệnh Ngài. Và vì những lời này,
Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng “nhiều người” đã tin vào Ngài, nhưng hầu hết
những người Pha-ri-sêu không nằm trong số đó.
Đây cũng là lúc để chúng ta xem xét lòng trung thành của
mình đối với Chúa Kitô và ý nghĩa của Ngài đối với cuộc sống của chúng ta. Việc
chúng ta bước theo Ngài có thực sự là một trải nghiệm chữa lành và giải phóng,
không chỉ cho bản thân chúng ta mà còn cho cả những người khác nữa không?
https://livingspace.sacredspace.ie/l1053g/
Suy Niệm: Thượng giới và hạ giới
Chúa Giêsu
nói mà người Do thái không hiểu. Hôm nay Chúa cho biết lý do: Vì Chúa thuộc thượng
giới còn người Do thái thuộc hạ giới.
Hạ giới
thuộc về đất thấp. Thượng giới thuộc về trời cao. Hạ giới tầm nhìn hạn hẹp. Thượng
giới tầm nhìn vô biên. Hạn giới kiến thức nông cạn. Thượng giới hiểu biết khôn
lường. Nhất là Chúa Giêsu đã nghe Chúa Cha nói và chiêm ngưỡng những việc Chúa
Cha làm. Người chỉ nói những gì nghe thấy nơi Chúa Cha.
Hạ giới sống
theo xác thịt. Thượng giới sống the Thần khí. Người Do thaisống theo xác thịt.
Dù được Thiên Chúa giải thoát khỏi ách nô lệ, trở thành con người tự do. Nhưng
trong sa mạc họ vẫn nhớ củ hành củ tỏi bên Ai cập. Họ mơ ước được miếng ăn ngon
dù phải chịu nô lệ.
Họ giống
như loài rắn lúc nào cũng bò sát mặt đất tầm thường. Để cảnh báo họ Chúa cho rắn
lửa bò ra cắn chết họ. Ai sống theo xác thịt sẽ phải chết. Họ khóc lóc kêu xin.
Chúa truyền Mô-sê làm con rắn bằng đồng treo lên. Ai nhìn lên con rắn treo trên
ngọn cây sẽ được sống.
Treo con rắn
lên là treo thói hư tật xấu. Treo dục vọng xác thịt lên. Để không còn sống theo
dục vọng xác thịt nữa. Như thánh Phao lô nói: “Tôi cùng chịu đóng đinh vào
thập giá làm một với Đức Kitô”. Đóng đinh xác thịt là không còn sống cho
mình nữa. Nhưng chỉ sống cho Thiên Chúa.
Chính Chúa
Giêsu chịu treo trên thập giá. Trần trụi chịu treo lên, Chúa Giêsu là gương mẫu
dứt bỏ mọi ràng buộc của xác thịt trần gian. Người chiến thắng mọi cám dỗ về
danh, lợi, thú. Người hoàn toàn tự do. Vì thế khi bị treo lên là Người chiến thắng
và được tôn vinh.
Chúa mời gọi
ta hãy treo mình cùng với con rắn đồng. Treo dục vọng xác thịt ta lên. Để ta
không còn sống cho bản thân. Chỉ sống cho Chúa.
Khi được
giương lên, Chúa muốn kéo ta lên với Chúa. Xin cho tôi biết thắng mọi cám dỗ của
dục vọng xác thịt trần gian. Để tôi được kéo lên cùng Chúa. Lên trong Thần Khí.
Lên thượng giới. Thuộc về Nước Trời.
(TGM Giuse
Ngô Quang Kiệt)



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét