26/03/2026
Thứ Năm tuần 5 Mùa Chay
Bài Ðọc I: St 17, 3-9
“Ngươi
sẽ làm tổ phụ nhiều dân tộc”.
Trích sách
Sáng Thế.
Trong ngày
ấy, Áp-ram sấp mình xuống đất và Thiên Chúa phán cùng ông rằng: “Này Ta đây, Ta
giao ước với ngươi, ngươi sẽ làm tổ phụ nhiều dân tộc. Thiên hạ sẽ không còn gọi
ngươi là Áp-ram nữa, nhưng sẽ gọi là Áp-ra-ham, vì Ta đặt ngươi làm tổ phụ nhiều
dân tộc. Ta sẽ ban cho ngươi con cháu đông đúc. Ta sẽ đặt ngươi làm tổ phụ nhiều
dân tộc, và nhiều vua chúa xuất thân từ ngươi. Ta sẽ thiết lập giao ước vĩnh viễn
giữa Ta với ngươi cùng con cháu ngươi từ thế hệ này qua thế hệ khác, để Ta trở
nên Thiên Chúa của ngươi và của dòng dõi ngươi. Ta sẽ ban cho ngươi và dòng dõi
ngươi đất mà ngươi cư ngụ, sẽ cho ngươi làm chủ vĩnh viễn toàn cõi đất Canaan
và Ta sẽ là Chúa của chúng”.
Chúa lại
phán cùng Áp-ra-ham rằng: “Phần ngươi và dòng dõi ngươi, từ đời nọ sang đời kia,
hãy giữ lời giao ước của Ta”.
Ðó là lời
Chúa.
Ðáp Ca: Tv 104,
4-5. 6-7. 8-9
Ðáp: Tới muôn đời Chúa vẫn nhớ lời minh
ước
Xướng: Hãy coi trọng Chúa và quyền năng của
Chúa, hãy tìm kiếm thiên nhan Chúa luôn luôn. Hãy nhớ lại những điều kỳ diệu
Chúa đã làm, những phép lạ và những điều Ngài phán quyết.
Xướng: Hỡi miêu duệ Áp-ra-ham là tôi tớ của
Ngài, hỡi con cháu Gia-cóp, những kẻ được Ngài kén chọn, chính Chúa là Thiên
Chúa chúng ta, quyền cai trị của Ngài bao trùm khắp cả địa cầu.
Xướng: Tới muôn đời Ngài vẫn nhớ lời minh
ước, lời hứa mà Ngài đã an bài tới muôn thế hệ, lời minh ước Ngài đã ký cùng
Áp-ra-ham, lời thề hứa Ngài đã thề với I-sa-ac.
Câu Xướng Trước Phúc
Âm
Các ngươi
hãy tìm điều lành, chớ đừng tìm điều dữ, để các ngươi được sống và Chúa sẽ ở cùng
các ngươi.
Phúc Âm: Ga 8, 51-59
“Cha
các ngươi là Áp-ra-ham đã hân hoan vì nghĩ sẽ được thấy ngày của Ta”.
Tin Mừng
Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.
Khi ấy,
Chúa Giê-su nói với người Do-thái rằng: “Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi:
Nếu ai giữ lời Ta, thì muôn đời sẽ không phải chết”. Người Do-thái lại nói:
“Bây giờ thì chúng tôi biết rõ ông bị quỷ ám. Áp-ra-ham đã chết và các tiên tri
cũng vậy, thế mà ông lại nói: “Ai giữ lời Ta, thì không bao giờ phải chết”. Chẳng
lẽ ông lại lớn hơn cha chúng tôi là Áp-ra-ham sao? Ngài đã chết, các tiên tri
cũng đã chết. Ông cho mình là ai?”
Chúa
Giê-su trả lời: “Nếu Ta tự tôn vinh chính mình, thì vinh quang của Ta sẽ không
giá trị gì. Chính Cha Ta tôn vinh Ta. Người là chính Ðấng các ngươi xưng là
Thiên Chúa của các ngươi. Vậy mà các ngươi không biết Người. Còn Ta, Ta biết
Người. Nếu Ta nói Ta không biết Người, thì Ta cũng nói dối như các ngươi. Nhưng
Ta biết Người, và Ta giữ lời Người. Cha các ngươi là Áp-ra-ham đã hân hoan, vì
nghĩ sẽ được thấy ngày của Ta. Ông đã thấy và đã vui mừng”.
Người
Do-thái liền nói: “Ông chưa được năm mươi tuổi mà đã trông thấy Áp-ra-ham rồi
sao?” Chúa Giê-su trả lời: “Quả thật, quả thật, Ta nói với các ngươi: Khi
Áp-ra-ham chưa sinh ra, thì Ta đã có rồi”.
Bấy giờ họ
lượm đá ném Ngài, nhưng Chúa Giêsu ẩn mình đi ra khỏi đền thờ.
Ðó là lời
Chúa.
Chú giải về Sáng thế 17,3-9
Ở đầu chương 17 của sách Sáng thế, chúng ta được kể rằng Đức Chúa hiện ra với Áp-ram, lúc đó 99 tuổi, và
tự xưng là: “Ta là El Shaddai” (Sáng thế
17,1). Trong tiếng Híp-ri,
El Shaddai là một danh xưng thần thánh cổ xưa của thời kỳ tộc trưởng, chủ yếu
được bảo tồn trong truyền thống “Thầy tế lễ”, và hiếm khi được sử dụng bên
ngoài Ngũ Kinh (ngoại trừ trong sách Gióp). Bản dịch thông thường của El
Shaddai là “Đức Chúa Trời Toàn năng” không chính xác, vì “Đức Chúa Trời Núi” có
nghĩa chính xác hơn. Đức Chúa
(El Shaddai) hứa sẽ lập giao ước với Áp-ram, và cam kết cho ông một dòng dõi
lâu đời. Áp-ram cúi đầu thờ lạy sâu sắc.
Áp-ram sẽ trở thành cha của nhiều dân tộc, và vì điều đó,
tên của ông sẽ được đổi từ Áp-ram thành Áp-ra-ham. Chúng ta cần nhớ rằng, đối với
người xưa, một cái tên không chỉ đơn thuần chỉ một người hay một vật; Thay vào
đó, nó tạo nên bản chất của sự vật, và việc thay đổi tên gọi đồng nghĩa với việc
thay đổi số phận. Abram và Abraham thực chất chỉ là hai dạng phương ngữ của
cùng một tên gọi, có nghĩa là "ông ta vĩ đại nhờ cha mình, ông ta thuộc
dòng dõi cao quý". Một biến thể khác là Abiram (Dân số 16,1; 1 Các Vua 16,34).
Chữ "ha" thêm vào trong dạng Abraham được giải thích bằng từ nguyên
dân gian là xuất phát từ ab-hamon goyim,
tức là "cha của nhiều dân tộc".
Về phía mình, Đức Chúa Trời đã long trọng cam kết với
Abraham và tất cả con cháu ông mãi mãi rằng Ngài sẽ là Đức Chúa Trời của họ.
Ta sẽ làm cho các
ngươi trở thành các dân tộc, và các vua sẽ xuất thân từ các ngươi.
Quả thật sẽ có một dòng dõi các vị vua dài – và họ là một
nhóm người rất đa dạng. Nhưng dù các vị vua có tham nhũng đến đâu, những lời hứa
dành cho Abraham vẫn tiếp tục được thực hiện. Phao-lô, khi viết thư cho người
La Mã, sẽ nói về đức tin của Abraham vào lời hứa của Đức Chúa Trời, lời hứa mà
vào thời điểm đó đã được thực hiện rõ ràng.
Đó là một lời hứa được lập mãi mãi:
Ta sẽ lập giao ước giữa
Ta và ngươi cùng dòng dõi ngươi sau này, qua các thế hệ, một giao ước vĩnh cửu,
để Ta làm Đức Chúa Trời của ngươi và dòng dõi ngươi sau này.
Đức Chúa
còn hứa sẽ ban cho họ toàn bộ đất Ca-na-an để sở hữu vĩnh viễn. Đây là một lời hứa
mà các Kitô hữu, không giống như một số người Do Thái, ngày nay sẽ hiểu theo
nghĩa ít nghĩa đen hơn.
Cuối cùng, Áp-ra-ham và con cháu ông phải xác nhận giao ước
này, và về phần mình, họ phải giữ giao ước bằng lòng trung thành tuyệt đối với
Đức Chúa Trời duy nhất của họ.
Áp-ra-ham, như Phúc Âm chỉ ra, được coi là cha của tất cả
dân Chúa. Như gia phả của Mát-thêu cho thấy, ông là tổ phụ của Chúa Giê-su, và
trong Chúa Giê-su, chúng ta tìm thấy sự hoàn thành trọn vẹn của những lời hứa
đã được lập từ lâu. Chúng ta đọc trong Phúc Âm hôm nay:
Tổ phụ của các ngươi
là Áp-ra-ham vui mừng vì sẽ thấy ngày của Ta; ông đã thấy và vui mừng.
(Gioan 8,56)
Giao ước được lập giữa Áp-ra-ham và Đức Chúa Trời vừa được
niêm phong vừa được đổi mới trong Chúa Giê-su Ki-tô. Và nhờ Chúa Giê-su, mọi người ở khắp mọi nơi, theo một cách đặc
biệt, đều trở thành con cái của Đức Chúa Trời. Chúng ta hãy vui mừng vì có Đức
Chúa Trời là Cha và Chúa Giê-su là Anh em. Chúng ta làm được điều đó bằng cách
sống cuộc đời mình.
Chú giải về Gioan 8,51-59
Chúa Giê-su tiếp tục thách thức người Do Thái về thân phận của
Ngài, và họ tiếp tục hiểu sai ý nghĩa thực sự của những lời Ngài nói.
Thật vậy, ta nói cùng
các ngươi, ai giữ lời ta sẽ không bao giờ thấy sự chết.
Họ chỉ có thể hiểu điều này theo nghĩa đen.
Nhưng họ cũng thấy hàm ý của những lời này, rằng Chúa Giê-su
đang tự nhận mình hơn cả Áp-ra-ham hay bất kỳ vị tiên tri nào. Và họ hỏi:
Ngài tự xưng mình là
ai?
Đây cũng là câu hỏi họ đã hỏi Gioan Tẩy Giả (Gioan 1,22), người đã trả lời
rất khác.
Chúa Giê-su làm cho họ hiểu rõ ràng bằng cách nói về “Cha” của
Ngài và sau đó nói rằng Cha chính là Đấng mà họ gọi là “Đức Chúa Trời của chúng
ta”. Nhưng Ngài tiếp tục nói rằng họ không biết Cha, mặc dù họ có thể nghĩ rằng
họ biết. Và họ không biết Cha vì họ không biết Chúa Giê-su. Tuy nhiên, Chúa
Giê-su biết Ngài và giữ lời hứa của Ngài. Rồi đến lời thách thức tột cùng:
Áp-ra-ham vui mừng vì
sẽ thấy ngày của ta; ông đã thấy và vui mừng.
Điều này có thể là ám chỉ đến niềm vui sau sự ra đời bất ngờ
của I-sa-ác, khi lời hứa được ban cho Áp-ra-ham rằng dòng dõi của ông sẽ:
…nhiều như sao trên trời
và như cát trên bờ biển… (Sáng thế
22,17)
Nhưng điều này làm cho những người Pha-ri-sêu tức giận và họ
đáp lại:
Ông chưa đến năm mươi
tuổi mà đã thấy Áp-ra-ham sao?
Chúa Giê-su sau đó đưa ra lời tuyên bố cuối cùng:
Thật vậy, ta nói cùng
các ngươi, trước khi Áp-ra-ham hiện hữu, ta đã hiện hữu rồi.
Một lần nữa, chúng ta thấy Chúa Giê-su dùng từ “TA LÀ” để chỉ
chính mình. Ngài khẳng định rõ ràng mình đồng nhất với Đức Chúa. Những người Pha-ri-sêu kinh hãi trước
điều mà họ coi là sự phạm thượng khủng khiếp. Động từ “đã hiện hữu” trong đoạn
văn này, trong một số bản dịch, được diễn đạt là “đã có”, và được dùng cho tất
cả những gì được tạo dựng, trong khi “TA LÀ” chỉ được dùng cho Ngôi Lời, đồng
vĩnh hằng với Đức Chúa Cha.
Rồi những người Pha-ri-sêu:
…nhặt đá ném vào Ngài…
Nhưng họ không thể thực hiện được kế hoạch giết Ngài vì “thời
điểm” của Ngài chưa đến. Sau đó, những lời mang ý nghĩa tiên tri vang lên:
Chúa Giê-su ẩn mình và
ra khỏi đền thờ…
Đó là một bản tóm tắt nổi bật về vai trò của Chúa Giê-su.
Chúa Giê-su “ẩn mình” trong thân phận con người của Ngài. Thần
tính trong Chúa Giê-su, điều mà Ngài vừa nói đến, phần lớn bị che giấu (ngoại
trừ đối với những người có con mắt đức tin). Thánh Ignatius Loyola trong cuốn
Bài tập Tâm linh của mình nói về thần tính bị che giấu trong những giờ phút khủng
khiếp của Cuộc Khổ nạn. Thánh Phaolô trong Thư gửi tín hữu Phi-líp-phê nói về việc Chúa Giê-su “tự hạ
mình” và mang lấy hình hài của một người nô lệ.
Và “Ngài ra khỏi Đền thờ”—khi Chúa Giê-su chết trên thập tự
giá, bức màn che nơi Chí Thánh trong Đền thờ bị xé toạc, để lộ nơi thánh thiêng
bên trong cho thế gian. Thiên Chúa không còn ở đó nữa; Ngài đã rời khỏi Đền thờ.
Và giờ đây Ngài ngự trong một Ngôi Đền mới, không còn là một tòa nhà, mà là một
dân tộc, Giáo Hội, Thân Thể của Chúa Kitô Phục Sinh.
https://livingspace.sacredspace.ie/l1055g/
Suy Niệm: Đức tin ban sự sống
Người Do
thái nhặt đá ném Chúa Giê-su. Vi Người nói: “Ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ
không bao giờ phải chết”. Khi ném đá Người họ phủ nhận Người là Con Thiên
Chúa. Phủ nhận sự ứng nghiệm của Lời Chúa. Và phủ nhận Áp-ra-ham đang sống. Đồng
thời cũng phủ nhận đức tin của Áp-ra-ham.
Áp-ra-ham
đã tin vào Lời Chúa. Vì tin nên ngài bỏ quê hương xứ sở lên đường đi đến miền Đất
Hứa. Vì tin nên ngài sẵn sàng sát tế I-sa-ác, người con duy nhất nối dõi. Đức
tin mạnh mẽ của ngài đã khiến ngài trở thành cha của những kẻ tin.
Nhờ đức
tin, tổ phụ Áp-ra-ham đã nhận được lời Chúa hứa. Dòng dõi Áp-ra-ham lớn mạnh về
chiều rộng. Vì Áp-ra-ham trở thành “cha của vô số dân tộc”. Dòng dõi
ngài sẽ tồn tại suốt chiều dài thời gian. Vì Chúa sẽ lập giao ước với dòng dõi
của ngài “từ thế hệ này qua thế hệ khác”. Dòng dõi ngài sẽ trổi vượt về
chiều cao. Vì “các vua chúa sẽ phát xuất từ Áp-ra-ham”.
Tất cả lời
hứa ứng nghiệm vào Chúa Giêsu. Vì Người thuộc dòng dõi Áp-ra-ham. Nước Thiên
Chúa do Người thiết lập sẽ trải rộng vô biên. Không còn giới hạn vào một miền đất,
một dân tộc hay một ngôn ngữ. Trái lại “Thiên hạ sẽ từ đông tây nam bắc đến
dự tiệc trong Nước Chúa”(Lc 13, 29). Nước Thiên Chúa sẽ trường tồn vĩnh cửu.
Như lời thiên sứ Ga-bri-en đã loan báo: “Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến
muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận” (Lc 1, 33). Dòng dõi người
là vua chúa vì “Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức
Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít tổ tiên Người”(Lc
1, 32).
Qua câu trả
lời của Chúa Giêsu ta biết Áp-ra-ham đang sống vì tổ phụ đã tuân giữ lời Chúa không
sai mảy may. Vì thế ngài được sống. Không chỉ sống ngài còn vui mừng vì thấy
Chúa Giê-su thuộc dòng dõi của ngài đang được vinh hiển. Ngài vui mừng vì thấy
lời hứa của Thiên Chúa được hoàn thành hoàn hảo nơi Chúa Giê-su.
Mọi lời hứa
đã bắt đầu với đức tin của Áp-ra-ham và hoàn thành viên mãn nơi Chúa Giê-su. Đức
tin làm phát sinh sự sống. Nếu tổ phụ Áp-ra-ham hoàn toàn tin tưởng cả trong những
việc khó khăn nhất là hiến tế I-sa-ác, thì Chúa Giê-su hoàn toàn tin tưởng vào
Chúa Cha trong thời điểm khắc nghiệt nhất là cái chết. Còn hơn thế nữa, Chúa
Giê-su tự hiến tế thân mình với một đức tin trổi vượt. Đem lại sự sống muôn đời
cho nhân loại.
(TGM Giuse
Ngô Quang Kiệt)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét