25/03/2026
Thứ Tư tuần 5 Mùa Chay
Lễ TRUYỀN TIN.
Lễ Trọng
* Chín tháng trước lễ Giáng Sinh, chúng ta mừng ngày Con Thiên
Chúa nhập thể trong lòng Đức Trinh Nữ Maria. Biến cố này được thánh Luca tường
thuật lại trong phần đầu sách Tin Mừng của người.
Phụng vụ ngày hôm nay được soi sáng nhờ lời của tác giả Thánh Vịnh
39. Lời này đã được tác giả thư Do Thái đặt lên miệng Chúa Kitô khi Người bước
vào trần gian: “Lạy Chúa, này con đây, con đến để thực thi ý Ngài”.
Bài Ðọc I: Is 7,
10-14
“Này trinh nữ sẽ thụ thai”.
Trích
sách Tiên tri Isaia.
Ngày
ấy, Chúa phán bảo vua A-khát rằng: “Hãy xin Thiên Chúa, Chúa ngươi, một dấu ở
dưới lòng đất hay ở trên trời cao!” Nhưng vua A-khát thưa: “Tôi sẽ không xin,
vì tôi không dám thử Chúa”. Và I-sai-a nói: “Vậy nghe đây, hỡi nhà Ða-vít, làm
phiền lòng người ta chưa đủ ư, mà còn muốn làm phiền lòng Thiên Chúa nữa? Vì thế
chính Chúa sẽ cho các ngươi một dấu: này một trinh nữ sẽ thụ thai, sinh hạ một
con trai, và tên con trẻ sẽ gọi là Em-ma-nu-en, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng
chúng ta”.
Ðó
là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 39, 7-8a.
8b-9. 10. 11
Ðáp: Lạy Chúa, này con
xin đến để thực thi ý Chúa
Xướng: Hy sinh và lễ vật
thì Chúa chẳng ưng, nhưng Ngài đã mở tai con. Chúa không đòi hỏi lễ toàn thiêu
và lễ đền tội, bấy giờ con đã thưa: “Này con xin đến”.
Xướng: Như trong cuốn sách
đã chép về con, lạy Chúa, con sung sướng thực thi ý Chúa, và luật pháp của Chúa
ghi tận đáy lòng con.
Xướng: Con đã loan truyền đức
công minh Chúa trong đại hội, thực con đã chẳng ngậm môi, lạy Chúa, Chúa biết rồi.
Xướng: Con chẳng có che đậy
đức công minh Chúa trong lòng con; con đã kể ra lòng trung thành với ơn phù trợ
Chúa; con đã không giấu giếm gì với đại hội về ân sủng và lòng trung thành của
Chúa.
Bài Ðọc II: Dt 10, 4-10
“Ở đoạn đầu cuốn sách đã viết về tôi là, lạy Chúa, tôi thi hành
thánh ý Chúa”.
Trích
thư gửi tín hữu Do-thái.
Anh
em thân mến, máu bò và dê đực không thể xoá được tội lỗi. Vì thế, khi đến trong
thế gian, Chúa Giê-su phán: “Chúa đã không muốn hy tế và của lễ hiến dâng,
nhưng đã tạo nên cho con một thể xác. Chúa không nhận của lễ toàn thiêu và của
lễ đền tội. Nên con nói: Lạy Chúa, này con đến để thi hành thánh ý Chúa, như đã
nói về con ở đoạn đầu cuốn sách. Sách ấy bắt đầu như thế này: Của lễ hy tế, của
lễ hiến dâng, của lễ toàn thiêu và của lễ đền tội, Chúa không muốn cũng không
nhận, mặc dầu được hiến dâng theo lề luật”. Ðoạn Người nói tiếp: “Lạy Chúa, này
con đến để thi hành thánh ý Chúa”. Như thế đã bãi bỏ điều trước để thiết lập điều
sau, chính bởi thánh ý đó mà chúng ta được thánh hoá nhờ việc hiến dâng Mình
Chúa Giêsu Kitô một lần là đủ.
Ðó
là lời Chúa.
Câu Xướng Trước Phúc
Âm
Ngôi
Lời đã hoá thành nhục thể, và Người đã cư ngụ giữa chúng ta, và chúng ta đã
nhìn thấy vinh quang của Người.
PHÚC ÂM: Lc 1, 26-38
“Này Bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai”.
Tin
Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Lu-ca.
Khi
ấy, thiên thần Gáp-ri-en được Chúa sai đến một thành xứ Ga-li-lê-a, tên là
Na-da-rét, đến với một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc
chi họ Ða-vít, trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a. Thiên thần vào nhà trinh nữ và chào
rằng: “Kính chào Bà đầy ơn phước, Thiên Chúa ở cùng Bà, Bà được chúc phúc giữa
các người phụ nữ”. Nghe lời đó, Bà bối rối và tự hỏi lời chào đó có ý nghĩa gì.
Thiên
thần liền thưa: “Ma-ri-a đừng sợ, vì đã được nghĩa với Chúa. Này Bà sẽ thụ
thai, sinh một Con trai và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao trọng và được gọi
là Con Ðấng Tối Cao. Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Ða-vít tổ phụ Người.
Người sẽ cai trị đời đời trong nhà Gia-cóp, và triều đại Người sẽ vô tận”.
Nhưng
Maria thưa với thiên thần: “Việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến
người nam?”
Thiên
thần thưa: “Chúa Thánh Thần sẽ đến với Bà và uy quyền Ðấng Tối Cao sẽ bao trùm
Bà. Vì thế Ðấng Bà sinh ra, sẽ là Ðấng Thánh và được gọi là Con Thiên Chúa. Và
này, I-sa-ve chị họ Bà cũng đã thụ thai con trai trong lúc tuổi già và nay đã
mang thai được sáu tháng, người mà thiên hạ họi là son sẻ; vì không có việc gì
mà Chúa không làm được”.
Ma-ri-a
liền thưa: “Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền”. Và
thiên thần cáo biệt Bà.
Ðó
là lời Chúa.
Chú giải về I-sai-a 7,10-14. 8,10; Híp-ri 10,4-10; Lu-ca 1,26-38
Trong
bài ca nhập lễ của Thánh lễ hôm nay, chúng ta cùng đọc:
Này! Con đến để làm
theo ý Chúa, lạy Chúa!
Theo
một cách nào đó, lễ hôm nay nên được coi trọng ngang với lễ Giáng Sinh. Từ một
khía cạnh nào đó, đây là một dịp trọng đại hơn lễ Giáng Sinh. Hài nhi sẽ không
được sinh ra nếu Ngài không được thụ thai trước. Tuy nhiên, ngay cả ngày nay,
khi thời điểm thụ thai chính xác không được biết rõ, thì chính kinh nghiệm hữu
hình về sự sinh ra - sự đến với thế giới bên ngoài - mới tạo ra tác động lớn
hơn nhiều. Chúng ta đều kỷ niệm ngày sinh của mình nhưng không kỷ niệm ngày thụ
thai, mặc dù đó là thời điểm chúng ta được hiện hữu.
Cùng
với Chúa Ba Ngôi, việc chấp nhận sự Nhập Thể là một trong những nền tảng định
nghĩa đức tin Kitô giáo của chúng ta. Chính tại Lễ Truyền Tin mà sự Nhập Thể bắt
đầu trở thành hiện thực. Chính vào thời điểm này:
…Ngôi Lời đã trở nên
xác thịt và ở giữa chúng ta… (Gioan 1,14)
Hôm
nay nên là một ngày đặc biệt để ca ngợi và tạ ơn đối với tất cả chúng ta.
Sự
kiện này, theo nhiều cách—ngay cả đối với những người không tin vào sứ điệp Ki tô
giáo—là một trong những bước ngoặt lớn, nếu không phải là bước ngoặt quan trọng
nhất, trong lịch sử hành tinh chúng ta. Không chỉ có các tín đồ Ki tô
giáo ăn mừng việc chúng ta bước vào Thiên niên kỷ thứ ba, mặc dù những người
không tin hoặc phủ nhận, hoặc phớt lờ, hoặc không biết về sự thụ thai và sinh
ra của Chúa Giê-su, sự kiện đã tạo nên dịp này.
Một
mặt, câu chuyện trong Phúc Âm về sự kiện trọng đại này mang nhiều nét tương đồng
với hình ảnh và lời tiên tri của Kinh Thánh Do Thái, cũng như có một vẻ giản dị
quyến rũ trái ngược với sự vĩ đại của dịp này. Nó diễn ra trong nhà của một cô
gái trẻ, ở một thị trấn nhỏ bé bị nhiều người coi thường. Như Na-tha-na-ên đã hỏi:
Có điều gì tốt lành
có thể đến từ Na-da-rét chăng? (Gioan 1,46)
Đây
chắc chắn là một trong những câu hỏi mỉa mai nhất từng được đặt ra!
Đây
được xem là sự ứng nghiệm của một lời tiên tri được tìm thấy trong sách I-sai-a,
và là Bài đọc thứ nhất hôm nay. Vua A-khát được Chúa ban cho một dấu hiệu,
nhưng ông từ chối. Tuy nhiên, Chúa vẫn ban cho ông một dấu hiệu. Dấu hiệu này sẽ
là sự ra đời của một đứa trẻ có tên là Em-ma-nu-en, nghĩa là ‘Chúa ở
cùng chúng ta’. Mặc dù I-sai-a dường như chủ yếu nói về một người con trai cho vua A-khát,
nhưng cái tên long trọng được đặt cho đứa trẻ dường như chỉ ra điều gì đó quan
trọng hơn, một sự can thiệp quyết định của Chúa và việc phái đến một Đấng Mê-si-a.
Vì vậy, văn bản này theo truyền thống được Giáo hội coi là một lời tiên tri về
sự ra đời của Chúa Kitô.
Những
lời cụ thể của lời tiên tri rõ ràng được liên kết với sự kiện Truyền Tin:
…chính Chúa sẽ ban
cho các ngươi một dấu hiệu. Kìa, người thiếu nữ đang mang thai và sẽ sinh một
con trai và sẽ đặt tên cho con là Em-ma-nu-en.
Bản
dịch tiếng Hy Lạp của Kinh Thánh Do Thái, được gọi là bản Septuagint (Bảy Mươi), dịch là ‘trinh nữ’, trong khi trong bản gốc tiếng Do Thái, almah có thể có nghĩa là một cô gái trẻ
hoặc một người phụ nữ mới kết hôn. Phúc Âm đã tiếp nhận ý nghĩa của bản Septuagint và xem đoạn văn này như một lời
tiên tri về sự thụ thai đồng trinh của Chúa Giêsu, điều được khẳng định trong
bài đọc Phúc Âm hôm nay. Cảnh tượng trong Phúc Âm cũng gợi nhớ đến lời loan báo
của thiên thần Chúa về sự ra đời của Samson (xem sách Thủ Lãnh
chương 13).
Chúng
ta được biết rằng Maria đã đính hôn với một người tên là Giuse. Điều này có
nghĩa là bà đã hứa sẽ làm vợ ông, nhưng họ chưa chung sống hay có quan hệ thân
mật. Như Phúc Âm đã nói, bà vẫn còn trinh.
Sứ
giả của Chúa, thiên thần Gabriel, bước vào nhà và chào bà bằng những lời khiến
cô gái trẻ hoảng sợ:
Chào người được ơn
phước! Chúa ở cùng bà.
Lời
chào truyền thống là “Kính chào, người đầy ơn phúc!”, nhưng từ “chaire” trong tiếng Hy Lạp hàm ý niềm
vui, niềm vui mà sự đến của Đấng Mê-si-a mang lại. Và “ân sủng” (charis) là tình yêu vô điều kiện của
Chúa ban cho và được người nhận cảm nhận. Maria đã:
…vô cùng bối rối trước
những lời của [thiên thần] và suy nghĩ
xem đây có thể là lời chào hỏi kiểu gì.
Nhưng
thiên thần tiếp tục trấn an Maria, mặc dù bằng ngôn ngữ khiến bà càng thêm
hoang mang. Về cơ bản, bà được cho biết rằng bà sẽ làm mẹ của một con trai, người
mà bà phải đặt tên là Giêsu, có nghĩa là ‘Đức Chúa cứu rỗi’. Nhưng đây không phải là một
người con trai bình thường. Thiên thần mô tả Ngài bằng ngôn ngữ phi thường, thực
tế gợi nhớ đến nhiều đoạn trong Kinh Thánh Híp-ri
nói về Đấng Messia:
Ngài sẽ vĩ đại và sẽ
được gọi là Con của Đấng Tối Cao…
Đây
là một danh hiệu có thể có nghĩa là ‘Con Thiên Chúa’, hoặc Đấng Messia. Việc
Con trai bà sẽ là Đấng Messia được chỉ ra bởi lời nói của thiên thần rằng:
…Chúa Trời sẽ ban cho
Ngài ngai vàng của tổ phụ Ngài là Đa-vít. Ngài sẽ trị vì nhà Gia-cóp mãi
mãi, và vương quốc của Ngài sẽ không bao giờ chấm dứt.
Maria
càng thêm bối rối và hoang mang. Làm sao bà có thể thụ thai một người con trai
khi bà còn trinh và chưa có quan hệ thân mật với người chồng tương lai của
mình? Bà hiểu rõ rằng việc thụ thai sẽ diễn ra rất sớm. Thiên thần đáp lại bằng
cách giải thích rằng:
Đức Thánh Linh sẽ đến
trên con, và quyền năng của Đấng Tối Cao sẽ che phủ con; vì vậy, đứa trẻ sắp
sinh ra sẽ là thánh; người sẽ được gọi là Con của Đức Chúa Trời.
Cái
bóng hay đám mây là sự hiện diện sáng tạo và bảo vệ của Chúa. Việc thụ thai đứa
trẻ này rõ ràng là công việc trực tiếp của Đức Thánh Linh. Đức Chúa Cha là
chính Đức Chúa Trời và đứa trẻ là Con Thiên Chúa, người, trong khi vẫn là Thiên
Chúa, sẽ “trở thành xác thịt”. Từ giây phút thụ thai, đứa trẻ vừa là Thiên Chúa
trọn vẹn vừa là con người trọn vẹn. Và đứa trẻ được gọi là “thánh” bởi vì, mặc
dù giống như chúng ta trong mọi sự, nhưng không có một chút tội lỗi nào trong
người (làm sao hoặc tại sao Thiên Chúa lại phạm tội nghịch cùng chính mình!).
Có
lẽ ngay cả sau những lời giải thích này, Đức Mẹ Maria đã thực sự hiểu được ý
nghĩa của những điều bà đã được nói. Nhưng bà nhận ra sứ giả đến từ Thiên Chúa
và, với đức tin và sự tin tưởng sâu sắc, đã chấp nhận những gì bà được yêu cầu
làm và trở thành:
Này con, tôi tớ của
Chúa; xin hãy thực hiện cho con theo lời Ngài.
Đây
là lời fiat “vâng” của Đức Mẹ Maria (theo tiếng Latinh, “xin hãy như vậy”),
tức là Mẹ đã đáp lại lời cầu xin của Thiên Chúa bằng một câu “Vâng” vô điều kiện.
Sau
này, khi một người phụ nữ trong đám đông khen ngợi Đức Mẹ Maria vì
đã sinh ra một người Con tuyệt vời như Chúa Giêsu, Chúa Giêsu đáp lại:
Phúc cho những ai
nghe lời Thiên Chúa và vâng giữ lời ấy! (Luca 11,28)
Và
đây chính là sự vĩ đại thực sự của Đức Mẹ Maria, không phải ở chỗ Mẹ được chọn
làm Mẹ Thiên Chúa, mà là ở chỗ Mẹ đã đáp lại với lòng quảng đại như vậy. Và cho
đến tận cùng, Mẹ vẫn luôn ở bên cạnh Con mình.
Trong
điều đó, Mẹ giống chính Chúa Giêsu, mối quan hệ của Ngài với Cha được mô tả
trong Bài đọc thứ hai từ Thư gửi tín hữu Do Thái. Đoạn Kinh Thánh nói về sự vô
hiệu của việc dâng hiến động vật để hòa giải với Thiên Chúa. Chỉ có việc Chúa
Giêsu dâng hiến chính mình hoàn toàn cho Cha mới có hiệu quả. Chúa Giêsu nói:
Này, con đến để làm
theo ý Cha, lạy Chúa.
Đây
chính là bản chất cuộc đời của Chúa Giêsu. Đã có một cuộc giằng co vào phút cuối
khi những nỗi kinh hoàng của cuộc Khổ nạn đến gần. Nhưng, sau lời cầu nguyện bằng
máu và mồ hôi, Ngài đã hoàn toàn phó thác:
…không phải ý muốn của
con, mà là ý muốn của Cha được nên. (Luca 22,42)
Và
những lời cuối cùng của Ngài trên thập tự giá là: “Mọi sự đã hoàn thành.” Ngài
đã hoàn toàn tự hạ mình và dâng hiến tất cả cho Chúa Cha. Trong đó là ơn cứu độ
của chúng ta.
Đức
Mẹ Maria cũng đã nói “Vâng” trong ngôi nhà nhỏ ở Nazareth. Như đã nói ở trên,
đó là một khoảnh khắc then chốt trong lịch sử thế giới. Mọi thứ sẽ không bao giờ
giống như trước nữa. Hôm nay, chúng ta hãy tạ ơn Đức Mẹ vì lời “Vâng” vô điều
kiện của Mẹ và hãy cầu xin Mẹ giúp chúng ta nói “Vâng” với Chúa, hôm nay và suốt
phần đời còn lại của chúng ta.
https://livingspace.sacredspace.ie/f0325r/
Mỗi
khi đọc kinh Kính Mừng, chúng ta lặp lại lời sứ thần Gabriel chào Ðức Maria khi
mở đầu cuộc truyền tin: “Kính mừng Maria đầy ơn phúc, Ðức Chúa Trời ở cùng
Bà. Mừng vui lên hỡi Ðấng đầy ân sủng, Thiên Chúa ở cùng Bà”. Ðây
chính là lời chúc phúc có ý nghĩa nhất và cũng là lời chúc phúc có giá trị nhất
của con người.
Quả
thế, không có mối phúc nào lớn hơn mối phúc của người được Thiên Chúa ở cùng, của
người được Thiên Chúa chọn làm Mẹ của Con Thiên Chúa. Theo sau lời chúc phúc
cũng là lời loan báo cho Ðức Maria biết tình trạng ân sủng tuyệt vời của Mẹ. Sứ
thần cho Mẹ biết là Mẹ sẽ thụ thai Con Thiên Chúa. Ðây quả là một tin hết sức
trọng đại khiến Mẹ phải bối rối. Hơn nữa, Mẹ sẽ thụ thai thế nào đây khi mà Mẹ
chưa hề chung chăn gối với ai. Thắc mắc của Ðức Maria được sứ thần giải đáp bằng
một câu trả lời đầy thuyết phục, một cách tuyệt đối nhân danh quyền năng của Ðấng
Tối Cao, kèm theo là một chứng cớ cụ thể đang xảy ra cho người chị họ của Mẹ. Ðối
chiếu với các câu Thiên Chúa trả lời cho tổ phụ Abraham, cho ông Môsê hay cho
thánh Giuse, chúng ta thấy Thiên Chúa rất tế nhị khi giao tiếp với từng đối tượng
để giải đáp thắc mắc của người thiếu nữ. Người đã chọn cách trả lời giản dị mà
có hiệu quả nhất. Câu trả lời này mang lại cho Ðức Maria sự bình an sâu thẳm. Mẹ
đã sẵn sàng lãnh nhận sứ mạng cao cả mà Thiên Chúa trao phó cho Mẹ. Mẹ đã tiếp
nhận được điều chính yếu trong sứ điệp Truyền Tin, Mẹ đã tin tưởng tuyệt đối
vào sứ điệp đó và Mẹ sẽ cống hiến hết mình cho điều mình xác tín.
Trong
cuộc sống hàng ngày, mỗi người chúng ta cũng được Thiên Chúa gởi sứ điệp có
liên quan đến công cuộc cứu độ của Người. Trong cái đại dương thông tin mênh
mông đang ùa tới với chúng ta mỗi ngày, Thiên Chúa vẫn không ngừng nói với
chúng ta bằng tiếng nói của con người hôm nay, cung cách giao tiếp của Thiên
Chúa vẫn luôn tế nhị, thích ứng với từng đối tượng mà Người muốn ngỏ lời. Nếu
chịu khó lắng nghe, chúng ta sẽ thấy sứ điệp mà Thiên Chúa gửi đến cho mình
cũng có những nét tương tự như sứ điệp Truyền Tin cho Ðức Maria.
Thay
cho lời chào của sứ thần, chúng ta có thể cảm thấy có một cái gì đó lay động
linh hồn chúng ta và tạo cho chúng ta một cảm giác thiêng liêng huyền nhiệm.
Trước cảm giác linh thiêng này, có thể chúng ta sẽ bối rối xao xuyến vì không
biết chuyện gì đang xảy ra cho tâm hồn mình, chúng ta có thể lờ đi không lưu
tâm đến nó nữa. Và trong trường hợp này, chúng ta sẽ không nhận được phần tiếp
theo của sứ điệp. Nhưng nếu chúng ta để ý lắng nghe, chúng ta sẽ nhận được những
sứ mạng mà Thiên Chúa muốn trao cho chúng ta. Ða số các sứ mạng này là những
công việc bình lặng trong cuộc sống thường ngày với mục đích đem ơn cứu độ đến
cho những người khác. Nhưng cũng có lúc đó là những công việc có tầm ảnh hưởng
lớn hơn, khó thực hiện hơn và đôi khi vượt quá khả năng của chúng ta. Những lúc
ấy, chúng ta sẽ cảm thấy e ngại vì không biết mình sẽ làm sao để thực hiện lời
Thiên Chúa gợi ý. Nhưng nếu chúng ta tin tưởng và tiếp tục đối thoại với Thiên
Chúa, thì Người sẽ đưa ra cho chúng ta lời giải đáp, và có thể Người sẽ đưa ra
cho chúng ta một vài bằng chứng cụ thể để củng cố lòng tin của chúng ta. Ðến
đây, Thiên Chúa chờ đợi lời thưa”Xin Vâng”của chúng ta như Người đã chờ đợi lời
thưa”Xin Vâng”của Mẹ Maria ngày xưa.
Lạy
Mẹ Maria, có những lúc con đã nghe được tiếng Chúa gọi gợi ý cho biết những
công việc phải làm, nhưng khi nhìn lại bản thân, con thấy mình chỉ là một con
người bé nhỏ, bình thường như bao nhiêu người khác, vì thế, con ngần ngại không
dám tiến thân. Hôm nay, khi về biến cố Truyền Tin, con hiểu ra rằng đối với
Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được, cũng không có gì là bé nhỏ tầm
thường vô giá trị. Xin Mẹ giúp con từ nay biết lắng nghe và thực hiện ý Chúa với
tâm tình đơn sơ phó thác như Mẹ ngày xưa.
‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’--Đài
Phát Thanh Chân Lý Á Châu



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét