Đức Thánh Cha Lêô XIV (ANSA)
Sứ điệp của Đức Thánh Cha Lêô XIV nhân Ngày Thế giới Cầu
nguyện cho Ơn gọi
Ngày 25/3/2026, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã công bố Sứ điệp của
ngài nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi lần thứ 63, được cử hành vào Chúa
Nhật, 26/4/2026. Ngài nhắc lại rằng mỗi ơn gọi là một món quà vô giá cho Giáo hội
và cho những người đón nhận với niềm vui, một hồng ân nhưng không của Thiên
Chúa, được gieo vào sâu thẳm tâm hồn mỗi người. Ngài mời gọi vun trồng mối
tương quan cá vị với Thiên Chúa qua việc cầu nguyện hằng ngày và suy niệm Lời
Chúa.
SỨ ĐIỆP CỦA ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV
NHÂN NGÀY THẾ GIỚI CẦU NGUYỆN CHO ƠN GỌI
Chúa Nhật IV Phục Sinh - 26 tháng 04 năm 2026
Khám phá nội tâm về món quà của Thiên Chúa
Anh chị em thân mến, các bạn trẻ rất thân mến!
Được Chúa Giêsu Phục Sinh hướng dẫn và gìn giữ, chúng ta cử
hành Chúa Nhật IV Phục Sinh, còn gọi là “Chúa Nhật Chúa Chiên Lành”, cũng là
Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi lần thứ 63. Đây là một dịp ân sủng để chúng
ta cùng chia sẻ một vài suy tư về chiều kích nội tâm của ơn gọi, được hiểu như
việc khám phá hồng ân nhưng không của Thiên Chúa nảy nở trong sâu thẳm trái tim
mỗi người chúng ta. Vậy chúng ta hãy cùng nhau khám phá con đường cuộc sống thật
sự tươi đẹp mà vị Mục Tử hướng dẫn chúng ta bước đi!
Con đường của vẻ đẹp
Trong Tin Mừng theo Thánh Gioan, Chúa Giêsu diễn tả mình là
“Mục Tử tốt lành” (ὁ ποιμὴν ὁ καλός) theo nghĩa đen (Ga 10,11). Cách diễn đạt
này chỉ một mục tử hoàn hảo, đích thực, gương mẫu, vì sẵn sàng hiến mạng sống
cho đoàn chiên của mình, qua đó biểu lộ tình yêu của Thiên Chúa. Đó là vị Mục Tử
hấp dẫn: ai nhìn vào Người sẽ khám phá rằng cuộc sống thật sự tươi đẹp nếu bước
theo Người. Để nhận ra vẻ đẹp này, không chỉ cần đôi mắt thể lý hay những tiêu
chuẩn thẩm mỹ, nhưng cần có sự chiêm niệm và đời sống nội tâm. Chỉ những ai biết
dừng lại, lắng nghe, cầu nguyện và đón nhận ánh nhìn của Người thì mới có thể
tin tưởng mà nói: “Con tín thác, với Người cuộc sống thật sự có thể tươi đẹp,
con muốn bước đi trên con đường của vẻ đẹp này”. Và điều kỳ diệu nhất là, khi
trở nên môn đệ của Người, chính chúng ta cũng trở nên “đẹp”: vẻ đẹp của Người
biến đổi chúng ta. Như thần học gia Pavel Florenskij viết, khổ hạnh không tạo
nên người “tốt”, nhưng tạo nên người “đẹp”.[1] Thật
vậy, nét đặc trưng của các thánh, ngoài sự thiện hảo, còn là vẻ đẹp thiêng
liêng rạng ngời phát xuất từ những ai sống trong Đức Kitô. Như thế, ơn gọi Kitô
hữu được tỏ lộ trong toàn bộ chiều sâu của nó: tham dự vào sự sống của Người,
chia sẻ sứ mạng của Người, và chiếu tỏa chính vẻ đẹp của Người.
Kinh nghiệm nội tâm này về sự sống, đức tin và ý nghĩa cũng
là kinh nghiệm của Thánh Augustinô. Trong quyển ba của tác phẩm Tự thú,
khi thú nhận những tội lỗi và sai lạc thời trẻ, ngài nhận ra Thiên Chúa “ở sâu
trong nội tâm hơn cả phần sâu kín nhất của chính tôi”[2].
Vượt lên trên ý thức về bản thân, ngài khám phá vẻ đẹp của ánh sáng Thiên Chúa
dẫn dắt mình trong bóng tối. Thánh Augustinô nhận ra sự hiện diện của Thiên
Chúa nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn, và điều đó hàm ý việc hiểu và sống tầm quan
trọng của việc chăm sóc đời sống nội tâm như không gian gặp gỡ với Chúa Giêsu,
như con đường để cảm nghiệm vẻ đẹp và sự thiện hảo của Thiên Chúa trong cuộc đời
mình.
Mối tương quan này được đặt nền tảng trên việc cầu nguyện và
thinh lặng, và nếu được nuôi dưỡng, sẽ mở ra cho chúng ta khả năng đón nhận và
sống hồng ân ơn gọi – vốn không bao giờ là một sự áp đặt hay một khuôn mẫu có sẵn
để chỉ đơn thuần tuân theo, nhưng là một dự án của tình yêu và hạnh phúc. Do
đó, chúng ta phải khẩn trương khôi phục lại sứ vụ truyền giáo và canh tân sự dấn
thân của mình đối với công cuộc truyền bá Tin Mừng dựa trên cơ sở của việc chăm
sóc đời sống nội tâm.
Trong tinh thần ấy, tôi mời gọi tất cả mọi người – các gia
đình, giáo xứ, cộng đoàn tu trì, các giám mục, linh mục, phó tế, giáo lý viên,
nhà giáo dục và anh chị em giáo dân – ngày càng dấn thân hơn nữa trong việc tạo
ra những môi trường thuận lợi để hồng ân này có thể được đón nhận, nuôi dưỡng,
gìn giữ và đồng hành nhằm sinh hoa trái dồi dào. Chỉ khi môi trường của chúng
ta tỏa sáng bởi đức tin sống động, việc cầu nguyện kiên trì và sự đồng hành
huynh đệ, thì tiếng gọi của Thiên Chúa mới có thể nảy nở và trưởng thành, trở
thành con đường hạnh phúc và ơn cứu độ cho mỗi người và cho thế giới. Khi bước
đi trên con đường mà Chúa Giêsu, vị Mục Tử tốt lành, chỉ dẫn cho chúng ta,
chúng ta mới học nhận biết cách rõ ràng hơn về chính mình và Thiên Chúa, Đấng
đã kêu gọi chúng ta.
Hiểu biết lẫn nhau
“Chúa của sự sống biết chúng ta và chiếu sáng trái tim chúng
ta bằng ánh nhìn yêu thương của Người”.[3] Thật
vậy, mỗi ơn gọi chỉ có thể khởi đầu từ ý thức và kinh nghiệm về một Thiên Chúa
là Tình Yêu (x. 1 Ga 4,16): Người biết chúng ta cách sâu xa, đã đếm từng sợi
tóc trên đầu chúng ta (x. Mt 10,30) và đã nghĩ đến một con đường thánh thiện và
phục vụ độc nhất cho mỗi người. Tuy nhiên, sự hiểu biết này phải luôn mang tính
hỗ tương: chúng ta được mời gọi nhận biết Thiên Chúa qua cầu nguyện, lắng nghe
Lời Chúa, các Bí tích, đời sống của Giáo Hội và sự trao hiến cho anh chị em.
Như cậu bé Samuel, trong đêm tối, có lẽ một cách bất ngờ, đã nghe tiếng Chúa và
học nhận ra tiếng ấy nhờ sự giúp đỡ của ông Eli (x. 1 Sm 3,1-10), chúng ta cũng
phải tạo ra những khoảng lặng nội tâm để cảm nhận điều Chúa ấp ủ cho hạnh phúc
của chúng ta. Đây không phải là một tri thức trí tuệ trừu tượng hay một sự hiểu
biết học thuật, nhưng là một cuộc gặp gỡ cá vị biến đổi cuộc đời.[4] Thiên
Chúa ngự trong tâm hồn chúng ta: ơn gọi là một cuộc đối thoại thân mật với Người,
Đấng vẫn gọi – bất chấp những ồn ào đôi khi chói tai của thế giới – và mời gọi
chúng ta đáp lại với niềm vui chân thật và lòng quảng đại.
“Noli foras ire, in te ipsum redi, in interiore homine
habitat veritas – Đừng đi ra ngoài chính mình, hãy trở về với bản
thân, Chân Lý cư ngụ trong con người nội tâm”.[5] Một
lần nữa, Thánh Augustinô nhắc chúng ta về tầm quan trọng của việc học biết dừng
lại, xây dựng những khoảng lặng nội tâm để có thể lắng nghe tiếng nói của Chúa
Giêsu Kitô.
Các bạn trẻ thân mến, hãy lắng nghe tiếng ấy! Hãy lắng nghe
tiếng Chúa mời gọi các con sống một cuộc đời viên mãn, trọn vẹn, bằng cách làm
sinh hoa kết quả những tài năng của mình (x. Mt 25,14-30) và đóng đinh những giới
hạn, yếu đuối của mình vào Thập giá vinh quang của Đức Kitô. Vậy, các con hãy dừng
lại trong việc chầu Thánh Thể, chuyên cần suy niệm Lời Chúa để sống mỗi ngày,
tham gia cách tích cực và trọn vẹn vào đời sống bí tích và đời sống Giáo Hội.
Nhờ đó, các con sẽ nhận biết Chúa và, trong sự thân mật của tình bạn, các con sẽ
khám phá cách trao hiến chính mình trong con đường hôn nhân, hoặc linh mục, hoặc
phó tế vĩnh viễn, hoặc đời sống thánh hiến, trong cộng đoàn tu trì hay giữa đời:
mỗi ơn gọi là một hồng ân lớn lao cho Giáo Hội và cho những ai đón nhận với niềm
vui. Nhận biết Chúa trước hết là học biết tín thác nơi Người và nơi sự Quan
Phòng của Người, điều vốn tràn đầy trong mọi ơn gọi.
Sự tín thác
Từ sự hiểu biết nảy sinh niềm tín thác, một thái độ phát xuất
từ đức tin, thiết yếu cả để đón nhận ơn gọi lẫn để kiên trì trong ơn gọi ấy. Thật
vậy, cuộc sống được tỏ lộ như một hành trình liên lỉ tin tưởng và phó thác nơi
Chúa, ngay cả khi kế hoạch của Người làm đảo lộn những dự định của chúng ta.
Hãy nghĩ đến Thánh Giuse, Đấng, dù đối diện với mầu nhiệm bất
ngờ về việc Đức Trinh Nữ làm mẹ, vẫn tín thác vào giấc mơ đến từ Thiên Chúa và
đón nhận Đức Maria cùng Hài Nhi với một trái tim vâng phục (x. Mt 1,18-25;
2,13-15). Thánh Giuse thành Nazareth là biểu tượng của sự tín thác trọn vẹn vào
chương trình của Thiên Chúa: ngài vẫn tin tưởng ngay cả khi mọi sự chung quanh
dường như chìm trong bóng tối và tiêu cực, khi mọi việc xem ra đi ngược lại với
những gì dự tính. Ngài tin tưởng và phó thác, xác tín vào lòng nhân hậu và sự
trung tín của Chúa. “Trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời mình, Thánh Giuse đã biết
thưa lời ‘xin vâng’, như Đức Maria trong biến cố Truyền Tin và như Chúa Giêsu
trong vườn Cây Dầu”.[6]
Như Năm Thánh Hy Vọng đã dạy chúng ta, cần
phải nuôi dưỡng một niềm tín thác vững chắc và bền bỉ vào những lời hứa của
Thiên Chúa, không bao giờ nhượng bộ trước sự tuyệt vọng, vượt qua sợ hãi và bất
an, xác tín rằng Đấng Phục Sinh là Chúa của lịch sử thế giới và của chính mỗi
người chúng ta: Người không bỏ rơi chúng ta trong những giờ phút đen tối nhất,
nhưng đến để xua tan mọi bóng tối bằng ánh sáng của Người. Và chính nhờ ánh
sáng và sức mạnh của Thánh Thần Người, ngay cả qua những thử thách và khủng hoảng,
chúng ta có thể thấy ơn gọi của mình trưởng thành, ngày càng phản chiếu vẻ đẹp
của chính Đấng đã kêu gọi chúng ta – một vẻ đẹp được dệt nên bởi sự trung tín
và niềm tín thác, bất chấp những vết thương và những lần vấp ngã.
Sự trưởng thành
Thật vậy, ơn gọi không phải là một điểm đến tĩnh tại, nhưng
là một tiến trình năng động của sự trưởng thành, được nuôi dưỡng nhờ sự gắn kết
thân mật với Chúa: ở lại với Chúa Giêsu, để Chúa Thánh Thần hoạt động trong tâm
hồn và trong các hoàn cảnh của cuộc sống, và đọc lại mọi sự dưới ánh sáng của hồng
ân đã lãnh nhận, chính là lớn lên trong ơn gọi.
Như cây nho và các cành (x. Ga 15,1-8), toàn bộ cuộc sống của
chúng ta phải trở thành một mối liên kết mạnh mẽ và thiết yếu với Chúa, để ngày
càng trở thành một lời đáp trả trọn vẹn hơn trước tiếng gọi của Người, qua những
thử thách và những lần cắt tỉa cần thiết. Những “nơi chốn” mà ý muốn của Thiên
Chúa được tỏ lộ rõ nhất và nơi chúng ta cảm nghiệm tình yêu vô hạn của Người
thường chính là những mối tương quan chân thành và huynh đệ mà chúng ta có thể
xây dựng trong cuộc đời. Thật quý giá biết bao khi có một người hướng dẫn
thiêng liêng vững vàng đồng hành trong việc khám phá và phát triển ơn gọi của
chúng ta! Thật quan trọng biết bao việc phân định và kiểm chứng dưới ánh sáng của
Chúa Thánh Thần, để ơn gọi có thể được thực hiện trọn vẹn trong vẻ đẹp của nó.
Vì thế, ơn gọi không phải là một sở hữu tức thời, một điều
“được ban” một lần là xong: nhưng là một hành trình phát triển tương tự như đời
sống con người, trong đó hồng ân đã nhận lãnh, ngoài việc được gìn giữ, còn phải
được nuôi dưỡng bằng một tương quan hằng ngày với Thiên Chúa để có thể lớn lên
và sinh hoa trái. “Điều này có một giá trị lớn lao, bởi vì nó đặt toàn bộ cuộc
sống của chúng ta trước Thiên Chúa, Đấng yêu thương chúng ta và giúp chúng ta
hiểu rằng không có gì là kết quả của một sự hỗn loạn vô nghĩa, nhưng trái lại,
mọi sự đều có thể được đưa vào một hành trình đáp lại tiếng Chúa, Đấng có một kế
hoạch tuyệt vời cho chúng ta”.[7]
Anh chị em thân mến, các bạn trẻ rất thân mến, tôi khích lệ
anh chị em hãy vun trồng mối tương quan cá vị với Thiên Chúa qua việc cầu nguyện
hằng ngày và suy niệm Lời Chúa. Hãy dừng lại, lắng nghe, tín thác: như thế, hồng
ân ơn gọi của anh chị em sẽ trưởng thành, mang lại hạnh phúc cho anh chị em và
sinh nhiều hoa trái cho Giáo Hội và cho thế giới.
Nguyện xin Đức Trinh Nữ Maria, mẫu gương của việc đón nhận hồng
ân Thiên Chúa trong nội tâm và là bậc thầy của việc lắng nghe trong cầu nguyện,
luôn đồng hành với anh chị em trên hành trình này!
Vatican, ngày 16 tháng 3 năm 2026
LÊÔ XIV
[1] “Sự
khổ hạnh không tạo ra một người 'tốt' nhưng tạo ra một người đẹp, và đặc điểm nổi
bật của các vị thánh khổ hạnh hoàn toàn không phải là 'sự tốt lành' của họ, điều
ngay cả những người trần tục và rất tội lỗi có thể có, mà chính là vẻ đẹp tâm
linh, vẻ đẹp chói lóa của con người rạng rỡ và đầy ánh sáng, hoàn toàn không thể
với tới đối với con người thô tục và trần tục” (P. FLORENSKIJ, Cột trụ
và Nền tảng của Chân lý, Roma 1974, 140-141).
[2] Thánh
Augustinô, Tự thú, III, 6,11: CSEL 33, 53.
[3] Tông
thư Một sự trung thành kiến tạo tương lai (08/12/2025), 5.
[4] X.
Biển Đức XVI, Thông điệp Deus caritas est (25/12/2025), 1.
[5] Thánh
Augustinô, De vera religione, XXXIX, 72: CCSL 32,
234.
[6] Đức
Phanxicô, Tông thư Patris corde (8/12/2020), 3.
[7] Đức
Phanxicô, Tông huấn hậu Thượng Hội đồng Christus vivit (25/03/2019),
248.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét