07/07/2026
Thứ Ba tuần 14 thường
niên
Bài Ðọc I: (Năm
II) Hs 8, 4-7. 11-13
“Chúng gieo gió thì sẽ gặt bão”.
Trích sách Tiên tri Hôsê.
Ðây Chúa phán: “Chúng cai trị chớ không phải Ta. Chúng đã
làm thủ lãnh, và Ta không nhận biết. Chúng đã lấy vàng bạc mà đúc tượng thần, để
Ta tàn phá đi.
“Hỡi Samaria, hãy ném con bê của ngươi đi. Ta đã nổi giận
chúng. Chúng không thể thanh tẩy mình đến bao giờ? Con bê này bởi Israel mà ra,
người thợ đúc đã làm ra nó, nó đâu phải là thần. Con bê của Samaria sẽ giống
như con nhện. Chúng gieo gió thì sẽ gặt bão: lúa mì của chúng chẳng đâm bông,
mà nếu có bông cũng chẳng có hạt, và nếu có được hạt, thì người ngoại bang cũng
sẽ nuốt hết.
“Ephraim làm thêm bàn thờ để phạm tội, những bàn thờ này đã
nên dịp tội cho nó. Vì Ta viết cho nó muôn ngàn lề luật, và nó coi như không
can gì đến nó. Chúng sẽ dâng của lễ, sẽ hiến tế thịt thà, chúng cứ việc ăn,
Chúa không chấp nhận đâu. Chúa sẽ nhớ lại sự gian ác của chúng và sẽ phạt tội
chúng: chúng sẽ hướng về Ai-cập”.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 113B, 3-4. 5-6. 7-8. 9-10
Ðáp: Nhà Israel!
cậy tin vào Chúa (c. 9a).
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: Thiên Chúa
chúng ta ngự trên trời, phàm điều chi Người ưng ý, Người đã thực thi. Thần tượng
của họ bằng bạc với vàng, đó là sự vật do tay người tác tạo.
Xướng: Chúng có
miệng mà không nói năng; chúng có mắt mà không nhìn thấy; chúng có tai mà chẳng
khá nghe; chúng có mũi mà không biết ngửi.
Xướng: Chúng có
tay mà không sờ mó; chúng có chân mà chẳng bước đi. Sẽ nên giống y như chúng,
bao nhiêu kẻ làm ra và cậy tin vào chúng.
Alleluia: Ga 10, 27
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Con chiên Ta thì nghe tiếng
Ta; Ta biết chúng và chúng biết Ta”. – Alleluia.
Phúc Âm: Mt 9, 32-38
“Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, người ta đem đến Chúa Giêsu một người câm bị quỷ ám.
Khi đã trừ quỷ, thì người câm nói được, đám đông dân chúng kinh ngạc và nói rằng:
“Chưa bao giờ thấy xảy ra như vậy trong dân Israel”. Nhưng các người biệt phái
nói rằng: “Ông ta đã nhờ tướng quỷ mà trừ quỷ”.
Và Chúa Giêsu đi rảo khắp các thành phố làng mạc, dạy dỗ
trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật
nguyền. Thấy đoàn lũ dân chúng, Người động lòng xót thương họ, vì họ tất tưởi
bơ vơ như những con chiên không có người chăn. Người liền bảo môn đệ rằng: “Lúa
chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt
lúa”.
Ðó là lời Chúa.
Chú giải về Hô-sê 8,4-7. 11-13
Hôm nay, tâm trạng của Hô-sê hoàn toàn khác so với hôm qua.
Ông kịch liệt lên án các tập tục thờ thần tượng của Vương quốc phía Bắc (ở đây
cũng được gọi là “Israel”, “Sa-ma-ri” và “Ê-phraim”) khi họ lập vua mà không có
sự chấp thuận của Chúa.
Đoạn Kinh Thánh này đề cập đến những biến động triều đại
trong những ngày suy tàn của Israel. Giữa thời điểm Giê-rô-bô-am II qua đời và
sự sụp đổ của Sa-ma-ri vào tay người Át-sua, khoảng 25 năm, đã có bốn triều đại khác nhau trên ngai vàng
và bốn vị vua bị giết. Thực tế, sau Giê-rô-bô-am II, đã có năm vị vua trong 13
năm, và ba trong số họ lên nắm quyền bằng bạo lực. Chắc chắn họ không phải là sự
lựa chọn của Chúa.
Tệ hơn nữa, họ đã nấu chảy bạc và vàng của mình để làm ra
các thần giả, một hành động chỉ có thể dẫn đến sự sụp đổ của dân tộc. Chúa
phán:
Hỡi Sa-ma-ri, con bê của
ngươi đã bị từ chối.
Giê-rô-bô-am I (930-909 TCN) đã dựng tượng bò vàng trong các
đền thờ ở Bết-ên và Đan và
nói với dân chúng: “Đây là các thần của các ngươi”. Nhưng Hô-sê nói:
…đó không phải là Đức
Chúa Trời.
Và Chúa phán:
Con bò vàng của
Sa-ma-ri
sẽ bị đập tan thành từng
mảnh.
Sau đó, nhà tiên tri trích dẫn một câu tục ngữ mà chúng ta vẫn
còn nghe ngày nay:
Gieo gió gặt bão.
Một điều ác dẫn đến điều tồi tệ hơn nhiều. Và một câu nói
khác:
Cây lúa không trổ bông
thì không thể làm ra bột.
Đây là một câu tục ngữ quen thuộc khác về hậu quả của việc
làm điều ác. Trong tiếng Do Thái, có một lối chơi chữ dựa trên các từ có âm
thanh tương tự nhau là ‘cây’ và ‘bột’.
Ít-ra-en
đã gieo gió của sự thờ thần tượng và gặt bão của Át-sua. Và, ngay cả khi nó có làm ra bột,
nó cũng sẽ bị kẻ lạ mặt, tức là người Át-sua, nuốt chửng. Ít-ra-en
sẽ bị nuốt chửng và, giữa các quốc gia, trở nên không có giá trị. Sự thờ thần
tượng của dân chúng, việc họ quay lưng lại với Đức Chúa Trời để tôn thờ các thần
tượng, sẽ dẫn đến thảm họa cuộc xâm lược của người Át-sua và việc họ bị lưu đày.
Trong khi đó, chính những luật lệ của Đức Chúa Trời giờ đây
lại bị xem như điều xa lạ. Họ vẫn làm theo nghi thức dâng tế lễ và ăn thịt tế lễ
như một dấu hiệu của sự tham gia và hiệp nhất, nhưng Đức Chúa Trời biết lòng họ
xa cách Ngài:
Khi Êphraim lập nhiều
bàn thờ để chuộc tội,
chúng trở thành bàn thờ
để họ phạm tội.
Một số lễ vật tế lễ được người dâng tế lễ và các thầy tế lễ
ăn một phần như một dấu hiệu của sự hiệp nhất giữa lễ vật và thần. Tất nhiên,
không có sự hiệp nhất nào như vậy, cũng không thể có với các thần tượng do con
người tạo ra.
Đức Chúa Trời nhớ đến tội lỗi của họ vì những hành vi thờ thần
tượng và việc họ cầu khẩn các vị thần bất lực. Họ sẽ bị trừng phạt bằng cách
“trở về Ai Cập”. Trở về “Ai Cập” có nghĩa là trở lại ách nô lệ ngoại quốc, như
trường hợp trước khi Xuất Hành. Giờ đây, ách nô lệ và xiềng xích thuộc về người
cai trị Át-sua, kẻ sẽ đưa họ
đi lưu đày.
Hôm nay, chúng ta có thể tự hỏi mình hai câu hỏi nảy sinh từ
những bài đọc này:
• Sự dâng hiến bản thân tôi cho Chúa và Chúa Giêsu khi tôi cử
hành Thánh Thể có chân thành đến mức nào? Cuộc sống hằng ngày của tôi có thực sự
là sự thể hiện những gì tôi đang làm trong Giáo hội không?
• Ai hoặc điều gì là thần thánh trong cuộc đời tôi? Và liệu
chúng có cản trở việc phụng sự Thiên Chúa Tạo Hóa của tôi không?
Chú giải về Mát-thêu 9,32-37
Hôm nay chúng ta đến phần cuối của đoạn thuật lại mười phép
lạ của Chúa Giê-su (chương 8-9). Phép lạ cuối cùng được mô tả là về một người bị
điếc do bị quỷ ám. Ngay sau đó là câu chuyện chữa lành hai người mù, một câu
chuyện mà chúng ta chưa đọc và được Mát-thêu kể lại trong chương 20. Dường như nó tương ứng với việc chữa
lành người mù Ba-ti-mê trong
Mác-cô (chương 10), mặc dù có
những khác biệt đáng kể.
Người đàn ông được dân chúng đưa đến với Chúa Giê-su. Chúa
Giê-su đuổi quỷ ra và người đàn ông lập tức có thể nói được. Có hai phản ứng
trái ngược. Dân chúng kinh ngạc:
Chưa bao giờ có điều
gì như thế này được thấy ở Ít-ra-en.
Ý nghĩa về nguồn gốc thần thánh của Chúa Giê-su rất rõ ràng.
Mặt khác, người Pha-ri-sêu nói:
Nhờ chúa tể của các quỷ
mà ông ta đuổi quỷ.
Ở một chỗ khác, Chúa Giê-su sẽ chỉ ra sự phi lý vô lý của lời
buộc tội đó.
Những câu chuyện về người mù, người điếc và người câm trong
các sách Phúc Âm luôn có một ý nghĩa sâu sắc hơn. Nghiêm trọng hơn nhiều so với
mù lòa, điếc và không thể nói về thể chất là mù lòa, điếc và câm về tâm linh.
Những người Pha-ri-sêu trong các sách Phúc Âm đại diện cho những người như vậy,
và chúng ta thấy điều đó xảy ra trong câu chuyện này. Họ mù lòa vì họ không thể
nhìn thấy hoặc không muốn nhìn thấy Chúa đang hành động trong Chúa Giê-su. Họ
điếc vì họ không nghe hoặc không muốn hiểu những gì Ngài nói. Và họ cũng câm vì
họ không thể nói ra những lời sự sống mà Chúa Giê-su ban cho họ.
Điều tương tự cũng có thể xảy ra với mỗi người chúng ta. Hôm
nay, chúng ta hãy cầu nguyện để có thể nhìn thấy rõ ràng, hiểu những gì Chúa
nói với chúng ta và có thể chia sẻ điều đó với người khác.
Phần này của sách Mát-thêu kết thúc bằng một mô tả chung hoặc tóm tắt về những gì Chúa
Giê-su đang làm. Ngài đi khắp các thành và làng mạc ở Ga-li-lê; Ngài giảng dạy
trong các hội đường; Ngài rao giảng Tin Mừng về Nước Trời; và Ngài chữa lành đủ
mọi thứ bệnh tật.
Nhưng đằng sau tất cả những gì Ngài làm, là lòng thương xót
sâu sắc của Ngài đối với nhu cầu của mọi người. Ngài thấy họ bị quấy rầy và
chán nản, lang thang và vô định, như những con chiên không có người chăn dắt—một
hình ảnh quen thuộc trong Cựu Ước (xem Ê-dê-ki-en 34). Rồi, nhìn các môn đệ,
Ngài nói:
Mùa gặt thì nhiều, mà
thợ gặt thì ít…
Chúa Giê-su không thể tự mình làm tất cả. Thực tế, Ngài hầu
như không bước ra khỏi biên giới Palestine. Ngài cần nhiều người giúp đỡ.
Ngày nay, tình hình không thay đổi. Mùa gặt vẫn lớn như mọi
khi; con người vẫn lạc lối và mất phương hướng như trước đây bất chấp những bước
tiến lớn trong tri thức mà chúng ta đã đạt được. Thợ gặt ở đâu? Họ không chỉ là
các giám mục, linh mục hay các tu sĩ nam nữ. Đó là một khái niệm rất hẹp về thợ
gặt.
Mỗi người đã chịu phép rửa tội đều được kêu gọi, bằng cách
nào đó, để trở thành người gặt hái, để giúp mọi người tìm thấy và trải nghiệm
chân lý và tình yêu mà Thiên Chúa ban cho trong Chúa Giê-su. Mỗi người, theo
nghĩa đó (và đó là một nghĩa rất thực tế), đều có một ơn gọi, một lời kêu gọi để
phục vụ và xây dựng Nước Trời. Sứ mệnh của tôi là gì, ở đâu và với ai?
https://livingspace.sacredspace.ie/o2143g/
Suy Niệm: Nhu cầu truyền giáo
Nhờ tiếp xúc với người dân, Chúa Giêsu có thể nhận thấy đời
sống thực tế của họ. Thánh sử Mátthêu nói rõ: "Thấy dân chúng đông đảo,
Ngài chạnh lòng thương, vì họ lầm than, vất vưởng, như chiên không người chăn dắt".
Ðứng trước thảm trạng này, Chúa Giêsu gợi ý để các môn đệ của Ngài suy tư:
"Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít".
Quan niệm Cựu Ước về các chủ chăn của dân là quan niệm rộng
rãi và ám chỉ vừa các thẩm phán, vừa các tư tế và tiên tri. Hình ảnh rất quen
thuộc với nền văn hóa của các dân du mục. Chính tổ tiên của họ cũng là những
người chăn chiên, như Môsê, Ðavít. Yêrêmia và Êzêkiel đã báo trước là chính
Thiên Chúa sẽ trở nên người chăn dắt đoàn chiên của Ngài. Lời tiên tri này đã
được thực hiện đầy đủ nơi Chúa Giêsu, vị Mục Tử nhân lành chạnh thương và chăm
sóc các con chiên của Ngài, đến nỗi hy sinh cả mạng sống cho chúng. Như vậy,
các Kitô hữu có thể tin tưởng tiến bước, bởi vì họ biết rằng Chúa là mục tử của
họ.
Hình ảnh về mùa gặt hái đã được các Tiên Tri dùng để chỉ Nước
Chúa Cứu Thế sau này. Thời kỳ sau cùng là thời kỳ gặt hái thu lượm, nghĩa là
lúc Thiên Chúa đến phán xét trong ngày tận thế. Chính Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh
này trong dụ ngôn cỏ lùng và lúa. Giai đoạn sau cùng của lịch sử đã bắt đầu với
việc Nước Thiên Chúa đến; tất cả đều sẵn sàng, nhưng thiếu thợ gặt. Thế giới
ngày nay như một cánh đồng mênh mông, nơi có rất nhiều linh hồn sẵn sàng đón nhận
Nước Trời nhưng phải có người chỉ đường cho họ. Chúa muốn cứu thế gian và Ngài
kêu gọi sự cộng tác của con người. Lời kêu gọi của Ngài vẫn có giá trị và khẩn
cấp trong mọi thời đại.
Là người Kitô hữu, chúng ta có lo lắng để Nước Chúa được lan
rộng tới các tâm hồn không? Ðức tin của chúng ta có sống động bằng việc làm cụ
thể hay chỉ là đức tin chết?
Xin Chúa đổ tràn tâm hồn chúng ta lửa nhiệt tâm truyền giáo.
Xin cho chúng ta thực sự trở nên chứng nhân của Chúa bằng lời nói, việc làm, nhất
là bằng lời cầu nguyện và gương sáng.
(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)
.webp)



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét