08/07/2026
Thứ Tư tuần 14 thường
niên
Bài Ðọc I: (Năm
II) Hs 10, 1-3. 7-8. 12
“Ðây là lúc phải tìm kiếm Chúa”.
Trích sách Tiên tri Hôsê.
Israel là cây nho xanh tốt, hoa trái xứng hợp với nó. Ðất
càng màu mỡ, thì càng thêm các tượng thần. Lòng dạ chúng phân đôi, giờ đây
chúng sẽ đền tội. Chúa sẽ đánh vỡ các tượng thần và phá tan các bàn thờ của
chúng. Bấy giờ chúng sẽ nói: “Chúng ta không có vua, vì chúng ta không kính sợ
Chúa: và nhà vua sẽ làm gì cho chúng ta?”
Samaria đã làm cho vua mình qua đi như bọt nước. Những nơi
cao dựng tượng thần sẽ bị phá huỷ: Ðó là tội lỗi của Israel! Cây ké và gai góc
sẽ mọc trên bàn thờ chúng. Chúng sẽ nói với núi non rằng: Hãy che lấp chúng ta
đi. Chúng sẽ nói với đồi rằng: Hãy đổ xuống trên chúng ta cho rồi! Các ngươi
hãy gieo rắc sự công chính và sẽ gặt mùa nhân từ. Các ngươi hãy khai khẩn những
khu đất mới: Ðây là lúc phải tìm kiếm Chúa, khi Người đến, Người sẽ dạy dỗ sự
công chính cho các ngươi.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 104, 2-3. 4-5. 6-7
Ðáp: Hãy tìm kiếm
thiên nhan Chúa luôn luôn (c. 4b).
Xướng: Hãy xướng
ca, đàn hát mừng Người, hãy tường thuật mọi điều kỳ diệu của Chúa. Hãy tự hào
vì danh thánh của Người; tâm hồn những ai tìm Chúa, hãy mừng vui.
Xướng: Hãy coi trọng
Chúa và quyền năng của Chúa; hãy tìm kiếm thiên nhan Chúa luôn luôn. Hãy nhớ lại
những điều kỳ diệu Chúa đã làm, những phép lạ, và những điều miệng Ngài phán
quyết.
Xướng: Hỡi miêu
duệ Abraham là tôi tớ của Người; hỡi con cháu Giacóp, những kẻ được Người kén
chọn. Chính Chúa là Thiên Chúa chúng ta, quyền cai trị của Người bao trùm khắp
cả địa cầu.
Alleluia: Ga 14, 5
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy là đường, là sự thật
và là sự sống; không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. – Alleluia.
(Hoặc đọc: Alleluia, alleluia! Chúa nói: Triều đại Thiên
Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng. -Alleluia.)
Phúc Âm: Mt 10, 1-7
“Các con hãy đến cùng chiên lạc nhà Israel”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai môn đệ Người lại, và ban cho
các ông quyền hành trên các thần ô uế để các ông xua đuổi chúng và chữa lành mọi
bệnh hoạn, tật nguyền.
Ðây là tên của mười hai Tông đồ: Trước hết là Simon cũng gọi
là Phêrô, rồi đến Anrê em của ông, Giacôbê con ông Giêbêđê và Gioan em của ông,
Philipphê và Bartôlômêô, Tôma và Matthêu người thu thế, Giacôbê con ông Alphê
và Tađêô, Simon nhiệt tâm và Giuđa Iscariô là kẻ nộp Người.
Chúa Giêsu đã sai mười hai vị này đi và truyền rằng: “Các
con đừng đi về phía các dân ngoại và đừng vào thành của người Samaria. Tốt hơn,
các con hãy đến cùng các chiên lạc nhà Israel. Các con hãy đi rao giảng rằng:
‘Nước Trời đã gần đến'”.
Ðó là lời Chúa.
Chú giải về Hô-sê 10,1-3. 7-8. 12
Ít-ra-en
dưới thời Giê-rô-bô-am II
(793-753) “chưa bao giờ giàu có đến thế”. Vương quốc phía Bắc được gọi là Ít-ra-en theo tên tổ tiên của nó và
được mô tả như một “cây nho trĩu quả”, một hình ảnh ẩn dụ thường được dùng để
chỉ Ít-ra-en.
Nhưng như chúng ta thường thấy trong thế giới của mình, cuộc
sống tốt đẹp không dẫn đến lối sống đạo đức—thực tế, điều ngược lại mới phổ biến.
Chúng ta chỉ cần nhìn xung quanh thời đại hiện nay để thấy điều này. Nhà tiên
tri nói:
Trái cây của ông
[tức là của Ít-ra-enl] càng sinh sôi nảy nở,
ông càng xây nhiều bàn
thờ;
khi đất nước ông phát
triển,
ông càng xây dựng nhiều
cột trụ.
Thật đúng vậy! Sự thịnh vượng càng lớn, mức sống càng cao,
thì càng có nhiều thần tượng được dựng lên, những thứ mà người ta dồn hết sức lực
để thờ phượng và theo đuổi.
Nhưng “lòng người là giả dối”, “lòng” họ ở sai chỗ. Lòng họ
bị chia rẽ giữa việc thờ phượng Đức Chúa Trời và các thần Baan, hoặc lưỡng lự
giữa Ai Cập và Á-sua trong việc
liên minh. Ít-ra-en chính thức
cầu nguyện với Đức Chúa Trời, nhưng lại bất kính với Ngài bằng việc thờ cúng thần
tượng. Nhưng Đức Chúa Trời:
…sẽ phá đổ bàn thờ của
chúng
và tiêu diệt các trụ cột
của chúng.
Các nguyên tắc về chân lý, tình yêu và công lý không thể tồn
tại trước chủ nghĩa vật chất vô độ, chủ nghĩa tiêu dùng, chủ nghĩa khoái lạc, sự
hưởng thụ tình dục không kiềm chế, thời trang, địa vị, thành công, quyền lực và
tất cả những giá trị thế tục như vậy.
Thực tế, chừng nào các giá trị thế tục còn phủ nhận chân lý,
tình yêu và công lý, chúng cuối cùng sẽ sụp đổ vì những mâu thuẫn vốn có của
chúng. Những ‘giá trị’ sai lầm này về cơ bản trái ngược với khát vọng sâu sắc
nhất của con người—những khát vọng được Đấng Tạo Hóa gieo vào chính bản thể
chúng ta.
Nói về thần tượng mà họ đã dựng lên để thờ phượng, nhà tiên
tri nói:
Vì bây giờ họ sẽ nói:
“Chúng ta không có
vua,
vì chúng ta không kính
sợ Chúa,
và một vị vua—ông ta
có thể làm gì cho chúng ta?”
Câu hỏi của nhà tiên tri mang tính tu từ và không cần câu trả
lời.
Họ không hề nhận ra, giữa lúc thịnh vượng, rằng “vua của
Samaria”, tức là thần tượng con bê, sẽ biến mất “như một mảnh vụn trên mặt nước”.
Tương tự, “những nơi cao của Aven”, tức là đền thờ thần tượng ở Bết-en, “tội lỗi của Israel”, sẽ bị hủy diệt
và “cỏ gai sẽ mọc trên bàn thờ của chúng”, nghĩa là cỏ dại sẽ che phủ chúng.
Quả thật sẽ là những ngày khủng khiếp khi dân chúng kêu gọi
các ngọn đồi che phủ và đổ xuống đè bẹp họ. Những tiếng kêu tuyệt vọng tột cùng
được Chúa Giê-su trích dẫn khi nói chuyện với những người phụ nữ cảm thông với
Ngài khi Ngài vác thập tự giá đến Can-vê
(và đề cập đến sự hủy diệt sắp xảy ra của Jerusalem):
Hỡi các con gái
Jerusalem, đừng khóc thương ta, nhưng hãy khóc thương chính mình và con cái các
ngươi. Vì chắc chắn sẽ đến những ngày người ta sẽ nói: ‘Phúc cho những người
son sẻ, cho những người có lòng chưa từng sinh con, và cho những người có vú
chưa từng cho con bú.’ Bấy giờ họ sẽ nói với núi non rằng: ‘Hãy đổ xuống trên
chúng tôi,’ và với đồi núi rằng: ‘Hãy che phủ chúng tôi.’ (Lu-ca 23,28-30)
Câu cuối trong bài đọc hôm nay của chúng ta từ sách Hô-sê
cũng được trích dẫn trong Khải Huyền (6,16) trong bối cảnh biến động vũ trụ đi
kèm với sự đến của ‘Ngày của Chúa’.
Nhưng có một lối thoát, nếu dân chúng thay đổi lối sống của
mình và bắt đầu gieo trồng công lý—một nền công lý mà tất cả mọi người đều chia
sẻ công bằng các nguồn lực sẵn có—và gặt hái những trái ngọt đến từ những tấm
lòng yêu thương và thương xót sâu sắc. Đã đến lúc ‘cày những luống mới’ trên mảnh
đất vốn dĩ hoang vu và không sinh sôi nảy nở, và đi tìm kiếm Đức Chúa Trời, trở
nên năng suất và sinh trái. Chúng ta nhớ điều Chúa Giê-su đã nói sẽ xảy ra với
cây nho mà cành không kết trái.
Ngày nay, chúng ta cần tự hỏi mình rằng đến mức độ nào chúng
ta đã bị cuốn theo sự giàu có của xã hội và những giá trị thịnh hành (hoặc sự
thiếu hụt giá trị đó). Hãy suy nghĩ về việc “cày xới một cánh đồng mới” trong
cuộc sống của chính mình và nỗ lực để tạo ra những thành quả có ý nghĩa, những
thành quả bền vững – những thành quả mà không chỉ chúng ta có thể tận hưởng mà
còn có thể chia sẻ với người khác.
Chú giải về Mát-thêu 10,1-7
Hôm nay chúng ta bắt đầu bài giảng thứ hai trong năm bài giảng
của Chúa Giê-su, một đặc điểm độc đáo của Phúc Âm Mát-thêu. Bài giảng này gồm những chỉ dẫn
cho các môn đệ của Chúa Giê-su về cách họ nên tiến hành công việc truyền giáo
và những phản ứng mà họ có thể gặp phải khi thực hiện công việc đó.
Bài giảng bắt đầu bằng việc triệu tập nhóm mười hai môn đệ
thân cận. Mát-thêu cho rằng
chúng ta đã biết về việc tuyển chọn chính thức của họ, điều mà ông không thuật
lại (Phúc Âm Mác-cô và Lu-ca
phân biệt rõ ràng giữa việc tuyển chọn các Tông đồ và việc truyền giáo sau này
của họ). Mười hai môn đệ này giờ được gọi là Tông đồ.
Hai từ này khác nhau về nghĩa và chúng ta không nên nhầm lẫn
chúng. Môn đệ (tiếng Latinh discipulus,
từ discere, học hỏi) là người theo,
người học hỏi từ một người thầy và tiếp thu lời dạy đó vào cuộc sống của mình.
Tông đồ (tiếng Hy Lạp, apostolos từ apostello) là người được sai đi truyền
giáo, người được giao nhiệm vụ truyền bá lời dạy của Thầy cho người khác. Trong
Tân Ước, có sự phân biệt giữa hai khái niệm này. Chẳng hạn, tất cả các sách
Phúc Âm đều nói về Mười Hai Tông Đồ và Luca nhắc đến 72 môn đệ.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là hai vai trò này loại trừ
lẫn nhau. Ngược lại, tất cả chúng ta, những người được gọi là môn đệ, cũng được
kỳ vọng trở thành tông đồ, tích cực chia sẻ đức tin của mình với người khác.
Chúng ta rất dễ tự coi mình, những người Công giáo “bình thường”, là môn đệ và
coi các linh mục và tu sĩ đang làm công việc tông đồ của Giáo Hội. Điều đó sẽ rất
sai lầm. Mỗi người trong chúng ta, những người được gọi là môn đệ, nhờ Bí tích
Thánh tẩy và Bí tích Thêm sức, cũng được gọi là tông đồ.
Áp dụng cho mười hai người đàn ông (vâng, tất cả họ đều là
đàn ông—và đó là nguồn gốc của nhiều tranh cãi!), từ “tông đồ” có một ý nghĩa đặc
biệt. Họ sẽ trở thành, nói cách khác, những trụ cột hoặc nền tảng mà trên đó
Giáo Hội mới sẽ được xây dựng, với Phêrô là người lãnh đạo của họ. Họ sẽ có vai
trò đặc biệt là truyền lại và giải thích truyền thống mà họ đã nhận được từ
Chúa Giê-su, một vai trò mà đến lượt họ lại truyền lại cho những người mà ngày
nay chúng ta gọi là các giám mục, với Giáo hoàng là người lãnh đạo và phát
ngôn.
Sau này, Phao-lô sẽ được thêm vào số họ và Mát-thi-a sẽ được chọn để thay thế Giu-đa
phản bội. Thực tế, thật thú vị khi thấy nhóm người hỗn tạp mà Chúa Giê-su đã chọn.
Chúng ta hầu như không biết gì về hầu hết họ, nhưng phần lớn họ là những người
giản dị - một số người chắc chắn không được học hành và thậm chí có thể mù chữ.
Giu-đa có lẽ là người có trình độ nhất trong số họ. Tuy nhiên, chúng ta thấy những
kết quả phi thường mà họ đạt được, và phong trào không thể ngăn cản mà họ đã khởi
xướng. Lời giải thích duy nhất là cuối cùng đó là công việc của Đức Chúa Trời
thông qua Đức Thánh Linh.
Những chỉ dẫn đầu tiên mà họ nhận được là giới hạn hoạt động
của mình trong cộng đồng của họ. Họ không được đến với người ngoại đạo ở giai
đoạn này, hoặc thậm chí đến với người Sa-ma-ri. Là những người thừa kế giao ước
và là dân của Đức Chúa Trời, người Do Thái sẽ là những người đầu tiên được mời
gọi đi theo Đấng Mê-si-a và
trải nghiệm quyền năng cứu rỗi của Ngài. Và lời tuyên bố của họ cũng giống như
lời mà Chúa Giê-su đã đưa ra ngay từ đầu trong sứ mệnh rao giảng công khai của
Ngài:
Nước Trời [tức là
của Đức Chúa Trời] đã đến gần.
https://livingspace.sacredspace.ie/o2144g/
Suy Niệm: Chọn các Tông Ðồ
Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta trở về cội nguồn của Giáo
Hội. Giáo Hội là Thân Thể của Chúa Kitô, Giáo Hội tiếp tục sứ mệnh cứu rỗi của
Chúa Kitô. Ðể thực hiện chương trình cứu rỗi, Chúa Giêsu đã kêu gọi một số môn
đệ đi theo Ngài để rao giảng Tin Mừng. Trong số các môn đệ ấy, Ngài đã chọn mười
hai người làm Tông Ðồ và trở thành cột trụ của Giáo Hội mà Ngài sẽ thiết lập. Nếu
Giáo Hội tiếp tục sứ mệnh của Chúa Kitô, thì Giám mục đoàn mà đứng đầu là Ðấng
kế vị thánh Phêrô cũng chính là những người tiếp tục làm cột trụ của Giáo Hội.
Chúa Kitô quả thật đã thành lập một Giáo Hội hữu hình có phẩm
trật, phẩm trật ấy hiện hữu không ngoài mục đích tiếp tục sứ mệnh Ngài đã ủy
thác cho các Tông Ðồ. Do đó, tiếp nhận quyền bính trong Giáo Hội cũng chính là
chấp nhận quyền bính mà Chúa Giêsu đã trao cho các Tông Ðồ. Trong Kinh Tin
Kính, chúng ta tuyên xưng Giáo Hội tông truyền, điều đó không chỉ có nghĩa là
Giáo Hội được xây dựng trên nền tảng các Tông Ðồ, mà còn có nghĩa là chúng ta
phải chấp nhận quyền bính mà các Tông Ðồ đã truyền lại cho các đấng kế vị, tức
Giám mục đoàn mà thủ lãnh là Ðức Giáo Hoàng, đấng kế vị thánh Phêrô. Ðây chính
là nền tảng sự hiệp thông trong Giáo Hội. Không thể nói đến hiệp thông khi một
Giám mục đứng riêng rẽ bên ngoài Giám mục đoàn để truyền dạy những điều nghịch
đức tin và luân lý của Giáo Hội, và cũng không còn là hiệp thông khi một tín hữu
không tuân giữ quyền giáo huấn của Giám mục đoàn và của thủ lãnh Giám mục đoàn
là Ðức Giáo Hoàng.
Dân chủ vốn là một phạm trù dễ bị lạm dụng. Ngay tại những
nước có dân chủ thực sự, thì hai chữ "dân chủ" cũng bị lạm dụng không
kém. Khi một luật pháp bất công như luật cho phép phá thai chẳng hạn được số
đông bỏ phiếu tán thành, phải chăng đây không phải là một lạm dụng của trò chơi
dân chủ. Giáo Hội luôn đề cao tinh thần dân chủ đích thực, nhưng Giáo Hội không
hề là một chế độ dân chủ, trong đó các thành phần có thể bỏ phiếu chọn người
lãnh đạo hoặc tán thành một khoản luật. Giáo Hội cũng chẳng là một tổ chức mà
người ta có thể xếp vào bất cứ chế độ nào. Giáo Hội là Giáo Hội của Chúa Kitô,
chân lý chúng ta phải tuyên xưng là do Chúa Kitô mạc khải và ủy thác cho các
Tông Ðồ, và truyền lại cho các đấng kế vị các ngài. Luật phải giữ cũng chính là
luật của Chúa Kitô đã ủy thác cho các Tông Ðồ và các đấng kế vị các ngài. Tiêu
chuẩn cho biết một thành phần Giáo Hội có hiệp thông với Giáo Hội hay không, là
tinh thần tuân phục đối với quyền bính của những đấng kế vị các Tông Ðồ.
Nguyện xin Chúa ban cho chúng ta tinh thần khiêm tốn, để
luôn luôn biết đón nhận và tuân phục giáo huấn của Ngài được ủy thác cho các
Tông Ðồ và Giáo Hội. Xin Chúa gìn giữ Giáo Hội được hiệp thông quanh đấng kế vị
thánh Phêrô mà Chúa đã đặt làm thủ lãnh Giáo Hội.
(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét