Trang

Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2026

25.07.2026: THỨ BẢY TUẦN XVI THƯỜNG NIÊN - THÁNH GIA-CÔ-BÊ, TÔNG ĐỒ - LỄ KÍNH

 


25/07/2026

Thứ Bảy tuần 16 thường niên.

THÁNH GIACÔBÊ, TÔNG ĐỒ.

Lễ kính.

 

Giacôbê là con ông Dêbêđê, là anh của thánh Gioan và là bạn của thánh Phêrô. Đây là những người dân chài ở hồ Ghen-nê-xa-rét đã đi theo tiếng gọi của ông Gioan Tẩy Giả trước khi theo Đức Giêsu, làm môn đệ của Người. Thánh Giacôbê đã có mặt trong hầu hết các phép lạ Chúa Giêsu làm, nhất là khi Chúa hiển dung trên núi và khi Người hấp hối ở vườn Cây Dầu. Vua Hêrôđê Ácríppa I cho chém đầu thánh nhân khoảng năm 43 hoặc 44. Thánh nhân được đặc biệt tôn kính ở Compốttela (Tây Ban Nha), nơi có một thánh đường danh tiếng kính người.

 

Bài Ðọc I: 2 Cr 4, 7-15

“Chúng ta luôn mang trên thân xác mình sự chết của Ðức Giê-su”.

Trích thư thứ hai của Thánh Phao-lô Tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô.

Anh em thân mến, Chúng ta chứa đựng kho tàng ấy trong những bình sành để biết rằng quyền lực vô song đó là của Thiên Chúa, chớ không phải phát xuất tự chúng ta. Chúng ta chịu khổ cực tư bề, nhưng không bị đè bẹp; chúng ta phải long đong, nhưng không tuyệt vọng; chúng ta bị bắt bớ, nhưng không bị bỏ rơi; bị quật ngã, nhưng không bị tiêu diệt. Bởi vì chúng ta luôn mang trên thân xác mình sự chết của Ðức Giê-su, để sự sống của Ðức Giê-su được tỏ hiện nơi thân xác chúng ta. Vì chưng, mặc dầu chúng ta đang sống, nhưng vì Ðức Giê-su, chúng ta luôn luôn nộp mình chịu chết, để sự sống của Ðức Giê-su được tỏ hiện trong thân xác hay chết của chúng ta. Vậy sự chết hoành hành nơi chúng tôi, còn sự sống hoạt động nơi anh em.

Nhưng anh em hãy có một tinh thần đức tin như đã chép rằng: “Tôi đã tin, nên tôi đã nói”, và chúng tôi tin, nên chúng tôi cũng nói, bởi chúng tôi biết rằng Ðấng đã làm cho Ðức Giê-su sống lại, cũng sẽ làm cho chúng tôi được sống lại với Ðức Giê-su và sẽ đặt chúng tôi bên Người làm một với anh em. Mọi sự đều vì anh em, để ân sủng càng tràn đầy, bởi nhiều kẻ tạ ơn, thì càng gia tăng vinh quang Thiên Chúa.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 125, 1-2ab. 2cd-3. 4-5. 6

Ðáp: Ai gieo trong lệ sầu, sẽ gặt trong hân hoan 

Xướng: Khi Chúa đem những người Si-on bị bắt trở về, chúng tôi dường như người đang mơ; bấy giờ miệng chúng tôi vui cười, lưỡi chúng tôi thốt lên những tiếng hân hoan. 

Xướng: Bấy giờ dân thiên hạ nói với nhau rằng: “Chúa đã đối xử với họ cách đại lượng”. Chúa đã đối xử đại lượng với chúng tôi, nên chúng tôi mừng rỡ hân hoan. Ðáp.

Xướng: Lạy Chúa, xin hãy đổi số phận chúng con, như những dòng suối ở miền nam. Ai gieo trong lệ sầu, sẽ gặt trong hân hoan. 

Xướng: Thiên hạ vừa đi vừa khóc, tay mang thóc đi gieo; họ trở về trong hân hoan, vai mang những bó lúa. .

 

Alleluia: Ga 15, 16

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy đã chọn các con ra khỏi thế gian, để các con đi và mang lại hoa trái, và để hoa trái các con tồn tại”. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 20, 20-28

“Các con sẽ uống chén của Ta”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mát-thêu.

Khi ấy, bà mẹ các con ông Giê-bê-đê cùng với hai con đến gặp Chúa Giê-su. Bà sấp mình xuống lạy Người, có ý xin Người điều chi đó. Người hỏi: “Bà muốn gì?” Bà ta thưa lại: “Xin Ngài hãy truyền cho hai con tôi đây được ngồi một đứa bên hữu, một đứa bên tả Ngài, trong Nước Ngài”.

Chúa Giê-su đáp lại: “Các ngươi không biết điều các ngươi xin. Các ngươi có thể uống chén mà ít nữa đây ta sắp uống chăng?” Họ nói với Người: “Thưa được”. Người bảo họ: “Vậy các ngươi sẽ uống chén của Ta, còn việc ngồi bên hữu hay bên tả, thì không thuộc quyền Ta ban, nhưng Cha Ta đã chuẩn bị cho ai thì người ấy mới được”. Nghe vậy, mười người kia tỏ ra bất bình với hai anh em.

Chúa Giê-su gọi họ lại mà bảo: “Các con biết thủ lãnh của các dân tộc thì thống trị họ và những người làm lớn thì hành quyền trên họ. Giữa các con thì không được thế. Trong các con, ai muốn làm lớn, thì hãy phục vụ các con, và ai muốn cầm đầu các con, thì hãy làm tôi tớ các con. Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng để phục vụ và phó mạng sống làm giá chuộc cho nhiều người”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về 2 Cô-rin-tô 4,7-15; Mát-thêu 20,20-28

Bài đọc Phúc Âm này đến từ sách Mát-thêu. Chúa Giê-su vừa đưa ra lời tiên tri thứ ba về sự đau khổ, cái chết và sự phục sinh của Ngài. Ngay sau đó, chúng ta được kể rằng mẹ của Gia-cô-bê và Gioan đến gặp Chúa Giê-su với một lời thỉnh cầu. Khi Chúa Giê-su hỏi đó là gì, bà nói:

Xin hãy cho biết rằng hai con trai của con sẽ ngồi, một người bên tay phải và một người bên tay trái Ngài, trong vương quốc của Ngài.

Sau hai lời tiên tri đầu tiên, các môn đệ đã rất buồn khi nghĩ đến việc Thầy mình bị giết bởi những người lãnh đạo trong dân tộc họ. Ở đây, người ta có ấn tượng rằng các môn đệ đang dần chấp nhận lời cảnh báo này và bắt đầu nghe phần cuối cùng—rằng Ngài sẽ “sống lại vào ngày thứ ba”. Và dường như Gia-cô-bê và Gioan muốn là những người đầu tiên được hưởng tương lai mà Chúa Giê-su đang nói đến. Điều thú vị là trong sách Mát-thêu, chính người mẹ là người đưa ra lời thỉnh cầu, trong khi trong sách Mác-cô, chính hai môn đệ là người xin ơn. Trong cả hai trường hợp, rõ ràng là họ thể hiện sự hiểu biết rất ít về tinh thần của Chúa Giê-su. Ngài trả lời họ khi được hỏi:

Các con không biết mình đang xin điều gì. Các con có thể uống chén mà Ta sắp uống không?

Ở đây, Chúa Giê-su rõ ràng đang ám chỉ đến sự đau khổ và cái chết sắp tới của Ngài. Rõ ràng, không hiểu ý nghĩa thực sự của Ngài, họ trả lời: “Chúng con có thể.” Thực tế, khi thời điểm đến, họ sẽ không còn ở gần đó nữa, vì đã chạy trốn để cứu lấy mạng sống của mình.

Nhưng Chúa Giê-su nói với họ:

Các con quả thật sẽ uống chén của Ta, nhưng việc ngồi bên tay phải và bên tay trái Ta thì không phải Ta ban cho, nhưng dành cho những người mà Cha Ta đã chuẩn bị.

Phải, khi thời điểm đến, họ sẽ sẵn sàng hiến dâng mạng sống mình cho Thầy. Nhưng ngay cả khi đó, những chỗ ngồi bên phải và bên tay trái của Chúa Giê-su cũng không thể được “giữ chỗ”; chúng sẽ thuộc về những người xứng đáng nhất, những người gần gũi nhất về tinh thần với Chúa Giê-su.

Không có gì đáng ngạc nhiên khi mười môn đệ còn lại nghe thấy những gì đang xảy ra, họ vô cùng tức giận. Không phải vì họ bị sốc trước yêu cầu đó, mà vì việc đó được thực hiện sau lưng họ. Người ta nghĩ rằng, nếu có cơ hội, họ cũng sẽ làm y hệt như vậy!

Vì vậy, Chúa Giê-su đã đưa tất cả họ sang một bên và dạy họ về điều gì tạo nên sự vĩ đại thực sự trong thế giới của Ngài. Đó không phải là vấn đề địa vị hay quyền lực. Sự vĩ đại trong thế giới của Chúa Giê-su, trong Vương quốc của Ngài, đến với những người tận tâm nhất cho hạnh phúc của anh chị em mình. Và chính Chúa Giê-su là một tấm gương sống động về điều này. Ngài, Con Thiên Chúa, đến để phục vụ chứ không phải để được phục vụ. Toàn bộ cuộc đời Ngài, cho đến hơi thở cuối cùng, là một sứ mệnh yêu thương và phục vụ vô điều kiện cho mỗi người. Ngài chết trong sự xấu hổ và nhục nhã, một người không ai biết đến. Ngài đã hoàn toàn tự hạ mình – vì chúng ta. Đó là sự vĩ đại. Tất nhiên, theo thời gian, Gia-cô-bê sẽ học được bài học này và sẽ noi theo Thầy mình trong việc hiến dâng cuộc đời mình vì Tin Mừng.

Bài đọc thứ nhất là một đoạn tuyệt vời từ Thư thứ hai gửi tín hữu Cô-rin-tô. Ở đây, Phaolô nói về nghịch lý của việc sức mạnh thông điệp của Chúa Kitô được truyền đạt qua những người yếu đuối và là đối tượng của sự thù hận và khinh miệt.

…chúng ta có kho báu này trong những bình đất sét [tức là dễ vỡ và dễ hư hỏng]…Chúng ta bị hoạn nạn đủ mọi cách…nhưng không tuyệt vọng, bị bách hại nhưng không bị bỏ rơi, bị đánh ngã nhưng không bị tiêu diệt…luôn mang trong thân thể sự chết của Chúa Giêsu, để sự sống của Chúa Giêsu cũng được tỏ bày trong thân thể chúng ta. Vậy nên sự chết đang hoạt động trong chúng ta, nhưng sự sống ở trong anh em.

Đây là hình ảnh về chính Phaolô, nhưng cũng là về Gia-cô-bê và tất cả các nhà truyền giáo tử đạo trong lịch sử Giáo hội. Họ là nguồn động viên và khích lệ để chúng ta noi theo bước chân của họ.

https://livingspace.sacredspace.ie/f0725r/

 

 


Hạt giống rơi xuống đất có thối đi...  

Giacôbê, vị thánh mà Giáo Hội kính nhớ hôm nay là con ông Giêbêđê và bà Salomê và là anh của thánh Gioan tông đồ. Người ta quen gọi thánh Giacôbê Tiền để phân biệt với thánh Giacôbê, giám mục đầu tiên của Giêrusalem, được gọi là Giacôbê Hậu, kính ngày 03/5 cùng với thánh Philipphê.

Giacôbê và Gioan là hai anh em được Chúa Giêsu kêu gọi sau khi Ngài đã chiêu mộ hai anh em Phêrô và Anrê. Phúc Âm thánh Matthêu thuật lại: Hai anh em ông được Chúa gọi ở bờ hồ Genezareth, trong lúc đang ở trong thuyền vá lưới với cha. Ðược Chúa gọi, hai ông bỏ thuyền và người cha để theo Chúa ngay lập tức. Ðiều này chứng tỏ lòng hăng hái nhiệt thành của hai anh em, nên hai người được Ngài cho biệt hiệu là "con cái của sấm chớp" như chúng ta thấy xảy ra ít là trong hai trường hợp sau đây:

Trường hợp thứ nhất khi người xứ Samaria ngăn cản không cho Chúa Giêsu và đoàn môn đệ đi qua lãnh thổ của họ để tiến về Giêrusalem, hai anh em Giacôbê đã hỏi Thầy: "Thưa Thầy, Thầy có bằng lòng để chúng tôi khiến lửa trên trời xuống thiêu hủy họ không?".

Sau đó, trong chuyến đi Giêrusalem lần cuối cùng, cả hai đã đến xin ngồi bên phải và bên trái Thầy, khi Chúa Giêsu sẽ thống trị trong vinh quang. Và khi không hiểu hoàn toàn ý nghĩa câu hỏi của Chúa: "Anh em có uống được chén Ta sẽ uống không?", hai ông đã nhất quyết thưa: "Chúng tôi uống được". Vì thế, sau khi lãnh nhận Chúa Thánh Thần, như các môn đệ khác, Giacôbê cũng can đảm làm chứng những điều mắt thấy tai nghe về Thầy Giêsu, dầu bị cầm tù, đòn vọt, nhưng đã vui mừng vì được đau khổ vì Chúa Giêsu.

Năm 42, vua Hêrôđê, cháu của Hêrôđê cả, người đã âm mưu giết con trẻ Giêsu, đã bách hại một số thủ lĩnh của các tín hữu Kitô, trong số đó có cả thánh Giacôbê, như sách Tông Ðồ Công Vụ ghi: "Cùng thời kỳ ấy, vua Hêrôđê ra tay bắt bớ và làm khổ mấy người trong Giáo Hội, vua đã truyền chém ông Giacôbê, anh của ông Gioan. Thấy điều này làm vừa lòng người Do Thái, ông lại bắt cả ông Phêrô nữa".

Với nguồn tin này, chúng ta biết thánh Giacôbê là vị tông đồ đầu tiên đã đổ máu đào minh chứng cho niềm tin của mình.

Trong thời nội chiến 1936-1939 tại Tây Ban Nha, các quân phiến loạn đốt nhà thờ, nhà thương, tu viện và giết hại nhiều linh mục cũng như nữ tu. Ngày nọ, một vị linh mục già nua bị phiến quân bắt và bị kết án tử hình. Khi bị trói và dẫn đến trước mặt đội lính hành quyết, cha nói với tên trưởng toán: "Xin anh làm ơn cắt dây trói này, để tôi có thể giơ tay chúc lành cho anh và xin Thiên Chúa cũng tha thứ và chúc lành cho các anh".

Lịch sử ghi nhận đa số các tông đồ đã kết thúc cuộc đời chứng tá cho niềm tn bằng những cái chết đau thương, khởi đầu cho những lớp người chứng tá khác trải qua bao thế hệ. Và cũng như vị linh mục trong câu chuyện trên, hàng trăm, hàng ngàn chứng nhân của niềm tin vẫn còn đang bị giam cầm, tra vấn, đày đọa vì niềm tin. Họ chấp nhận những khổ hình một cách bình thản, không oán hận, trái lại, noi gương Chúa Giêsu, họ sẵn sàng tha thứ cho những ngươi làm khổ họ.

"Hạt giống rơi xuống đất có mục nát và chết đi, mới nảy mầm và phát sinh hoa trái". Không gì minh chứng hùng hồn cho lời tuyên bố này của Chúa Giêsu bằng những cuộc sống chứng tá của các tín hữu Kitô đang chịu đau khổ, giam cầm và tử hình vì niềm tin.

Tử đạo là một ơn gọi đặc biệt, nhưng mọi tín hữu Kitô đều được kêu gọi dâng những ốm đau, bệnh tật, những hy sinh nho nhỏ hằng ngày để cầu cho Nước Cha được trị đến.

 

Lẽ Sống

 

 


Ngày 25/7: Thánh Gia-cô-bê Tông đồ (+ khoảng năm 44)

 

1. Ghi nhận lịch sử – phụng vụ

Thánh Giacôbê, thường gọi là Giacôbê Tiền, là anh của Thánh Gioan viết Phúc Âm, được phương Tây kính ngày 25 tháng Bảy từ thế kỷ VIII. Các Giáo Hội nghi lễ Copte và Byzantin mừng lễ Ngài vào một ngày gần lễ Phục Sinh hơn, vì theo sách Công vụ (12, 1-3), có thể Thánh Giacôbê đã bị Hérode Agrippa I chém đầu ngày 12 hoặc 30 tháng Tư năm 44. Ngài là tông đồ đầu tiên tử đạo. Ngược lại, từ thế kỷ IV – V, người ta quen mừng lễ Thánh Giacôbê đồng thời với Thánh Gioan, ngày 27 hoặc 28 tháng Mười Hai, như thấy ở xứ Ganle trong thế kỷ VII.

Giacôbê, con ông Zébédée và bà Salomé (Mc 5, 40; Mt 27, 59), là một trong ba môn đệ ưu tuyển của Chúa Giêsu: được chứng kiến việc nhạc mẫu Phêrô khỏi bệnh (Mt 1, 29-31), cô gái con Giairô sống lại (Mc 5, 37-43), Chúa biến hình (Mc 9, 2-8) và cơn hấp hối ở Gethsémani (Mt 26, 37).

Từ thế kỷ IX, việc tôn kính Thánh Giacôbê đã lan rộng ở Tây Ban Nha, người ta đã tôn kính mộ của Người tại Compostella (Galicie),khiến nơi đây thành một trong các trung tâm hành hương lớn thời Trung Cổ, sau Jérusalem và Roma. Một truyền tuyết thế kỷ XII kể trong Công vụ Thánh Giacôbê cho rằng ngài đã giảng đạo cho Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha. Vậy nên Thánh Giacôbê trở thành Thánh bảo vệ nước Tây Ban Nha trong cuộc chiến đấu bảo vệ đức tin, giải phóng khỏi tay người Maures. Việc tôn kính Người lan khắp Châu Âu, sang đến Châu Mỹ La Tinh, tại đây nhiều thành phố mang tên Người, như Santiago ở Chili, Cuba hay del Estero (Argentina).

2. Thông điệp và tính thời sự

Các lời nguyện trong Thánh Lễ nhắc lại rằng Thánh Giacôbê là “tông đồ đầu tiên hiến dâng mạng sống vì Phúc Âm” (lời nguyện trong ngày) và “đã uống chén đắng của Đức Kitô” (lời nguyện trên lễ vật). Tám điệp ca trong Phụng vụ Giờ kinh nhắc lại việc Ngài là một trong các môn đệ đầu tiên của Chúa Giêsu (Mc 1, 19; Mt 4, 21; Lc 5, 10) và đặt Ngài vào sổ những tông đồ thứ nhất. Ngài hiện diện cùng với Phêrô và Gioan lúc Chúa biến hình (điệp khúc ca vãn Giacaria) và lúc Chúa hấp hối trong vườn Gethsemani (điệp ca I và II Kinh chiều).

Bài giảng của Thánh Gioan Kim Khẩu do Phụng vụ Bài đọc trích dẫn giải thích cách Thánh Giacôbê hiểu thế nào là uống chén đắng của Đức Kitô. Thánh nhân nói rằng, Ngài sẵn sàng uống chén đó (Mc 10, 35), và Đức Giêsu tin vào lời Ngài. “Ngay từ phút đầu tiên, Người đã cháy lửa nhiệt tình, và trong sự khinh chê lạ thường các lợi lộc trần gian, Người đã tiến tới đỉnh cao đến độ tức thời bị đem đi giết”.

Enzo Lodi

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét