Trang

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2026

10.07.2026: THỨ SÁU TUẦN XIV THƯỜNG NIÊN

 10/07/2026

 Thứ Sáu tuần 14 thường niên

 


Bài Ðọc I: (Năm II) Hs 14, 2-10

“Chúng tôi sẽ không còn nói rằng: Thần minh chúng tôi là sản phẩm do tay chúng tôi làm ra”.

Trích sách Tiên tri Hôsê.

Ðây Chúa phán: “Hỡi Israel, hãy trở về với Chúa là Thiên Chúa ngươi, vì ngươi đã gục ngã trong đường tội ác. Các ngươi hãy mang lời Chúa và trở về với Chúa; các ngươi hãy thưa rằng: ‘Xin hãy xoá bỏ mọi tội ác, và nhận điều lành. Chúng tôi dâng lên Chúa của lễ ca tụng. Assurô sẽ không giải thoát chúng tôi; chúng tôi sẽ không cỡi ngựa và sẽ không còn nói rằng: Thần minh chúng tôi là sản phẩm do tay chúng tôi làm ra, vì nơi Chúa, kẻ mồ côi tìm được sự thương xót’.

“Ta sẽ chữa sự bất trung của họ và hết lòng yêu thương họ, vì Ta đã nguôi giận họ. Ta sẽ như sương sa, Israel sẽ mọc lên như bông huệ, và đâm rễ như chân núi Liban. Các nhánh của nó sẽ sum sê, vẻ xinh tươi của nó như cây ôliu và hương thơm của nó như hương thơm núi Liban. Thiên hạ sẽ đến ngồi núp dưới bóng mát của nó, họ sống bằng lúa mì và lớn lên như cây nho. Nó sẽ được lừng danh như rượu Liban.

“Hỡi Ephraim, tượng thần giúp ích gì cho ngươi không? Chính Ta sẽ nhậm lời và săn sóc ngươi, cho ngươi mọc lên như cây hương nam xinh tươi. Nhờ Ta, ngươi sẽ sinh hoa kết quả. Ai là người khôn ngoan hiểu được các việc này, ai là người sáng suốt biết được các việc đó? Vì chưng đường lối của Chúa là đường ngay thẳng và những người công chính sẽ đi trên đó, còn các người gian ác sẽ gục ngã trên đó”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 50, 3-4. 8-9. 12-13. 14 và 17

Ðáp: Miệng con sẽ loan truyền lời ca khen Chúa (c. 17b).

Xướng: Lạy Chúa, nguyện thương con theo lòng nhân hậu Chúa, xoá tội con theo lượng cả đức từ bi; xin rửa con tuyệt gốc lỗi lầm, và tẩy con sạch lâng tội ác.

Xướng: Nhưng Chúa ưa sự thật trong tâm khảm, và trong đáy lòng, Chúa dạy con điều khôn. Xin dùng cành hương thảo rảy con thanh khiết; xin tẩy rửa cho con được hơn tuyết trắng tinh.

Xướng: Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch, và canh tân tinh thần cương nghị trong người con. Xin đừng loại con khỏi thiên nhan Chúa, chớ thu hồi Thánh Thần Chúa ra khỏi con.

Xướng: Xin ban lại cho con niềm vui ơn cứu độ, với tinh thần quảng đại, Chúa đỡ nâng con. Lạy Chúa, xin mở môi con, miệng con sẽ loan truyền lời ca khen.

 

Alleluia: Tv 129, 5

Alleluia, alleluia! – Con hy vọng rất nhiều vào Chúa, linh hồn con trông cậy vào Chúa. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 10, 16-23

“Không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Này, Thầy sai các con đi như những con chiên ở giữa sói rừng. Vậy các con hãy ở khôn ngoan như con rắn và đơn sơ như bồ câu. Các con hãy coi chừng người đời, vì họ sẽ nộp các con cho công nghị, và sẽ đánh đập các con nơi hội đường của họ. Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại được biết. Nhưng khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì? Vì trong giờ ấy sẽ cho các con biết phải nói gì; vì chưng, không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con nói trong các con.

“Anh sẽ đem nộp giết em, cha sẽ nộp con, con cái sẽ chống lại với cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi người ghen ghét, nhưng ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ. Khi người ta bắt bớ các con trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác. Thầy bảo thật các con: Các con sẽ không đi khắp hết các thành Israel trước khi Con Người đến”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Hô-sê 14,2-10

Bài đọc cuối cùng của chúng ta từ sách Hô-sê được trích từ những câu cuối cùng của sách. Đó là lời kêu gọi Israel ăn năn và hòa giải với Đức Chúa Trời của họ. Đáp lại, Đức Chúa hứa ban phước lành. Lời tiên tri kết thúc bằng một nốt nhạc của hy vọng—điều mà chúng ta đã nghe thấy trong một số đoạn Kinh Thánh chúng ta đã đọc trước đó trong tuần. Đó là một lời cầu nguyện phụng vụ bày tỏ sự ăn năn chân thành, tương ứng với Hô-sê 6,1-6 (mà chúng ta chưa đọc), và tiếp theo là một lời hứa chắc chắn về phước lành của Đức Chúa Trời. Giờ là lúc Israel trở về với Đức Chúa Trời của họ, vì họ đã sụp đổ dưới sức nặng của tội lỗi.

Hô-sê nói:

Hãy mang theo lời cầu nguyện

và trở về với Chúa.

Không phải những lời trống rỗng, mà là những lời đầy ý nghĩa và chân thành, những lời cầu xin sự tha thứ, những lời ăn năn thật sự. Họ sẽ cầu xin tội lỗi của họ được xóa bỏ và họ sẽ trở lại dâng tế lễ cho Đức Chúa Trời duy nhất, chân thật. Họ sẽ cầu nguyện:

Cất đi mọi tội lỗi;

Hãy chấp nhận điều tốt lành,

và chúng ta sẽ dâng lên

lời nguyện từ môi miệng mình…

Cũng vậy, họ sẽ không còn tin tưởng vào Át-sua hay “cưỡi ngựa” nữa—nghĩa là, bằng cách ký kết các hiệp ước có lợi với các quốc gia như Ai Cập, những quốc gia chẳng thể làm gì nhiều cho họ trước sức mạnh của Át-sua. Họ sẽ không còn dùng từ “Đức Chúa Trời của chúng ta” để nói với điều mà họ tự tạo ra. Thay vào đó, họ sẽ đặt niềm tin vào Đức Chúa, vì nơi Ngài “người mồ côi tìm thấy lòng thương xót”. Bằng cách tự tách mình ra, Israel, với tư cách là con trai của Đức Chúa, đã tự biến mình thành một đứa trẻ mồ côi.

Đức Chúa sẽ ban tình yêu thương của Ngài “một cách tự do” cho Israel, không cần bất kỳ sự ép buộc hay cưỡng chế nào, vì cơn giận của Ngài giờ đây đã nguôi ngoai đối với người con trai ngỗ nghịch của Ngài, bất chấp cách hành xử của nó. Không có Đức Chúa Trời của họ, dân tộc này chẳng khác gì những đứa trẻ mồ côi thuần túy sao? Có thể nói, Đức Chúa đã nhẫn nhịn, như Chúa Giê-su, Con trai của Ngài, sau này sẽ dạy chúng ta làm.

Trong một cách diễn đạt tuyệt vời, Đức Chúa Trời “sẽ như sương mai cho Israel”, không phải theo nghĩa là điều gì đó nhất thời, mà là điều gì đó mát mẻ và sảng khoái, ban sự sống cho cây cối để Israel “sẽ nở hoa như hoa huệ”.

Trong một hình ảnh độc đáo trong Cựu Ước, Hô-sê so sánh dân mình với một cái cây, với cây tuyết tùng Li-băng vĩ đại và cây ô liu tuyệt đẹp. Một Israel được cải cách sẽ có hương thơm của cây tuyết tùng. Khi đó, Ê-phraim-Israel sẽ không còn liên quan gì đến thần tượng nữa. Họ sẽ bị trừng phạt vì những việc làm sai trái của mình, nhưng sự thịnh vượng đang trở lại.

Một lần nữa, trong một phép so sánh cây khác:

Ta giống như cây bách thường xanh;

trái của các ngươi đến từ ta.

 

Cây bách thường xanh được xem là biểu tượng của sự sống. Những lời này rất giống với những lời Chúa Giê-su nói với các môn đệ khi Ngài so sánh mình với cây nho khiến cành của nó kết trái (xem Gioan 15,1-7).

Với câu cuối cùng của cuốn sách, bài đọc của chúng ta kết thúc bằng một suy ngẫm có lẽ là một phần bổ sung sau này theo phong cách văn học Khôn ngoan, nhưng dù vậy vẫn không kém phần giá trị:

Vì đường lối của Chúa là ngay thẳng,

và người ngay thẳng bước đi trong đó,

nhưng kẻ phạm tội vấp ngã trong đó.

Đây là một suy nghĩ đáng để suy ngẫm. Vì đường lối công chính của Chúa là đường lối dẫn đến sự sống, là con đường duy nhất dẫn đến sự sống đích thực. Đó là một bài học mà dân Israel phải học với cái giá rất đắt. Sau này, Chúa Giê-su, Ngôi Lời của Đức Chúa Trời, sẽ phán:

Ta là đường đi, là lẽ thật và là sự sống. (Gioan 14,6)

Nhưng đối với tội nhân, sự kêu gọi của Thiên Chúa, của Chúa Giêsu và Tin Mừng là một trở ngại nghiêm trọng. Nó cản trở tất cả những gì người đó mong muốn có và làm. Đó là lý do tại sao thường có những người muốn loại bỏ Thiên Chúa, Chúa Giêsu, phúc âm và cả những người đang cố gắng xây dựng cuộc sống của họ trên những chân lý này.

Chúng ta có cảm nghiệm được đức tin Kitô giáo của mình như một sự giải thoát thực sự và là nguồn vui không, hay đó là điều gì đó dường như cản trở những gì chúng ta mong muốn?

 

 


Chú giải về Mát-thêu 10,16-23

Đoạn Kinh Thánh hôm nay phản ánh rõ ràng những kinh nghiệm sau này của Giáo Hội, chẳng hạn như được mô tả trong nhiều phần của sách Công vụ Tông đồ và, tất nhiên, trong lịch sử sau này của Giáo Hội. Phúc Âm Mát-thêu được viết khoảng 50 năm sau khi Chúa Kitô chết và phục sinh, và đương nhiên phản ánh một số kinh nghiệm của thời kỳ này. Đó vừa là lời cảnh báo vừa là sự mô tả về những gì đã xảy ra và tiếp tục xảy ra với những người truyền bá Phúc Âm.

Chúng ta được sai đi như “chiên giữa bầy sói”. Theo một cách nào đó, chúng ta không có khả năng tự vệ, bởi vì chúng ta từ bỏ mọi hình thức bạo lực. Có những con sói ngoài kia háo hức tiêu diệt chúng ta bởi vì, bất chấp thông điệp về tình yêu thương, công lý và hòa bình của chúng ta, chúng ta bị coi là mối đe dọa đối với các hoạt động và tham vọng của chúng.

Chúng ta phải khôn ngoan như rắn và hiền lành như chim bồ câu. Chúng ta phải sáng tạo và khéo léo hết mức có thể trong việc đối phó với thế giới. Nhưng chúng ta phải hiền lành, không phải theo nghĩa ngây thơ, mà theo nghĩa hoàn toàn không có bất kỳ nghi ngờ nào về hành vi sai trái. Mục đích không biện minh cho phương tiện!

Như đã xảy ra nhiều lần và vẫn tiếp tục xảy ra, những người theo Chúa Kitô, chỉ đơn giản vì họ là những người theo Ngài và không vì lý do nào khác, sẽ bị đưa ra tòa hoặc trở thành nạn nhân của sự đe dọa và tra tấn. Đây là cơ hội để chúng ta làm chứng cho Chúa Kitô và tất cả những gì Phúc Âm đại diện.

“Khi họ nộp các con” là một câu nói yêu thích trong Phúc Âm. Gioan Tẩy giả đã bị nộp; chính Chúa Giêsu đã bị nộp trước tiên cho các nhà lãnh đạo của dân Ngài và sau đó cho người La Mã; các môn đệ của Ngài cũng sẽ và đang bị nộp; và trong mỗi Thánh Thể, chúng ta nghe rằng Chúa Giêsu trong Mình Thánh của Ngài được nộp cho chúng ta:

Đây là Mình Ta, được nộp [tiếng Latinh, tradetur: được nộp] vì các con.

Khi chúng ta bị “nộp”, chúng ta không nên lo lắng về những gì phải nói:

…những gì các con phải nói sẽ được ban cho các con…

Điều này đã được xác nhận hết lần này đến lần khác bởi những người đã bị bắt và thẩm vấn. Họ không chỉ biết phải nói gì, mà rất thường xuyên nỗi sợ hãi của họ cũng biến mất. Thực tế, sau khi được thả, họ chỉ đơn giản quay trở lại những gì họ đã làm khi bị bắt lần đầu; chúng ta thấy điều này trong sách Công vụ Tông đồ. Và Chúa Giê-su tiếp tục:

…không phải các con nói, mà là Thánh Linh của Cha các con nói qua các con…

Kẻ thù của Tin Mừng không có câu trả lời cuối cùng cho chân lý, tình yêu và công lý.

Chúa Giê-su cũng cảnh báo:

…các con sẽ bị mọi người ghét vì danh Ta…

Những lời này của Chúa Giê-su thật buồn vì chúng là sự thật. Việc theo Chúa Kitô có thể làm tan vỡ các gia đình. Các thành viên trong gia đình đã phản bội lẫn nhau và giao nộp lẫn nhau. Tuy nhiên, một khi đã chịu phép rửa tội, chúng ta bước vào một gia đình mới với những nghĩa vụ mới. Sự cam kết của chúng ta với Chúa, với tình yêu, với chân lý, với công lý, với tự do, vượt lên trên những nghĩa vụ phát sinh từ huyết thống. Tôi không thể vâng lời một người cha bảo tôi vi phạm Tin Mừng; tôi không thể hợp tác với một người anh em xúi giục tôi làm điều ác. Điều đó liên quan đến những lựa chọn đau đớn, nhưng về lâu dài, điều ngược lại sẽ còn tồi tệ hơn. Đây là điều mà đôi khi chúng ta thấy khó chấp nhận. Thật khó hiểu rằng việc theo Chúa Giê-su đầy yêu thương và đáng yêu lại có thể tạo ra sự thù địch và thù hận như vậy. Khi họ bắt bớ các ngươi ở thành này, hãy chạy trốn sang thành kế bên…

Chúng ta cần hiểu rõ rằng Chúa Giê-su không bao giờ bảo chúng ta cố tình tìm kiếm sự bắt bớ hay bị ghét bỏ. Ngược lại, chúng ta phải làm cho Ki-tô giáo trở nên hấp dẫn nhất có thể. Chúng ta muốn mọi người chia sẻ kinh nghiệm của chúng ta về việc biết và được Chúa Kitô yêu thương.

Một trong những lý do khiến Giáo Hội lan rộng nhanh chóng khắp thế giới La Mã chính là do các Kitô hữu chạy trốn khỏi sự bắt bớ. Tuy nhiên, sẽ có lúc chúng ta không thể chạy trốn thêm nữa, hoặc khi rõ ràng là chúng ta phải đứng vững và không thể thỏa hiệp.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/o2146g/

 

 


Suy Niệm: Số phận của người Kitô hữu

Trong chuyến hành hương Lộ Ðức tháng 8/1981, Ðức Gioan Phaolô II nhắc đến những hình thức bách hại đạo tại một vài nơi trên thế giới, Ngài nói:

"Có những tín hữu bị bắt buộc phải hội họp một cách lén lút, bởi vì cộng đoàn tôn giáo của họ không được phép hoạt động. Có những Giám mục, Linh mục, Tu sĩ, bị cấm thi hành chức vụ trong nhà thờ hay tại những nơi công cộng. Có những nữ tu bị phân tán không thể tiếp tục cuộc sống hiến thân của họ. Có những người trẻ quảng đại nhưng không thể thực hiện ơn gọi của họ. Có những tín hữu bị tước đoạt cả quyền có thể tận hiến cho một cuộc sống chung để cầu nguyện và thực thi bác ái. Có những bậc cha mẹ bị người ta khước từ quyền được bảo đảm cho con em một nền giáo dục dựa trên niềm tin của mình..."

Tin Mừng hôm nay một lần nữa cho chúng ta hiểu được thế nào là ơn gọi và số phận của người Kitô hữu. Chúa Giêsu đã được cụ già Simêon gọi là dấu chỉ gợi lên chống đối. Cái chết của Ngài trên Thập giá là cao điểm của những chống đối mà con người dành cho Ngài. Tiếp tục sứ mệnh của Ngài, Giáo Hội ở mọi nơi và mọi thời, không thể thoát khỏi số phận bị chống đối ấy. Hình thức và mức độ của những cuộc bách hại có khác nhau, nhưng tựu trung ở đâu và lúc nào Giáo Hội cũng bị bách hại.

Ý thức về sự bách hại không phải là một mặc cảm; lên tiếng về những bách hại cũng không hề là một ý đồ chính trị. Giáo Hội tự bản chất luôn bị đặt vào thế bị chống đối. Chấp nhận đi theo Chúa Kitô, sẵn sàng chiến đấu chống lại tội lỗi, lên tiếng chống lại bất công và can đảm lội ngược dòng, sống như thế tức là đã bị bách hại rồi. Một Giáo Hội phục vụ có thể được thương mến, nhưng một Giáo Hội bị bách hại lại càng là Giáo Hội trung thành với Chúa Kitô hơn.

Trong một chuyến viếng thăm tại Braxin, Ðức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã nói: "Tôi thà thấy muôn ngàn lần một Giáo Hội bị bách hại, hơn là một Giáo Hội thỏa hiệp".

Nguyện xin Chúa gìn giữ mọi thành phần Dân Chúa được luôn trung thành theo Chúa Kitô và thoát khỏi tinh thần thỏa hiệp vì một chút dễ dãi, lợi lộc.

 

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét