Thứ Bảy, 13 tháng 5, 2017

14-05-207 : (phần II) CHÚA NHẬT V PHỤC SINH năm A

14/05/2017
Chúa Nhật 5 PHỤC SINH năm A
(phần II)


Phụng vụ Lời Chúa: Chúa nhật 5 Phục Sinh, năm A

CHÚA NHẬT V PHỤC SINH A

(Cv 6,1-7; 1Pr 2,4-9; Ga 14, 1-12)

NHƯ VIÊN ĐÁ SỐNG

“Hãy lại gần Đức Ki-tô, viên đá sống”
(1Pr 2,4)



I. CÁC BÀI ĐỌC

Phụng vụ Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta trở nên như những viên đá sống mà xây dựng ngôi nhà thiêng liêng trần thế - Giáo hội Chúa Kitô Phục sinh - và hướng lòng về ngôi nhà thiêng liêng đích thực trên trời - nhà Cha - trong đó Đức Giêsu Kitô là đường để ta đạt tới mục đích tối hậu này.

1. Bài đọc 1 (Cv 6,1-7)

Trong bài trích sách Công vụ Tông đồ, chúng ta nhận ra những bối cảnh khó khăn đầu tiên trong ngôi nhà của cộng đoàn các Kitô hữu sơ khai. Cộng đoàn này bao gồm những người Do Thái bản xứ nói tiếng Aram; một số khác là những người Do Thái sống trong các vùng Hy Lạp hóa và nói tiếng Hy Lạp. Hai nhóm người này, mặc dầu đều rất chân thành trong niềm tin vào Đức Giêsu Phục sinh, nhưng họ đã gặp phải những thách đố trước khi đạt đến một ý chung. Có vẻ như trong việc phân phát các lương thực hằng ngày, các bà góa nhóm Do Thái gốc được ưu tiên hơn so với các bà nhóm thuộc văn hóa Hy Lạp, là những người cảm thấy bị bỏ quên.

Để giải quyết vấn đề này, các Tông đồ đã triệu tập toàn thể các môn đệ và tiến hành việc phân chia công việc tông đồ. Họ vẫn duy trì cho mình trách nhiệm chính yếu, đó không phải thuộc về vật chất, mà về thiêng liêng. Họ nói: “Chúng tôi mà bỏ việc rao giảng Lời Thiên Chúa để lo việc ăn uống, là điều không phải” (Cv 6,2). Các Tông đồ là những người phải chăm lo cho việc cầu nguyện và tác vụ Lời Chúa, bởi đó là phận vụ chính yếu của Giáo hội.

Tuy nhiên, cũng có những trách vụ về vật chất cần phải làm. Vì thế các Tông đồ đề nghị “tìm trong cộng đoàn bảy người được tiếng tốt, đầy Thần Khí và khôn ngoan, rồi chúng tôi sẽ cắt đặt họ làm công việc đó” (Cv 6,3). Ở đây bản văn chưa dùng từ ‘phó tế’, nhưng chính họ là những người khởi đầu cho chức vụ phó tế ở cộng đoàn sơ khai.

Và như vậy, vấn đề đã được giải quyết và cộng đoàn Kitô hữu tiếp tục phát triển trong việc xây dựng ngôi nhà của Giáo hội, như lời của sách Công vụ: “Lời Thiên Chúa vẫn lan tràn, và tại Giêrusalem, số các môn đệ tăng thêm rất nhiều, lại cũng có một đám rất đông các tư tế đón nhận đức tin” (Cv 6,7).

2. Bài đọc 2 (1Pr 2,4-9)

Thánh Phêrô Tồng đồ đã viết trong thư thứ nhất của mình rằng, Giáo hội trước tiên, không phải là một tổ chức từ thiện, nhưng đúng hơn là “ngôi nhà thiêng liêng” (οἶκος πνευματικὸς) với nền móng là Đức Kitô, trong đó, mỗi Tông đồ là một “viên đá sống” (λίθοι ζῶντες). Đức Giêsu được xem như là “viên đá sống”, “đá gốc tường”, dù bị con người từ chối, nhưng lại được Thiên Chúa chọn và xem là quý giá (x.1Pr 2,4-6). Và tiếp theo, cũng chính viên đá ấy lại trở thành “viên đá làm cho vấp ngã” đối với những người không tin và không tuân thủ Lời Chúa. Chắc chắn xuyên suốt lịch sử Giáo hội, có thể có một vài hòn đá tách rời và đổ xuống, nhưng ngôi nhà Giáo hội vẫn mãi luôn đứng vững, vì luôn có Đức Giêsu là viên đá gốc tường.

3. Bài Tin Mừng (Ga 14, 1-12)

Bài Tin Mừng được trích từ những lời nói từ biệt của Chúa Giêsu trong buổi Tiệc ly, qua đó, Người nói sẽ đi dọn chỗ cho các môn đệ trong ngôi nhà của Chúa Cha và Người cũng mạc khải cho chúng ta về Chúa Cha.

Trước đó, Chúa Giêsu nói với các môn đệ về số phận bi đát đang đợi Người và về việc Người phải ra đi (x. Ga 13,33). Nghe vậy các môn đệ cảm thấy buồn rầu và sợ hãi. Nhưng Đức Giêsu đã bảo đảm với các ông và khuyên các ông hãy tin vào Chúa và tin vào Người, bởi chính Người sẽ đi dọn chỗ cho các ông trong “nhà của Cha tôi” (οἰκίᾳ τοῦ πατρός μου), sau đó Người sẽ trở lại và sẽ mang theo các ông và như thế Đức Giêsu và các môn đệ sẽ được ở cùng nhau (x. Ga 14,1-3).

Ở đây chúng ta thấy một hình ảnh như một gia đình rất thân thương, đó là Đức Giêsu sẽ đi dọn chỗ cho các môn đệ nơi nhà Cha Người. Nhưng dọn bằng cách nào? Người dọn bằng những đau khổ, cuộc thương khó và sự phục sinh của Người. Rồi chúng ta cũng có thể hiểu rằng chỗ mà Chúa Giêsu dọn cho chúng ta nằm ngay trong chính thân thể khổ nạn và phục sinh của Người. Vì lẽ chúng ta được kể như là chi thể trong thân thể Đức Kitô, cho nên Người chuẩn bị cho chúng ta một chỗ trong thân thể ấy.

Trả lời cho nghi vấn của Tôma: “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường?”, Đức Giêsu đã hé lộ một trong những mạc khải trọn vẹn và mầu nhiệm hơn về bản thân Người: “Chính Thầy là đường, là sự thật và là sự sống” (Ga 14,5-6).

Ở đây chúng ta thấy rằng Đức Giêsu với chúng ta là tất cả: Người là cùng đích mà chúng ta phải đến, nhưng cũng là đường chúng ta đi để đạt tới đích đến. Vì thế, chúng ta phải bước theo Người như bước theo một con đường và bắt chước Người đi. Và chúng ta sẽ bắt chước được Người nếu chúng ta sống trong tình yêu thương, hiệp nhất.

Tiếp theo Đức Giêsu đã mạc khải cho chúng ta về Chúa Cha. Người nói: “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha” (Ga 14,9). Nếu chúng ta muốn biết Thiên Chúa, chúng ta phải chiêm ngắm Đức Giêsu, biết lắng nghe và bước theo Người.

Người còn nói thêm: “Ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha” (Ga 14,12). Rõ ràng là các môn đệ đã làm được nhiều việc hơn Đức Giêsu, vì Đức Giêsu trong cuộc sống trần thế của Người chỉ giới hạn ở vùng Palestin, và chỉ thỉnh thoảng Người mới đi ra một chút khỏi ranh giới này. Còn các tông đồ đã thực thi sứ vụ của mình ở nhiều nơi khác nhau. Và như thế những việc làm của chính Giáo hội Chúa cũng nhiều hơn Đức Giêsu.

Nhưng thực tế, việc làm của Giáo hội cũng chính là việc làm mà Đức Giêsu tiếp tục thực hiện, đó là việc làm của Đấng Phục Sinh. Bởi thế Người nói thêm: “bất cứ điều gì anh em nhân danh Thầy mà xin, thì Thầy sẽ làm” (Ga 14,13). Chính nhờ Đức Giêsu, là đường, sự thật và sự sống, chúng ta có thể làm được mọi sự, thậm chí là có thể đạt tới một đời sống kết hiệp với Chúa Cha.

Cũng như các tông đồ, chúng ta là những khí cụ, được mời gọi cụ thể hóa nơi đời mình những việc làm của Đức Giêsu. Trong đời sống gia đình, cộng đoàn, trong công việc hay bất cứ môi trường nào, chúng ta cần phải thực hiện những hoạt động thánh thiêng: là chầm chậm cải biến và xây dựng ngôi nhà thế giới này theo kế hoạch của Chúa Cha, nhờ lời cầu nguyện của chúng ta và qua sự kết hiệp với Đức Kitô trong tình yêu bao la của Người.

II. GỢI Ý SUY NIỆM

1. “Chúng tôi mà bỏ việc rao giảng Lời Chúa để lo việc ăn uống, là điều không phải” (Cv 6,2). Câu Kinh Thánh này gợi lại cho tôi hình ảnh và vai trò của Maria và Mátta trong một cộng đoàn gia đình Kitô hữu hôm nay. Vậy đang khi phải góp phần xây dựng cộng đoàn Kitô hữu của Đấng Phục sinh, tôi và những cộng sự của tôi có “chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi” (Lc 10,42)?

2. “Hãy để Thiên Chúa dùng anh em như những viên đá sống mà xây nên ngôi nhà thiêng liêng” (1Pr 2,5). Là những chi thể trong một thân thể là ngôi nhà chung thiêng liêng, tôi được mời gọi nhìn lại và kiểm định xem tôi đã và đang là viên đá sống góp phần xây dựng và làm vững chắc cộng đoàn, hay tôi đang như là những viên đá to lớn nhưng lạnh lẽo và trơ trọi?

3. “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy” (Ga 14,6). Hành trình của tôi nơi quê hương trần thế có cùng đích là hướng về nhà Cha trên trời. Vậy đâu là vai trò của Đấng Phục sinh trong hành trình này của tôi? Tôi có tin thật Đức Giêsu Kitô và cảm nghiệm được rằng Người vẫn đang yêu thương, đồng hành và nâng đỡ tôi mỗi ngày trong hành trình đức tin?

III. LỜI NGUYỆN CHUNG

Chủ tế: Anh chị em thân mến! Chúa Giêsu là “Đường, là Sự Thật và là Sự Sống” đã đến để chỉ lối, và đi trước để dẫn đưa chúng ta đến với Thiên Chúa Cha là nguồn mạch sự sống và mọi ơn lành. Chúng ta hãy tạ ơn Chúa và tin tưởng dâng lời cầu nguyện.

1. “Hãy để Thiên Chúa dùng anh em như những viên đá sống động.” Chúng ta cùng cầu nguyện cho các vị chủ chăn trong Hội Thánh luôn đầy khôn ngoan và Thánh Thần, để qui tụ và hướng dẫn mọi người trong bổn phận thờ phượng và tích cực xây dựng nước Chúa.

2. Chúa Giêsu nói: “Không ai đến được với Chúa Cha mà không qua Thầy.” Chúng ta cùng cầu nguyện cho con người thời đại hôm nay biết tin nhận Đức Kitô Phục Sinh, luôn gắn bó và trung thành tuân giữ giáo huấn của Ngài, để xứng đáng được hưởng sự sống đời đời.

3. “Anh em là dòng giống được tuyển chọn, là dân riêng của Thiên Chúa.” Chúng ta cùng cầu nguyện cho mọi kitô hữu biết ý thức ơn gọi cao quý do bí tích Rửa tội, luôn nỗ lực tuyên xưng và làm chứng cho đức tin qua bổn phận và trong hoàn cảnh riêng của mình.

4. “Ai tin vào Thầy, người ấy sẽ làm những việc Thầy đã làm.” Chúng ta cùng cầu xin cho mọi người trong cộng đoàn chúng ta ngày càng trưởng thành trong đức tin, và biết diễn tả đức tin ấy bằng một đời sống thấm nhuần yêu thương và dấn thân phục vụ theo gương Chúa.

Chủ tế: Lạy Chúa Giêsu là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống, xin nhậm lời chúng con cầu nguyện và ban Thánh Thần giúp chúng con luôn vững bước trên hành trình đến với Thiên Chúa Cha. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen.


Lectio Divina: Chúa Nhật V Phục Sinh (A)
Chúa Nhật, 14 Tháng 5, 2017

Thầy là đường, là sự thật và là sự sống
Lời giải đáp cho câu hỏi thường xuyên trong lòng loài người
Ga 14:1-12
                                                                                                                   
1.  Lời nguyện mở đầu

Lạy Chúa Giêsu, xin hãy sai Thần Khí Chúa đến giúp chúng con đọc Kinh Thánh với cùng tâm tình mà Chúa đã đọc cho các môn đệ trên đường Emmau.   Trong ánh sáng của Lời Chúa, được viết trong Kinh Thánh, Chúa đã giúp các môn đệ khám phá ra được sự hiện diện của Thiên Chúa trong nỗi đau buồn về bản án và cái chết của mình.  Vì thế, cây thập giá tưởng như là sự kết thúc của mọi niềm hy vọng, đã trở nên nguồn mạch của sự sống và sự sống lại.
Xin hãy tạo trong chúng con sự thinh lặng để chúng con có thể lắng nghe tiếng Chúa trong sự Tạo Dựng và trong Kinh Thánh, trong các sự việc của đời sống hằng ngày và trong những người chung quanh, nhất là những người nghèo khó và đau khổ.  Nguyện xin Lời Chúa hướng dẫn chúng con để giống như hai môn đệ từ Emmau, chúng con cũng sẽ được hưởng sức mạnh sự phục sinh của Chúa và làm chứng cho những người khác rằng Chúa đang sống hiện hữu giữa chúng con như nguồn mạch của tình anh em, công lý và hòa bình.  Chúng con cầu xin vì danh Chúa Giêsu, con Đức Maria, Đấng đã mặc khải cho chúng con về Chúa Cha và đã sai Chúa Thánh Thần đến với chúng con.  Amen.

2.  Bài Đọc

a)  Chìa khóa để hướng dẫn bài đọc:

Trong khi đọc, bạn hãy cố gắng lắng nghe như thể bạn đang hiện diện tại buổi họp mặt cuối cùng của Chúa Giêsu với các môn đệ.  Hãy lắng nghe những Lời của Người như thể chúng được gửi gấm đến riêng bạn, hôm nay, tại lúc này.

b)  Phân đoạn bài Tin Mừng chương 14 để trợ giúp cho bài đọc:

Ga 14:1-4:  Đừng để lòng các con xao xuyến vì bất cứ chuyện gì!
Ga 14:5-7:  Câu hỏi của Tôma và câu trả lời của Chúa Giêsu
Ga 14:8-21:  Câu hỏi của Philípphê và câu trả lời của Chúa Giêsu
Ga 14:22-31:  Câu hỏi của Giuđa Tađêô và câu trả lời của Chúa Giêsu

c)  Phúc Âm:

1-4:  Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng:  “Lòng các con đừng xao xuyến.  Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy.  Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở, nếu không, Thầy đã nói với các con rồi; Thầy đi để dọn chỗ cho các con.  Và khi Thầy đã ra đi và dọn chỗ cho các con rồi, Thầy sẽ trở lại đem các con đi với Thầy, để Thầy ở đâu thì các con cũng ở đó.  Thầy đi đâu, các con đã biết đường rồi.”

5-7:  Ông Tôma thưa Người rằng:  “Lạy Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường đi?”  Chúa Giêsu đáp:  “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống.  Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy.  Nếu các con biết Thầy, thì cũng biết Cha Thầy.  Ngay từ bây giờ các con biết và đã xem thấy Người.”

8-12:  Philípphê thưa:  “Lạy Thầy, xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha và như thế là đủ cho chúng con.”  Chúa Giêsu nói cùng ông rằng:  “Thầy ở với các con bấy lâu, thế mà Philípphê, con chưa biết Thầy ư?  Ai thấy Thầy là xem thấy Cha.  Sao con lại nói:  ‘Xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha?’  Con không tin rằng Thầy ở trong Cha và Cha ở trong Thầy ư?  Những điều Thầy nói với các con, không phải tự mình mà nói, nhưng chính cha ở trong Thầy, Ngài làm mọi việc.  Các con hãy tin rằng Thầy ở trong Cha, và Cha ở trong Thầy.  Ít ra các con hãy tin, vì các việc Thầy đã làm.  Thật, Thầy bảo thật các con:  Ai tin vào Thầy, người ấy sẽ làm những việc Thầy đã làm.  Người ấy còn làm được những việc lớn lao hơn, vì Thầy về với cha.”


3.  Giây phút thinh lặng cầu nguyện:

Để Lời Chúa được thấm nhập và soi sáng đời sống chúng ta.

4.  Một vài câu hỏi gợi ý:

Để giúp chúng ta trong phần suy niệm cá nhân.

a)  Lời nào của Chúa Giêsu động chạm đến tâm hồn bạn nhất?  Tại sao?
b)  Những dấu vết gì của khuôn mặt Chúa Cha, được mặc khải bởi Chúa Giêsu, hiện ra trong 12 câu Tin Mừng này?
c)  Những câu Tin Mừng này mặc khải điều gì về mối quan hệ của Chúa Giêsu với Chúa Cha?
d)  Những câu Tin Mừng này nói cho chúng ta biết điều gì về mối quan hệ của chúng ta với Chúa Cha?
e)  “Những việc làm lớn lao hơn”, theo Chúa Giêsu, mà chúng ta sẽ có thể đạt được là những việc gì?
f)  Chúa Giêsu nói:  “Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở.”  Những lời này mang ý nghĩa gì đối với chúng ta hôm nay?
g)  Những vấn nạn và mong ước nào được ngụ ý trong các câu hỏi của các ông Tôma và Philípphê?

5.  Chìa khóa của bài đọc

Dành cho những ai muốn đào sâu vào trong chủ đề

a)  Tin Mừng của Gioan:  một tấm vải được dệt từ ba thoi chỉ

*  Chữ văn bản (text) có nghĩa là tấm vải (cloth). Do đó, Tin Mừng của Gioan cũng giống như một khúc vải được dệt từ ba thoi chỉ rất khác nhau nhưng lại rất giống nhau.  Ba thoi chỉ này rất hài hòa đến nỗi mà chúng ta thỉnh thoảng bị nhầm lẫn và không biết rằng chúng ta đang đi từ một thoi chỉ này sang thoi khác.
i)  Thoi chỉ đầu tiên:  là những sự thật về cuộc đời Chúa Giêsu đã xảy ra vào thập niên 30 được nhớ lại bởi các nhân chứng, những người đã sống với Chúa Giêsu và đã thấy những việc Người làm và nghe những lời Người dạy.  Đây là Đức Giêsu thuộc về lịch sử, được gìn giữ trong sự chứng tá của người Môn Đệ Chúa Yêu (1Ga 1:1).
ii)  Thoi chỉ thứ hai: là các sự kiện và vấn nạn của đời sống cộng đoàn trong hậu bán thế kỷ thứ nhất.  Bắt đầu với lòng tin vào Chúa Giêsu và được thuyết phục bởi sự hiện diện của Đấng Phục Sinh sống ở giữa họ, các cộng đoàn được soi sáng về những sự kiện và vấn nạn này bằng những lời và dấu chỉ của Chúa Giêsu.  Vì thế, lấy ví dụ, những xung đột họ có với những người Biệt Phái, đã chịu ảnh hưởng rất nhiều bởi câu chuyện và bài tường trình về cuộc đàm luận giữa Chúa Giêsu và các người Biệt Phái.
iii)  Thoi chỉ thứ ba:  là những lời chú giải của tác giả Phúc Âm.  Trong một số đoạn, rất khó cho chúng ta phân biệt được khi nào lời của Chúa Giêsu dừng lại và khi nào lời diễn giải của tác giả Phúc Âm bắt đầu.  (Ga 2:22; 3:16-21; 7:39; 12:37-43; 20:30-31).

*  Trong năm chương thuật lại việc từ biệt của Chúa Giêsu (Ga từ chương 13 đến 17), chúng ta có thể nhìn thấy ba thoi chỉ này:  lời nói của Chúa Giêsu, lời nói của các cộng đoàn và lời nói của tác giả Phúc Âm.  Trong những chương này, ba thoi chỉ được đan dệt trong một cách mà chúng thể hiện toàn bộ vẻ đẹp tuyệt vời và linh cảm, rất khó mà phân biệt thoi chỉ nào với thoi nào.

b)  Các chương từ 13 đến 17 của Phúc Âm Gioan:

*  Cuộc trò chuyện dài (Ga 13:1 đến 17:26) giữa Chúa Giêsu và các môn đệ trong bữa tiệc ly, vào đêm trước khi Chúa bị bắt và bị giết, là phần Giao Ước Người để lại cho chúng ta.  Trong đó Chúa Giêsu thổ lộ ước nguyện cuối cùng của Người liên quan đến đời sống trong cộng đoàn cho các môn đệ.  Đó là một cuộc trò chuyện thân thiện, mà người môn đệ đã nhớ rõ.  Tác giả Tin Mừng mong ước truyền đạt rằng Đức Giêsu đã tỏ lòng mong muốn kéo dài tối đa bữa họp mặt lần chót với bạn bè, thời khắc thân mật tuyệt vời.  Điều tương tự cũng xảy ra ngày hôm nay.  Có nhiều loại trò chuyện khác nhau.  Có cuộc đối thoại hời hợt bên ngoài, tất cả mọi thứ bay theo không khí và cho thấy sự trống vắng trong những người liên hệ.  Rồi có cuộc đàm thoại sâu xa chạm vào tận tâm can.  Tất cả chúng ta, vào một lúc nào đó, trải qua những giây phút chia sẻ thân thiện này, mở rộng tâm hồn chúng ta và giúp sức cho chúng ta trong những lúc khó khăn.  Loại đối thoại này giúp chúng ta trưởng thành trong sự tin tưởng và để vượt thắng được nỗi sợ hãi.

*  Năm chương này (từ Ga 13 đến 17) cũng là một ví dụ về các cộng đoàn của người Môn Đệ Chúa Yêu được chỉ dạy.  Các câu hỏi của ba môn đệ, Tôma (Ga 14:5), Philípphê (Ga 14:8) và Giuđa Tađêô (Ga 14:22), cũng là câu hỏi của các cộng đoàn của cuối thế kỷ thứ nhất.  Các câu trả lời của Chúa Giêsu cho cả ba người giống như một tấm gương mà ở đó các cộng đoàn đã tìm thấy câu trả lời cho những nghi ngờ và khó khăn của họ.  Vì vậy, chương 14 là (và vẫn là) một tín lý dạy các cộng đoàn phải sống như thế nào lúc không có sự hiện diện của Chúa Giêsu bằng xương bằng thịt.  

c)  Chương 14:1-12:  Một lời giải đáp cho các câu hỏi thường xuyên trong lòng loài người

Ga 14:1-4:  Các cộng đoàn thắc mắc:  “Làm thế nào chúng ta có thể sống trong cộng đoàn với rất nhiều ý kiến khác nhau như thế?”  Chúa Giêsu trả lời với một lời cổ vũ:  “Đừng để lòng các con xao xuyến! Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở!”  Việc nhấn mạnh với những lời khuyến khích có thể sẽ giúp vượt thắng được những khó khăn và bất đồng, có nghĩa là phải có những khuynh hướng khác biệt trong cộng đoàn, mỗi người cho rằng mình đúng hơn người khác.  Chúa Giêsu nói:  “Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở!”  Không nhất thiết tất cả đều nghĩ giống nhau.  Điều quan trọng là tất cả mọi người đều chấp nhận Chúa Giêsu như là sự mặc khải của Chúa Cha và vì tình yêu của Người, tất cả chấp nhận thái độ phục vụ và yêu thương.  Tình yêu và sự phục vụ là điều cụ thể liên kết nhiều viên gạch của bức tường lại với nhau và làm cho các cộng đoàn đa dạng trở nên một Giáo Hội của tình anh chị em.

Ga 14:5-7:  Ông Tôma thưa Người rằng:  “Lạy Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường đi?”  Chúa Giêsu đáp:  “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống!”  Ba chữ quan trọng.  Không có đường, chúng ta không thể đi.  Không có sự thật, chúng ta không thể chắc chắn.  Nếu không có sự sống, thì chỉ có chết chóc!  Chúa Giêsu giải thích rằng Người là đường bởi vì “Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy!”  Người là cửa chuồng chiên mà qua đó các chiên ra vào (Ga 10:9)  Chúa Giêsu là sự thật bởi vì trông thấy Người, chúng ta cũng trông thấy hình ảnh của Chúa Cha.  “Nếu các con biết Thầy, thì các con cũng biết Cha Thầy!”  Chúa Giêsu là sự sống bởi vì nếu chúng ta đi theo những bước chân của Người, chúng ta sẽ được kết hợp với Chúa Cha và sẽ có sự sống trong chúng ta.

Ga 14:8-11:  Ông Philípphê thưa:  “Lạy Thầy, xin tỏ cho chúng con xem thấy Chúa Cha và như thế là đủ cho chúng con.”  Chúa Giêsu nói cùng ông rằng:  “Ai thấy Thầy là xem thấy Cha.”  Philípphê bày tỏ lòng mong muốn của nhiều người trong cộng đoàn của Gioan và tiếp tục là mong muốn của tất cả chúng ta:  tôi phải làm gì để được thấy Cha của Chúa Giêsu, Đấng mà Người nói đến nhiều như vậy?  Câu trả lời của Chúa Giêsu rất tuyệt vời:  “Thầy ở với các con bấy lâu, thế mà Philípphê, con chưa biết Thầy ư?  Ai thấy Thầy là xem thấy Cha.”  Chúng ta không nên nghĩ rằng Thiên Chúa thì xa vời, xa cách và không ai biết.  Ai có lòng ước ao muốn biết Thiên Chúa Cha là ai và như thế nào thì chỉ cần nhìn vào Chúa Giêsu.  Người đã mặc khải hình ảnh Chúa Cha trong những lời nói và cử chỉ qua đời sống của Người!  “Thầy ở trong Cha và Cha ở trong Thầy.”  Qua cử chỉ của Người, Chúa Giêsu đã tỏ cho thấy khuôn mặt mới của Thiên Chúa đã thu hút người ta đến với Chúa.  Qua sự vâng lời của Người, Người đã được gắn bó hoàn toàn với Chúa Cha.  Vào những lúc Người đã làm những điều mà Chúa Cha sai Người làm (Ga 5:30; 8:28-29, 38).  Đó là lý do tại sao tất cả mọi việc trong Chúa Giêsu là sự mặc khải của Chúa Cha!  Các phép lạ và các công việc Người làm là công trình của Chúa Cha!  Trong cùng một cách, bằng lối sống của chúng ta và cách cư xử với nhau, chúng ta phải là một sự mặc khải của Chúa Giêsu.  Để được như thế, chúng ta phải được trông thấy và được công nhận là một phần của Chúa Giêsu.
Những gì chúng ta cần phải suy niệm ở đây là “Làm thế nào để tôi phản ảnh được Chúa Giêsu?”  Tôi có giống như Phêrô không muốn chấp nhận một Đức Giêsu tôi tớ và chịu nhiều đau khổ và muốn một Đức Giêsu theo như những ước vọng của mình không? (Mc 8:32-33).  Tôi có giống như những kẻ chỉ có thể nói “Lạy Chúa!  Lạy Chúa!” không?  (Mt 7:21)  Tôi có giống như những kẻ chỉ mong muốn một Đức Kitô vinh quang và thần thánh và quên rằng Đức Giêsu Nagiarét đi với người nghèo khó, chào đón kẻ bị ngược đãi, chữa lành người bệnh tật, phục hồi những kẻ bị loại trừ và Người, chính vì sự cống hiến của Người cho loài người và Chúa Cha, đã bị bách hại và đóng đinh trên thập giá không?

Ga 14:12:  Lời hứa của Chúa Giêsu.  Chúa Giêsu nói rằng mối quan hệ mật thiết với Chúa Cha không phải là một đặc quyền chỉ dành riêng cho Người, mà có thể cho tất cả chúng ta là những kẻ tin vào Chúa.  Qua Người, chúng ta có thể làm những việc Người đã làm cho dân chúng vào thời của Chúa.  Người sẽ cầu bầu cho chúng ta.  Bất cứ điều gì chúng ta xin, Người sẽ cầu cùng với Chúa Cha và sẽ ban cho chúng ta, miễn là nó được dùng để phục vụ (Ga 14:13).         



6.  Thánh Vịnh 43 (42)                                                                                       

“Ánh sáng và chân lý của Chúa sẽ soi đường dẫn lối con đi”

Như nai rừng mong mỏi tìm về suối nước trong,
hồn con cũng trông mong được gần Ngài, lạy Chúa.
Linh hồn con khao khát Chúa Trời, là Chúa Trời hằng sống.
Bao giờ con được đến vào bệ kiến Tôn Nhan?
Châu lệ là cơm bánh đêm ngày,
khi thiên hạ thường ngày cứ hỏi:
"Này Thiên Chúa ngươi đâu? "
Tôi thả hồn miên man tưởng nhớ
thuở tiến về lều thánh cao sang
đến tận nhà Thiên Chúa,
cùng muôn tiếng reo mừng tán tạ,
giữa sóng người trẩy hội tưng bừng.
Hồn tôi hỡi, cớ sao phiền muộn,
xót xa phận mình mãi làm chi?
Hãy cậy trông Thiên Chúa, tôi còn tán tụng Người,
Người là Đấng cứu độ, là Thiên Chúa của tôi.
Lạy Chúa, con chìm sâu trong phiền muộn,
nên chi từ giải đất Giođan,
cũng như rặng Khéc-môn cao ngất, và núi nhỏ Mi-xa,
con tưởng nhớ đến Ngài.
Kìa vực thẳm kêu gào vực thẳm,
khi tiếng thác của Ngài tuôn đổ ầm vang.
Sóng cồn theo nước cuốn,
Ngài để cho tràn ngập thân này.
Ban ngày CHÚA gửi tình thương xuống,
con ngâm nga bài thánh nhạc thâu đêm
thành kinh nguyện dâng Chúa Trời nguồn sống.
Con thưa cùng Thiên Chúa,
là núi đá bảo vệ đời con: "Chúa quên con sao đành?
Sao con phải lang thang tiều tuỵ,
bị quân thù áp bức mãi không thôi? "
Xương cốt con gãy rời từng khúc,
bởi đối phương lăng nhục thân này,
khi thiên hạ thường ngày cứ hỏi:
"Này Thiên Chúa ngươi đâu? "
Hồn tôi hỡi, cớ sao phiền muộn,
xót xa phận mình mãi làm chi?
Hãy cậy trông Thiên Chúa, tôi còn tán tụng Người,
Người là Đấng cứu độ, là Thiên Chúa của tôi.

Lạy Chúa Trời, xin xử cho con,
Chính Ngài là Thiên Chúa bảo vệ con,
sao Ngài đành xua đuổi?
Sao con phải lang thang tiều tuỵ,
bị quân thù áp bức mãi không thôi?
Xin Ngài thương sai phái ánh sáng và chân lý của Ngài,
để soi đường dẫn lối con đi về núi thánh, lên đền Ngài ngự.
Con sẽ bước tới bàn thờ Thiên Chúa,
tới gặp Thiên Chúa, nguồn vui của lòng con.
Con gảy đàn dâng câu cảm tạ,
lạy Chúa là Thiên Chúa con thờ.
Hồn tôi hỡi, cớ sao phiền muộn,
xót xa phận mình mãi làm chi?
Hãy cậy trông Thiên Chúa, tôi còn tán tụng Người,
Người là Đấng cứu độ, là Thiên Chúa của tôi.

7.  Lời Nguyện Kết

Lạy Chúa Giêsu, chúng con xin cảm tạ Chúa về Lời Chúa đã giúp chúng con hiểu rõ hơn ý muốn của Chúa Cha.  Nguyện xin Thần Khí Chúa soi sáng các việc làm của chúng con và ban cho chúng con sức mạnh để thực hành Lời Chúa đã mặc khải cho chúng con.  Nguyện xin cho chúng con, được trở nên giống như Đức Maria, thân mẫu Chúa, không những chỉ lắng nghe mà còn thực hành Lời Chúa.  Chúa là Đấng hằng sống hằng trị cùng với Đức Chúa Cha trong sự hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời.  Amen.