Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

Một trăm năm Fatima: Francisco dưới ngòi bút Lucia (tiếp theo)

Mt trăm năm Fatima: Francisco dưới ngòi bút Lucia (tiếp theo)
Vũ Văn An5/6/2017



Các n tượng v ln hin ra th hai

Trong ln hin ra th hai vào ngày 13 tháng Sáu năm 1917, Francisco có n tượng đc bit v ánh sáng mà, như con đã thut li trong trình thut th hai, Đc M đã t cho chúng con lúc ngài nói vi chúng con: “Trái Tim Vô Nhim ca M s là nơi trú n ca các con và là đường dn các con ti Thiên Chúa”. Lúc y, dường như em không nm được ý nghĩa ca nhng gì đang din ra, có l vì em không nghe được nhng li nói kèm theo. Vì thế, sau đó, em hi:


“Ti sao Đc M cm trái tim trong tay, trong khi chiếu ra khp thế gii ánh sáng vĩ đi vn là Thiên Chúa y? Ch thì vi Đc M trong ánh sáng chiếu xung đt, còn Jacinta và em thì vi Đc M trong ánh sáng chiếu lên tri!” 


Con tr li em: “Vì em và Jacinta chng bao lâu na s lên thiên đàng, trong khi ch, vi Trái Tim Vô Nhim Maria, s tiếp tc li mt đt mt thi gian lâu hơn na”.


Em hi: “ch s còn li đây bao lâu na?”


“Ch không biết. Khá lâu”.


“Có phi Đc M nói thế không?”


“Đúng, và ch thy điu này trong ánh sáng ngài soi thu trái tim chúng ta”.


Jacinta xác nhn cùng mt s vic; em nói: “Đúng như vy! Đúng y ht như em đã thy!”


Thnh thong, Francisco nhn xét: “Nhng người kia tht hnh phúc ch vì ch bo vi h rng Đc M mun người ta đc kinh mân côi… H còn cm thy hnh phúc biết bao nhiêu na nếu h biết điu ngài t cho chúng ta trong Thiên Chúa, trong Trái Tim Vô Nhim ca ngài, trong ánh sáng y! Nhưng đây là điu bí mt; không được nói ti. Tt hơn c nếu không ai biết bí mt này”.


Tuy nhiên, sau ln hin ra này, mi khi người ta hi chúng con xem Đc M có nói gì vi chúng con không, thì chúng con bt đu tr li như thế này: “Có, ngài có nói, nhưng đây là mt bí mt”. Nếu h hi chúng con ti sao li là bí mt, thì chúng con ch biết nhún vai, cúi đu và gi im lng. Nhưng, sau ngày 13 tháng By, chúng con nói: “Đc M dn chúng cháu không được nói vi bt c ai”, nghĩa là nói ti bí mt Đc M bt chúng con phi gi kín. 


Francisco c
ng c lòng can đm ca Lucia

Trong tháng trên, lượng người đ ti gia tăng đáng k, và cùng vi lượng người này là s gia tăng v vn hi và mâu thun. Francisco chu đau kh khá nhiu vì nhng v vic này, nên đã than th vi em gái rng:


“Đáng tiếc thay! Nếu hi y em gi im lng, thì ai mà biết! Ước chi không phi là nói di, thì chúng ta đã có th nói vi mi người là chúng ta không thy gì, và thế là hết chuyn. Nhưng đã không th làm như thế được na ri!”


Khi thy con bi ri và nghi nan, em khóc, và nói: “nhưng làm thế nào ch li nghĩ đó là ma qy? Há ch không thy Đc M và Thiên Chúa trong ánh sáng vĩ đi y sao? Làm sao bn em đến đó mà không có ch, trong khi ch là người nói?”


Đêm đó, sau khi ăn ti, em tr li nhà con, gi con ra sân đp lúa cũ và nói: “Ch này, ngày mai, ch không đi sao?” 


“Ch không đi. Ch đã nói vi em ri là ch s không tr li đó na”.


“Nhưng qu đáng xu h! Ti sao đến bây gi ch li nghĩ như thế? Há ch không thy đây không th là ma qy đó sao? Thiên Chúa đã bun su đ ri vì quá nhiu ti li, thế mà bây gi ch li không đi, Người s còn bun su đến đâu! Này, ch hãy nói ch s đi đi!”


“Ch đã nói vi em ri ch s không đi. Yêu cu ch ch vô ích thôi”. Nói ri, con đt ngt b v nhà.


My ngày sau, em nói vi con: “Ch biết đy, đêm đó, em không h ng được. Em thc c đêm khóc lóc và cu nguyn, cu xin Đc M khiến ch đi”.


Các
n tượng v ln hin ra th ba 

Trong ln hin ra th ba, hình như Francisco là người ít có n tượng nht v th kiến ha ngc dù nó gây khá nhiu hu qu đáng k đi vi em. Điu gây n tượng mnh m nht nơi em và cun hút em là Thiên Chúa, Thiên Chúa Ba Ngôi Chí Thánh, nhìn thy trong làn ánh sáng soi thu linh hn sâu thm ca chúng con. Sau đó, em nói:


“Chúng ta bng la trong làn ánh sáng vn là Thiên Chúa y, y thế nhưng chúng ta không b thiêu đt! Thiên Chúa là Đng nào? Chúng ta s không bao gi din t Người bng li. Thc vy, chúng ta s không bao gi có th phát biu được! Nhưng đáng tiếc, Người bun su quá! Ước chi em có th an i Người!...”


Mt ngày kia, người ta hi con có phi Đc M bo chúng con phi cu nguyn cho các người ti li, con nói ngài không bo thế. Ngay dp đu tiên, lúc người ta hi han Jacinta, em gi con qua mt bên mà nói: “Ch va nói di! Làm thế nào ch có th nói Đc M không bo chúng ta cu nguyn cho các người có ti được? Há ngài không bo chúng ta như thế sao?”


“Cho các người có ti, không! Ngài bo chúng ta cu nguyn cho hòa bình, cho chiến tranh kết thúc. Còn cho k có ti, ngài bo chúng ta phi làm các vic hy sinh”.


“Ôi, qu đúng. Em bt đu nghĩ ch đã nói di”.


Francisco b
giam

Con đã mô t Francisco đã cu nguyn và đã khóc c ngày ra sao, có khi còn bun su hơn c con, khi cha con nhn được lnh phi đem con lên trình din trước ông qun trưởng Vila Nova de Outém. trong tù, em khá can đm, và đã c gng làm Jacinta vui khi Jacinta thy nh nhà. Trong khi chúng con đc kinh mân côi trong tù, em đ ý thy mt tù nhân tuy qùy gi nhưng vn đi mũ trên đu. 

Francisco bèn bước ti tù nhân này mà nói: “Nếu bác mun cu nguyn, bác phi b mũ ra”. Ngay lp tc, tù nhân này đưa chiếc mũ cho em và em đem đt nó chiếc ghế dài trên chiếc mũ ca chính em.


Trong khi Jacinta b tra vn, em th l vi con, mt cách hết sc vui mng và thanh thn, rng “Nếu h giết chúng em như li h nói, chng bao lâu na, chúng em s được lên thiên đàng! Qu là tuyt diu! Không còn điu gì đáng k na!” Sau khi im lng mt lúc, em nói thêm: “Thiên Chúa ban ơn đ Jacinta không s. Em s đc mt kinh Kính Mng cho em!” Em lp tc b mũ ra và bt đu cu nguyn. Người lính gác thy em cu nguyn, hi em: 


“Em đang đc gì vy?”


“Cháu đang đc mt kinh Kính Mng cho Jacinta đng s”.


Người lính gác t ý t gin nhưng đ em tiến hành.


Mt hôm, sau khi t Vila Nova de Ourém tr v, chúng con bt đu nht thy s hin din ca siêu nhiên quanh chúng con, và cm thy chúng con sp sa lãnh nhn s thông đt nào đó t tri. Francisco lp tc t ra lo lng trước s vng mt ca Jacinta. Em than:


“Qu thc đáng tiếc, nếu Jacinta không ti đây kp thi”


Em khn khon xin anh trai mau chóng lên đường đi tìm Jacinta, em bo: “Hãy nói vi Jacinta mau chy ti đây”.


Sau khi anh trai đi ri, Francisco mi nói: “Jacinta s rt bun nếu em không ti đây đúng gi”.


Sau khi hin ra, Jacinta mun li đó c bui chiu, nên Francisco bo: “Không được! Em phi v nhà, vì m không đ em ra ngoài vi đàn chiên”. Và đ khuyến khích em gái, em đã cùng v nhà vi Jacinta.


trong tù, khi chúng con đ ý đã quá trưa, mà h chưa cho chúng con ti Cova da Iria, Francisco bo: “Có l Đc M s đến và hin ra vi chúng ta đây”.

Ngày hôm sau, em không du ni s bun bc, và gn như rơi nước mt, em nghn ngào: “Đc M hn phi bun lm vì chúng ta không ti Cova de Iria được, và ngài không còn hin ra vi chúng ta na. Em mun thy ngài quá!”


Khi trong tù, Jacinta khóc sướt mướt, vì em rt nh m và mi người trong gia đình. Francisco c gng làm em vui, nói rng: “Cho dù chúng ta không bao gi được gp li m, chúng ta cũng hãy kiên nhn! Chúng ta có th dâng vic này đ các người có ti ăn năn tr li. Điu t nht là Đc M không bao gi tr li! Đó là điu làm em đau đn hơn c. Nhưng em cũng dâng hy sinh này cho các người có ti”.


Sau đó, em hi con: “Ch cho em hay, có phi Đc M s không đến và hin ra vi chúng ta na không?”


“Ch không biết. Ch nghĩ ngài s đến”.


“Em rt nh ngài”.


Do đó, vic Đc M hin ra Valinhos là nim vui gp đôi đi vi Francisco. Em b dn vt bi ni s cho rng ngài s không bao gi tr li. Sau này, em nói vi con: “Phn chc, ngài không hin ra vào ngày 13, tránh phi ti nhà ông qun trưởng, có l vì ông này là người xu”.


Các
n tượng v ln hin ra chót

Sau ngày 13 tháng Chín, khi con nói vi Francisco rng tháng Mười, c Chúa cũng s đến, em hết sc vui mng. “Ôi, Người tt lành xiết bao! Em mi ch thy Người hai ln, mà em đã yêu mến Người xiết bao!” 


Thnh thong, em li hi: “Còn bao lâu na ti ngày 13? Em mong ngày y đến quá, đ em li được thy Chúa ln na”. Em suy nghĩ mt lúc, ri hi: “Nhưng này, Người còn bun na không? Em rt bun thy Người bun như thế! Em dâng lên Người mi hy sinh em có th nghĩ được. Thnh thong, em không chy trn nhng người này na, ch đ làm vic hy sinh!”


Sau ngày 13 tháng Mười, em nói vi con: “em thích được thy Chúa, nhưng em thích được thy Người trong ánh sáng trong đó chúng ta cũng được vi Người hơn. Bây gi không còn lâu na, khi Chúa đem em đi ti gn Người, và lúc đó, em có th nhìn vào Người mãi mãi”.


Mt hôm, con hi em: “Khi em b tra hi, ti sao em cúi đu xung và không mun tr li?”


“Vì em mun ch tr li, và c Jacinta na. Em không nghe thy gì, em ch có th nói là em trông thy thôi. Như thế, [ch nghĩ sao] khi gi d em nói mt điu mà ch không mun em nói?”


Thnh thong, em đi khi và không nói trước vi chúng con. Khi nh đến em, chúng con đi tìm em, gi ln tên em. Em tr li t phía sau bc tường hay mt bi rm hay khóm mâm xôi, thì ra em đang qùy cu nguyn đó. 


“Ti sao em không cho bn ch hay đ bn ch đến và cu nguyn vi em?”


“Vì em thích cu nguyn mt mình”.


Trong các ghi chú ca con trong cun sách ta là “Jacinta”, con đã thut li nhng gì xy ra trên mnh đt có tên là Varzea. Con nghĩ con không cn phi lp li đây.


Mt hôm, trên đường chúng con v nhà con, chúng con phi đi qua nhà m đ đu ca con. M đ đu ca con đang làm món rượu mt ong, nên gi chúng con vào đ ung mt ly. Chúng con vào và Francisco là người đu tiên m đ đu con tng mt ly đy. Em nhn ly rượu, nhưng không ung, mà đưa cho Jacinta, đ Jacinta và con ung trước nht. Trong khi y, em quay gót và biến mt.


M đ đu ca con hi: “Francisco đâu?”


“Con không biết! Em va đây mà!”


Francisco không tr li, nên Jacinta và con cám ơn m đ đu vì chén rượu mt ong, ri đi tìm Francisco. Chúng con biết chc trăm phn trăm rng em đang ngi b chiếc giếng mà con đã nhc đến nhiu ln.


“Francisco, em không ung ly rượu mt ong! M đ đu ca ch gi em rt nhiu ln, mà em đâu có xut hin!”


“Khi nhn ly rượu, em đt nhiên nh em có th dâng hy sinh này đ an i Chúa ca chúng ta, nên khi bn ch nhn ly rượu, em chy ti đây”.


Còn ti
ếp