Trang

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2026

20.06.2026: THỨ BẢY TUÂN XI THƯỜNG NIÊN

 20/06/2026

 Thứ Bảy tuần 11 thường niên

 


Bài Ðọc I: (Năm II) 2 Sb 24, 17-25

“Các ngươi đã giết Dacaria giữa đền thờ và bàn thờ”.

Trích sách Sử Biên niên quyển thứ hai.

Sau khi Gioiađa qua đời, các thủ lãnh Giuđa vào lạy vua. Vì họ dua nịnh, nên vua xiêu lòng nghe theo họ. Họ bỏ phế đền thờ Chúa là Thiên Chúa tổ phụ họ, để tôn thờ những cây cọc thiêng và các tượng thần. Vì tội ấy, cơn thịnh nộ Chúa giáng trên Giuđa và Giêrusalem. Chúa sai các tiên tri đến cùng họ để họ quay về với Chúa. Các vị này tuyên chứng, nhưng họ chẳng muốn nghe. Thần trí Thiên Chúa đổ xuống trên ông Dacaria, con vị tư tế Gioiađa. Ông đứng trước mặt dân chúng và bảo họ rằng: “Ðây lời Chúa là Thiên Chúa phán: Tại sao các ngươi lỗi phạm giới răn Chúa? Ðó là điều bất lợi cho các ngươi. Các ngươi đã bỏ Chúa thì Chúa sẽ bỏ các ngươi”. Họ liền họp nhau chống lại người, và theo lệnh vua, họ ném đá người ở hành lang đền thờ Chúa. Vua Gioas không nhớ lòng nhân từ mà Gioiađa, cha người, đã đối xử với nhà vua, mà lại giết con của Gioiađa. Khi sắp chết, người nói rằng: “Xin Chúa hãy nhìn xem và xét xử họ”.

Hết năm ấy, quân đội Syria tiến lên đánh vua Gioas: họ đến xứ Giuđa và thành Giêrusalem, giết hết các thủ lãnh trong dân, và cướp lấy của cải đem về cho vua ở Ðamas. Dù số người Syria chẳng bao nhiêu, nhưng Chúa đã trao vào tay họ dân đông vô số, vì chúng đã bỏ Chúa là Thiên Chúa tổ phụ mình. Quân Syria cũng làm sỉ nhục vua Gioas. Khi họ bỏ vua mà đi, thì vua lâm trọng bệnh. Thần dân nổi dậy chống lại vua, để báo thù giòng máu của con tư tế Gioiađa. Họ giết vua ngay trên giường, và ông đã chết. Họ mai táng ông trong thành Ðavít, nhưng không chôn ông trong mồ các vua.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 88, 4-5. 29-30. 31-32. 33-34

Ðáp: Ðời đời Ta sẽ dành cho người lòng sủng ái (c. 29a).

Xướng: Ta đã ký minh ước cùng người Ta tuyển lựa, Ta đã thề cùng Ðavít là tôi tớ của Ta rằng: “Cho tới muôn đời Ta bảo tồn miêu duệ của ngươi, và Ta thiết lập ngai báu ngươi qua muôn thế hệ”.

Xướng: Ðời đời Ta sẽ dành cho người lòng sủng ái, và lời ước Ta ký với người sẽ được mãi mãi duy trì. Ta sẽ gìn giữ miêu duệ người tới muôn đời, và ngai báu người như những ngày của cõi cao xanh.

Xướng: Nếu con cháu người bỏ không tuân luật pháp, và không ăn ở theo huấn lệnh của Ta, nếu chúng vi phạm những thánh chỉ, và không vâng giữ các chỉ thị của Ta.

Xướng: Ta sẽ dùng roi để phạt tội chúng, và Ta sẽ đánh đòn để sửa lỗi, nhưng Ta sẽ không rút lại tình thương đối với người, vì Ta cũng không phản bội lòng trung tín của Ta.

 

Alleluia: Mt 4, 4b

Alleluia, alleluia! – Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 6, 24-34

“Các con chớ áy náy lo lắng về ngày mai”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Không ai có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó sẽ ghét người này, và yêu mến người kia, hoặc nó chuộng chủ này, và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa và Tiền Của được. Vì thế, Thầy bảo các con: Chớ áy náy lo lắng cho mạng sống mình: lấy gì mà ăn; hay cho thân xác các con: lấy gì mà mặc. Nào mạng sống không hơn của ăn, và thân xác không hơn áo mặc sao?

“Hãy nhìn xem chim trời, chúng không gieo, không gặt, không thu vào lẫm, thế mà Cha các con trên trời vẫn nuôi chúng. Nào các con không hơn chúng sao? Nào có ai trong các con lo lắng áy náy mà có thể làm cho mình cao thêm một gang được ư? Còn về áo mặc, các con lo lắng làm gì? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng coi chúng mọc lên thế nào? Chúng không làm lụng, không canh cửi. Nhưng Thầy nói với các con rằng: Ngay cả Salomon trong tất cả vinh quang của ông, cũng không phục sức được bằng một trong những đoá hoa đó. Vậy nếu hoa cỏ đồng nội, nay còn, mai bị ném vào lò lửa, mà còn được Thiên Chúa mặc cho như thế, huống chi là các con, hỡi những kẻ kém lòng tin. Vậy các con chớ áy náy lo lắng mà nói rằng: “Chúng ta sẽ ăn gì, uống gì hoặc sẽ lấy gì mà mặc? Vì chưng, dân ngoại tìm kiếm những điều đó. Nhưng Cha các con biết rõ các con cần đến những điều đó. Tiên vàn các con hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và sự công chính của Người, còn các điều đó Người sẽ ban thêm cho các con. Vậy các con chớ áy náy lo lắng về ngày mai. Vì ngày mai sẽ lo cho ngày mai. Ngày nào có sự khốn khổ của ngày ấy”.

Ðó là lời Chúa

 

 


Chú giải về 2 Sử biên niên 24,17-25

Về đoạn Kinh Thánh này, Sách Lễ của Công đồng Vatican II viết:

“Hôm nay chúng ta cùng xem sách Sử biên niên2 để tìm hiểu thêm một câu chuyện buồn trong lịch sử Giu-đa. Thượng tế nhiệt thành Da-ca-ri-a, con trai của Giơ-hô-gia-đa, người đã cứu vua Giô-át, bị giết trong khu vực Đền thờ. Chúa Giê-su đã nhắc đến câu chuyện buồn này (xem Mát-thêu 23,31).”

 

Bài đọc hôm nay được trích từ sách Sử ký 2, nhưng theo trình tự thời gian, nó tiếp nối các sự kiện của bài đọc hôm qua, nơi chúng ta thấy vua Giô-át trẻ tuổi, người đã được cứu thoát khỏi cái chết chắc chắn dưới tay bà ngoại độc ác A-than-gia, và được lên làm vua nhờ sự sắp đặt của Giơ-hô-gia-đa, vị thượng tế. Tuy nhiên, thật đáng buồn, như thường xảy ra trong những câu chuyện này, sự phản bội lại một lần nữa chiếm ưu thế.

Khi Giơ-hô-gia-đa qua đời, các quan chức bắt đầu tác động đến vua Giô-át, và nhà vua đã nghe theo lời họ. Kết quả là, dân Giu-đa bắt đầu bỏ bê việc thờ phượng trong Đền thờ và chuyển sang các hình thức thờ thần tượng khác nhau. Vì lý do này, “cơn thịnh nộ [của Đức Chúa Trời] đã giáng xuống Giu-đa và Giê-ru-sa-lem”—vương quốc phía nam và kinh đô của nó. Từ tiếng Híp-ri có nghĩa là ‘bỏ rơi’ hoặc ‘từ bỏ’ được lặp lại ba lần trong đoạn văn, cho thấy lý do của hình phạt thiêng liêng sau đó. Có nhiều ví dụ tương tự trong các phần khác của Cựu Ước.

Khi các tiên tri được sai đến để đưa họ trở lại với lẽ phải và đường lối của Đức Chúa Trời, dân chúng đã từ chối lắng nghe. Sự từ chối các tiên tri này của họ là sự từ chối chính Đức Chúa, do đó gieo mầm mống của sự hủy diệt sau đó.

Rồi Da-ca-ri-a, con trai của thầy tế lễ thượng phẩm Giơ-hô-gia-đa trước đây, được Chúa soi dẫn để kêu gọi dân chúng trở lại thờ phượng Đức Giê-hô-va. Ông nói với họ:

Vì các ngươi đã bỏ Chúa, nên Ngài cũng đã bỏ các ngươi.

Nhưng thay vì lắng nghe lời kêu gọi của ông, họ đã âm mưu chống lại ông và, theo lệnh của nhà vua, đã ném đá ông đến chết ngay tại Đền thờ của Chúa—gây ra một sự phạm thánh khủng khiếp.

Lỗi lầm được quy cho vua Giô-át một cách công bằng và rõ ràng. Đó là một hành động vô ơn tột độ đối với con trai của người đã cứu nhà vua khi còn nhỏ khỏi cùng một số phận. Khi sắp chết, Da-ca-ri-a đã kêu lên:

Nguyện Chúa thấy và báo thù!

Tiếng kêu này trái ngược với lời của Chúa Giê-su trên thập tự giá và của Stê-phan trước khi tử đạo. Trong Cựu Ước, công lý thường được thực hiện thông qua sự báo thù, và bạo lực đáp trả bạo lực. Trong Tân Ước, bạo lực không phải là con đường.

Cái chết tàn khốc này được Chúa Giê-su đề cập gián tiếp khi nói chuyện với người Pha-ri-sêu, Ngài phán:

Như vậy, các ngươi tự làm chứng chống lại chính mình rằng các ngươi là dòng dõi của những kẻ đã giết các tiên tri. (Mát-thêu 23,31)

Sự trừng phạt không lâu sau đã đến. Một năm sau, một đội quân Aram tấn công vua Giô-át và hành quyết các quan lại của ông, có lẽ chính những người đã dẫn dắt ông và dân chúng lạc lối vào việc thờ cúng thần tượng.

Mặc dù quân Aram không đông đảo, nhưng nhờ quyền năng của Chúa, họ đã đánh bại được đội quân đông hơn nhiều của Giô-át và người Giuđa, những người bị đánh bại vì đã bỏ rơi Đức Chúa Trời của họ. Cũng như Chúa đã giúp đỡ đội quân nhỏ bé của Giuđa chống lại những khó khăn chồng chất khi nhà vua và dân chúng trung thành với Ngài (2 Sử biên niên 14,8-9; 2 Sử biên niên 20,2. 12), thì giờ đây, trong sự bất trung của họ, họ bị đánh bại bởi một lực lượng xâm lược nhỏ hơn nhiều.

Theo quan điểm thời đó, Giô-át được đối xử xứng đáng với địa vị hoàng gia của mình, nhưng họ đã bỏ mặc ông trong tình trạng ốm yếu. Cuối cùng, chính các quan lại của ông, những người có lẽ đã giúp Giơ-hô-gia-đa dàn dựng cuộc đảo chính chống lại A-than-gia, đã ra tay trả thù cho cái chết của con trai thầy tế lễ thượng phẩm là Da-ca-ri-a, và đã giết nhà vua ngay trên giường bệnh. Ông được chôn cất trong thành David, chứ không phải trong lăng mộ của các vua.

Một lần nữa, tội lỗi không mang lại lợi ích gì.

 

 


Chú giải về Mát-thêu 6,24-34

Hôm nay chúng ta tiếp tục với lời dạy của Chúa Giê-su về thái độ của chúng ta đối với những điều vật chất và hữu hình. Chúng ta phải lựa chọn giữa tầm nhìn về cuộc sống mà Chúa Giê-su ban cho hoặc sự bận tâm quá mức đến tiền bạc và của cải. Hai điều này không tương thích. Chúng liên quan đến những mục tiêu mâu thuẫn trong cuộc sống và những quan điểm khác nhau về điều gì là quan trọng nhất trong cuộc sống. Người thực sự theo chủ nghĩa vật chất có thể có vẻ ngoài thực hành Ki-tô giáo, nhưng không thể là một Ki-tô hữu thực sự tận tâm và ngược lại.

Chúa Giê-su rao giảng điều mà Thánh Ignatius Loyola gọi là ‘sự thờ ơ’ đối với những điều vật chất. Rõ ràng một số điều vật chất—như thức ăn, quần áo và chỗ ở—là cần thiết cho cuộc sống hàng ngày. Vào những thời điểm khác nhau, những thứ khác cũng sẽ cần thiết.

Thái độ ‘thờ ơ’ không phải là người ta không quan tâm; ngược lại, người ta rất quan tâm. Nhưng người ta quan tâm đến việc có được những thứ và chỉ sử dụng chúng trong chừng mực cần thiết để yêu thương và phục vụ Chúa và tha nhân vì Ngài. Chúa Giê-su thúc giục chúng ta giải thoát bản thân khỏi lo lắng và băn khoăn về thân thể và những điều vật chất như thức ăn và quần áo.

Lo lắng về thức ăn vì hiện tại tôi rất đói và không có gì để ăn khác hẳn với việc lo lắng liệu tháng sau tôi có đủ ăn hay không; lo lắng về những gì đang xảy ra khi tôi đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt khác hẳn với việc tự hỏi sức khỏe của tôi sẽ trụ được bao lâu trong những năm tới; lo lắng vì không có tiền trả tiền thuê nhà trong khi chủ nhà đang gõ cửa khác hẳn với việc tự hỏi liệu tôi có bao giờ giàu có hay không.

Lo lắng và bất an về tương lai là sự lãng phí thời gian và năng lượng, vậy mà chúng ta lại quá sa đà vào chúng. Chúng ta được mời gọi:

Hãy nhìn những con chim trên trời: chúng không gieo trồng, không gặt hái, không tích trữ vào kho, vậy mà Cha trên trời vẫn nuôi chúng.

Cũng vậy, những bông hoa trên đồng ruộng—chúng chẳng làm gì ngoài việc là chính mình và Chúa chăm sóc chúng. Và chúng thật đẹp biết bao! Khi đến thời điểm của chúng, chúng sẽ tàn.

Chúng ta thường quá bận rộn hối tiếc về quá khứ hoặc lo lắng về tương lai đến nỗi không bao giờ tận hưởng được cuộc sống. Niềm vui và hạnh phúc chỉ có ở hiện tại—không ở nơi nào khác. Nếu chúng ta cứ nhìn về phía trước hoặc nhìn lại phía sau, chúng ta sẽ không bao giờ tìm thấy hạnh phúc. Thế nhưng, hạnh phúc lại ở ngay trong tầm tay chúng ta, từng khoảnh khắc mỗi ngày. Như cha Tony de Mello, một linh mục dòng Tên, đã viết:

“Bạn có mọi thứ bạn cần ngay bây giờ để hạnh phúc.”

Cuộc sống của chúng ta sẽ thay đổi biết bao nếu chúng ta thực sự tin vào điều đó! Bởi vì hạnh phúc chỉ có thể ở trong hiện tại. Hạnh phúc của ngày hôm qua đã qua; hạnh phúc của ngày mai không tồn tại. Nếu tôi không hạnh phúc bây giờ, tôi sẽ không bao giờ hạnh phúc.

Vì vậy, hãy làm theo lời khuyên của Chúa Giê-su hôm nay:

…đừng lo lắng về ngày mai, vì ngày mai sẽ mang đến những lo lắng riêng của nó. Nỗi khổ của ngày hôm nay là đủ cho ngày hôm nay rồi.

Chúa ở ngay đây và bây giờ, không ở nơi nào khác. Ngài luôn luôn hiện hữu.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/o2117g/

 

 


Suy Niệm: Thiên Chúa quan phòng

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy chúng ta đừng quá lo lắng cho mạng sống mình: sẽ ăn gì? mặc gì? ngày mai sẽ ra sao?, mà phải tin cậy vào sự quan phòng chăm sóc của Thiên Chúa. Ngài đưa ra hai hình ảnh chứng minh sự quan phòng liên lỉ của Thiên Chúa: chim trên trời, bông huệ ngoài đồng, chúng có đáng gì đâu, thế mà Thiên Chúa vẫn hằng nuôi nấng, để ý đến, huống chi con người, vì con người được tạo dựng giống hình ảnh Thiên Chúa và được Chúa Giêsu Kitô cứu chuộc bằng chính giá máu Ngài.

Ðọc kỹ bản văn của Matthêu, chúng ta thấy có bốn lần Chúa Giêsu dạy chúng ta đừng quá lo lắng đến nỗi mất tin cậy vào Thiên Chúa. Khi nói như thế, Ngài muốn chúng ta đừng tìm bảo đảm nơi của cải nay còn mai mất, mà phải tìm cái cốt yếu cho cuộc đời trước đã, rồi mọi sự khác sẽ được thêm cho. Lo lắng quá cũng chẳng giải quyết được gì: "Dù có lo lắng đi nữa, hỏi có ai trong các con kéo dài đời mình thêm được một vài gang tấc không?". Tín nhiệm hoàn toàn vào Thiên Chúa không có nghĩa là sống trong thụ động, mà là cộng tác với công việc của Thiên Chúa tùy ơn gọi của mỗi người: tự giúp mình thì trời sẽ giúp cho.

Thiên Chúa biết rõ chúng ta không phải là những con chim hay bông hoa ngoài đồng, mà là những con người phải làm việc để nuôi thân và góp phần xây dựng gia đình và xã hội. Chúa dạy chúng ta "trước hết hãy tìm" nghĩa là hẫy đặt đúng chỗ công việc: việc nào trước, việc nào sau. "Trước hết hãy lo tìm Nước Chúa và sự công chính của Ngài", lời này đặt nền tảng cho người Kitô hữu trong việc chọn lựa: Thiên Chúa phải chiếm chỗ ưu tiên trong con người và công việc của chúng ta, rồi đến việc cứu rỗi bản thân và đưa người khác về với Chúa; đảo lộn trật tự này tức là đi ngược thánh ý và chương trình của Thiên Chúa.

Ước gì Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta tự kiểm thảo xem từ trước đến giờ, chúng ta đã chọn Chúa hay chọn tiền bạc? Ðã quá lo lắng đến vật chât hay đã luôn tín nhiệm vào Thiên Chúa quan phòng? Xin Chúa cho chúng ta biết tìm kiếm trước hết Nước Chúa và sự thánh thiện, và tin chắc rằng Chúa sẽ ban cho chúng ta mọi sự khác mỗi khi chúng ta cần đến, vì Chúa là Cha chúng ta và hằng yêu thương săn sóc chúng ta.

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét