Trang

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2026

29.06.2026: THỨ HAI TUẦN XIII THƯỜNG NIÊN - THÁNH PHÊ-RÔ VÀ THÁNH PHAO-LÔ, TÔNG ĐỒ - LỄ TRỌNG

 29/06/2026

Thứ Hai Tuần XIII Thường Niên

THÁNH PHÊRÔ VÀ THÁNH PHAOLÔ, TÔNG ĐỒ.

Lễ Trọng. Lễ HỌ. Cầu cho giáo dân.

 


* Thánh Phêrô và thánh Phaolô không giống nhau về tính khí, cũng không giống nhau về phạm vi hoạt động. Hoàn cảnh các vị gặp Chúa đã tạo nên nét đặc biệt cho sứ vụ tông đồ của mỗi vị. Rồi tài ba của thánh Phaolô quả là có một không hai trong Kitô giáo.

Nhưng hai vị liên kết với nhau nhờ lòng tin sâu xa và lòng yêu mến nhiệt thành đối với Đức Kitô. Các vị đã đổ máu mình để làm chứng cho Chúa Kitô tại Rôma; có lẽ thánh Phêrô năm 64 và thánh Phaolô năm 67.

 

 

Bài Ðọc I: Cv 12, 1-11

“Bây giờ tôi biết thật Chúa đã cứu tôi khỏi tay Hêrôđê”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, vua Hêrôđê làm khổ mấy người trong Hội thánh. Ông đã dùng gươm giết Giacôbê anh của Gioan. Ông thấy việc ấy đẹp lòng người Do-thái, nên lại cho bắt cả Phêrô. Bấy giờ là ngày lễ Bánh Không Men. Bắt được người, vua cho tống ngục, giao cho bốn đội binh, mỗi đội bốn người canh giữ, có ý đợi sau lễ Vượt Qua, sẽ điệu người ra cho dân. Phêrô bị giam trong ngục, nhưng Hội Thánh vẫn luôn luôn cầu nguyện cùng Chúa cho người. Ðến khi vua Hêrôđê sắp điệu người ra, thì đêm ấy, Phêrô phải mang xiềng xích, nằm ngủ giữa hai tên lính, và có quân canh giữ trước cửa ngục. Bỗng có thiên thần Chúa đứng kề bên, một luồng ánh sáng chiếu giãi vào ngục; thiên thần đập vào cạnh sườn Phêrô, đánh thức người dậy mà rằng: “Hãy chỗi dậy mau”. Xiềng xích liền rơi khỏi tay người. Thiên thần bảo người rằng: “Hãy thắt lưng và mang giày vào”. Người làm y như vậy. Thiên thần lại bảo rằng: “Hãy khoác áo vào mà theo ta”.

Người liền đi ra theo thiên thần, mà chẳng biết việc thiên thần làm có thật chăng, người tưởng như trong giấc mộng. Qua khỏi chặng thứ nhất và chặng thứ hai, thì đến cửa sắt thông ra thành. Cửa ấy tự nhiên mở ra. Thiên thần và Phêrô rảo qua một phố nọ, rồi thiên thần biến đi. Phêrô hoàn hồn và nói rằng: “Bây giờ tôi biết thật Chúa đã sai thiên thần cứu tôi khỏi tay Hêrôđê và khỏi mọi âm mưu của dân Do-thái”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 33, 2-3. 4-5. 6-7. 8-9

Ðáp: Chúa đã cứu tôi khỏi điều lo sợ

Xướng: Tôi chúc tụng Chúa trong mọi lúc; miệng tôi hằng liên lỉ ngợi khen Người. Trong Chúa linh hồn tôi hãnh diện, bạn nghèo hãy nghe và hãy mừng vui. – Ðáp.

Xướng: Các bạn hãy cùng tôi ca ngợi Chúa, cùng nhau ta hãy tán tạ danh Người. Tôi cầu khẩn Chúa, Chúa đã nhậm lời, và Người đã cứu tôi khỏi điều lo sợ. – Ðáp.

Xướng: Hãy nhìn về Chúa để các bạn vui tươi, và các bạn khỏi hổ ngươi bẽ mặt. Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe, và Người đã cứu họ khỏi mọi điều tai nạn. – Ðáp.

Xướng: Thiên Thần Chúa hạ trại đồn binh chung quanh những người sợ Chúa và bênh chữa họ. Các bạn hãy nếm thử và hãy nhìn coi, cho biết Chúa thiện hảo nhường bao; phúc đức ai tìm nương tựa ở nơi Người. – Ðáp.

 

Bài Ðọc II: 2 Tm 4, 6-8. 17-18

“Từ đây triều thiên công chính đã dành cho cha”.

Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi Timôthêu.

Con thân mến, phần cha, cha đã già yếu, giờ ra đi của cha đã gần rồi. Cha đã chiến đấu trong trận chiến chính nghĩa, đã chạy đến cùng đường và đã giữ vững đức tin. Từ đây triều thiên công chính đã dành cho cha. Và trong ngày đó, Chúa là Ðấng phán xét chí công sẽ trao lại cho cha mũ triều thiên ấy, nhưng không phải cho cha mà thôi, mà còn cho những kẻ yêu mến trông đợi Người xuất hiện. Nhưng có Chúa phù hộ giúp sức cho cha, để nhờ cha, việc giảng đạo nên trọn, và tất cả Dân Ngoại được nghe giảng dạy: và cha đã thoát được khỏi miệng sư tử. Nguyện cho Người được vinh quang muôn đời. Amen.

Ðó là lời Chúa.

 

Alleluia: Mt 16, 18

Alleluia, alleluia! – Con là Ðá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và cửa địa ngục sẽ không thắng được. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 16, 13-19

Con là Ðá, Thầy sẽ trao cho con chìa khoá nước trời”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt thành Cêsarêa Philipphê, và hỏi các môn đệ rằng: “Người ta bảo Con Người là ai?” Các ông thưa: “Người thì bảo là Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là Êlia, kẻ khác lại bảo là Giêrêmia hay một tiên tri nào đó”. Chúa Giêsu nói với các ông: “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?” Simon Phêrô thưa rằng: “Thầy là Ðức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”.

Chúa Giêsu trả lời rằng: “Hỡi Simon con ông Giona, con có phúc, vì chẳng phải xác thịt hay máu huyết mạc khải cho con, nhưng là Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời. Vậy Thầy bảo cho con biết: Con là Ðá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và cửa địa ngục sẽ không thắng được. Thầy sẽ trao cho con chìa khoá nước trời. Sự gì con cầm buộc dưới đất, trên trời cũng cầm buộc; và sự gì con cởi mở dưới đất, trên trời cũng cởi mở”.

Ðó là lời Chúa.

 


Chú giải về Công vụ Tông đồ 12,1-11; 2 Ti-mô-thê 4,6-8. 17-18; Mát-thêu 16,13-19

Hôm nay chúng ta cử hành một lễ trọng của Giáo hội, được tượng trưng bởi hai vị Tông đồ vĩ đại, Phê-rô và Phao-lô. Họ là hai người mà sứ mệnh thiết lập Nước Trời của Chúa Giêsu tập trung vào, và từ đó sứ mệnh ấy phát triển và lan rộng đến mọi ngóc ngách trên thế giới. Như lời mở đầu của Thánh lễ hôm nay đã viết:

Phê-rô đã gây dựng Giáo hội từ đoàn chiên trung thành của Ít-ra-en. Phao-lô đã mang lời kêu gọi của Chúa đến các dân tộc, và trở thành thầy dạy của thế giới. Mỗi người, theo cách chọn của mình, đã quy tụ gia đình duy nhất của Chúa Kitô vào sự hiệp nhất. Cả hai đều chịu tử đạo và được ca ngợi khắp thế giới.

Phê-rô và Phao-lô đại diện cho hai vai trò rất khác biệt của Giáo hội trong sứ mệnh của mình đối với thế giới.

 

Nguồn gốc của sự ổn định

Phê-rô đại diện cho phần mang lại sự ổn định cho Giáo hội:

• các truyền thống được lưu truyền không gián đoạn từ thuở ban đầu,

• các cấu trúc giúp bảo tồn và gìn giữ những truyền thống đó,

• cấu trúc cũng mang lại sự nhất quán và thống nhất cho Giáo hội, trải rộng khắp nhiều chủng tộc, văn hóa, truyền thống và sự đa dạng về địa lý.

Ngày nay, Phê-rô được đại diện bởi Đức Giáo hoàng, biểu tượng vĩ đại của sự thống nhất và liên tục. Nếu không có vai trò của ngài, chúng ta sẽ thấy Giáo hội tan rã và chia rẽ, điều đã xảy ra ở mức độ lớn với những phần của Giáo hội đã tách rời khỏi thân thể trung tâm. Một số giáo hội Kitô giáo chính thống không thuộc Công giáo ngày nay nhận ra tầm quan trọng của vai trò trung tâm đó của Phê-rô và họ đang cố gắng tìm cách để tất cả chúng ta có thể trở thành một Giáo hội một lần nữa, những cách thức để sự đa dạng được công nhận, nhưng sự chia rẽ được loại bỏ, để tất cả những ai tin vào Chúa Kitô có thể tìm thấy và bày tỏ sự thống nhất (nhưng không phải sự đồng nhất) mà Chúa Kitô đã cầu nguyện trong Bữa Tiệc Ly.

 

Vai trò tiên tri

Mặt khác, Phaolô đại diện cho một vai trò quan trọng khác, đó là vai trò tiên tri và truyền giáo. Đó là phần của Giáo hội luôn hoạt động ở ranh giới, đẩy ranh giới của Giáo hội ra xa hơn, không chỉ về mặt địa lý, mà còn đưa mối quan tâm của Giáo hội vào những lĩnh vực xã hội bị bỏ quên và sáng tạo phát triển những cách thức mới để truyền đạt sứ điệp Kitô giáo. Đây là Giáo hội luôn cải cách, một Giáo hội cần được liên tục đổi mới.

Sự đổi mới này được thúc đẩy bởi sự tiếp xúc của Giáo hội với thế giới xung quanh. Thế giới này tự nó đang thay đổi và, trong thời đại của chúng ta, đang thay đổi với tốc độ chóng mặt. Không chỉ có công nghệ mới, mà cả kiến ​​thức mới, ý tưởng mới và tư duy mới cũng liên tục xuất hiện. Xã hội đang thay đổi nhanh chóng của chúng ta đòi hỏi chúng ta phải thể hiện cốt lõi đức tin của mình theo những cách thức mới.

Như một nhà thần học đã từng nói, “Thế giới viết nên chương trình nghị sự cho Giáo hội.” Điều đó không có nghĩa là Giáo hội phải tuân theo cách thức của thế giới—hoàn toàn ngược lại. Điều đó có nghĩa là công việc truyền giáo của Giáo hội phải đáp ứng với nơi mà mọi người thực sự đang ở. Thật vô ích khi chỉ phân phát những thứ cũ kỹ theo cách cũ. Nếu Giáo hội muốn duy trì sự phù hợp, nếu muốn tiếp tục nói lên một cách có ý nghĩa với một thế giới đang thay đổi nhanh chóng, nếu muốn bắt kịp với những kiến ​​thức và ý tưởng mới đang thay đổi cách chúng ta hiểu về thế giới mà chúng ta đang sống, thì Giáo hội phải liên tục đổi mới mình trong cách thức:

• diễn đạt thông điệp của mình,

• cấu trúc bản thân,

• truyền đạt thông điệp của mình,

• đối thoại với thế giới.

Thế giới có thể không thích những gì Giáo hội nói, nhưng thế giới cần phải hiểu được và được khích lệ bởi điều đó.

 

Những thách thức mới

Một thế giới đang thay đổi kéo theo những thách thức mới về điều đúng và sai. Một thế giới đang thay đổi mang đến những vấn đề xã hội mới, những hình thức nghèo đói, bất công, bóc lột và phân biệt đối xử mới, thiếu tự do và không có hòa bình.

Do đó, cần phải có những cách thức mới để rao giảng và làm chứng cho Tin Mừng về chân lý, tình yêu, công lý, tự do và hòa bình. Để làm được điều này, chúng ta cần vai trò tiên tri của Giáo hội, được xây dựng trên nền tảng của truyền thống và sự liên tục. Chúng ta phải tránh hai khuynh hướng: hoặc là bám víu vào quá khứ và chỉ nhìn về quá khứ, hoặc là bỏ bê truyền thống và đưa vào những đổi mới không có nền tảng.

Khi đối mặt với những tình huống khó khăn, người Công giáo thường có xu hướng hoặc là bám víu vào quá khứ và trở nên cực đoan, hoặc là hoàn toàn bỏ cuộc. Cả hai đều không có lợi cho Giáo hội hay cho xã hội.

 

Sự hiện diện đồng hành của Thiên Chúa

Các bài đọc hôm nay nhấn mạnh sự hiện diện của Thiên Chúa trong công việc của Giáo Hội. Đức tin và sự thừa nhận của Phê-rô về Chúa Giêsu là Đấng Mê-si-a-Kitô và Đấng Cứu Thế-Vua được đền đáp bằng việc ông trở thành nền tảng mà Chúa Kitô sẽ xây dựng Giáo Hội của Ngài. Qua Phê-rô, Chúa Giêsu ban cho Giáo Hội sự bảo đảm về sự bảo vệ không bao giờ chấm dứt. Và Ngài ban cho Phê-rô, với tư cách là người đại diện của Ngài, những quyền năng mà chính Ngài đã nhận được từ Chúa Cha, tức là “chìa khóa của Nước Trời”.

Trải qua nhiều thế kỷ, Giáo Hội đã bị tổn hại và vô số nỗ lực nhằm xóa sổ Giáo Hội, nhưng Giáo Hội vẫn tiếp tục hưởng lợi từ lời hứa của Chúa Kitô và nhìn chung ngày càng phát triển về số lượng. Và chừng nào Giáo Hội còn trung thành với những nguyên tắc mà Giáo Hội đã nhận được từ Chúa Kitô, những nguyên tắc thuộc bản chất của Thiên Chúa và phù hợp với những khát vọng sâu sắc nhất của bản chất con người, thì Giáo Hội không thể thất bại. Chân lý và tình yêu không thể bị đàn áp.

 

Làm điều duy nhất có thể

Chúng ta thấy sự kiên định này của Giáo Hội trong Bài đọc thứ nhất, nơi Phê-rô bị bỏ tù vì rao giảng sứ điệp về Chúa Kitô và Nước Trời. Như Phaolô, người từng nhiều lần bị giam cầm, sẽ nói sau này, lời Chúa không thể bị trói buộc. Phêrô được giải thoát và sau đó trở lại với điều duy nhất ông có thể làm—rao giảng sứ điệp của Thầy yêu dấu của mình. Sự giải thoát kỳ diệu khỏi nhà tù tượng trưng cho sự bảo vệ mà Chúa Giêsu đã hứa dành cho Giáo Hội của Ngài. Điều đáng chú ý nữa là việc Phêrô bị giam cầm xảy ra trong tuần lễ Vượt Qua, cùng tuần mà chính Chúa Giêsu bị bắt và chịu khổ.

 

Một cuộc đời sống trọn vẹn

Trong Bài đọc thứ hai, Phaolô trước hết nói về lòng biết ơn về cách ông đã sống cuộc đời mình để phục vụ Chúa:

Tôi đã chiến đấu trận chiến tốt đẹp; tôi đã hoàn thành cuộc đua; tôi đã giữ vững đức tin.

Mong rằng chúng ta cũng có thể nói như vậy khi chúng ta tiến đến cuối đời.

Phaolô cũng nói về việc Chúa tiếp tục bảo vệ ông qua mọi thử thách và bách hại:

…Chúa đã ở bên cạnh tôi và ban cho tôi sức mạnh, để nhờ tôi mà sứ điệp được rao giảng trọn vẹn và muôn dân được nghe.

Ông cũng biết rằng Chúa sẽ tiếp tục bảo vệ ông, nhưng ông cũng biết rằng khi thời điểm của mình đến, ông đã sẵn sàng ra đi.

Tình yêu của Phao-lô dành cho Chúa Giê-su mãnh liệt đến nỗi ông khó lòng lựa chọn giữa việc sống và làm việc cho Nước Trời, hay chết và được đoàn tụ với Chúa Giê-su, Chúa yêu dấu của ông. Như ông đã từng nói trong một câu đáng nhớ:

Vì đối với tôi, sống là Ki-tô, và chết là lợi ích. (Phi-líp-phê 1,21)

Trong cả hai trường hợp, ông đều ở cùng với Chúa yêu dấu của mình.

 

Vĩnh cửu, vĩnh cửu,

Khi chúng ta cử hành lễ này hôm nay, chúng ta hãy vừa trung thành với những truyền thống đã được lưu truyền hơn 2000 năm trước, vừa luôn sẵn sàng thực hiện những thay đổi và điều chỉnh cần thiết để thông điệp của Chúa Kitô có thể được truyền đạt hiệu quả đến tất cả những ai vẫn còn khao khát chân lý và tình yêu ấy, điều mà qua nhiều thế kỷ không hề thay đổi. Hôm nay chúng ta cùng cầu nguyện:

• cho toàn thể Giáo Hội trên khắp thế giới,

• cho Đức Giáo Hoàng của chúng ta, là trung tâm hiệp nhất của các Kitô hữu ở khắp mọi nơi,

• cho những người, trong khi vẫn trung thành với các truyền thống cốt lõi, đang sáng tạo tìm ra những cách thức mới để loan báo sứ điệp Nước Trời cho mọi người ở khắp mọi nơi,

• cho những nơi mà Giáo Hội đang hoạt động trong điều kiện khó khăn,

• cho cộng đồng giáo xứ của chúng ta, để cộng đồng ấy thực sự trung thành với đức tin của cha ông chúng ta,

• cho chúng ta có một tinh thần truyền giáo đích thực, để loan báo Chúa Kitô một cách hiệu quả cho tất cả những người mà chúng ta đang sống cùng.

Nói cách khác, xã hội địa phương đang viết ra chương trình nghị sự nào cho Giáo Hội địa phương của chúng ta?

 

https://livingspace.sacredspace.ie/f0629r/

 


 

Suy niệm lễ hai Thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô  

“Phần các con, các con bảo Thầy là ai?”(Mt 16, 15)

Đó là câu hỏi Chúa Giêsu hỏi các môn đệ của mình để trắc nghiệm họ về sự hiểu biết của họ về danh tính của chính Chúa Giêsu, khi Ngài đang đồng hành với các ông từ thượng lưu Ga-li-lê đi xuống. Hẳn đã nhiều lần người ta đặt cho các môn đệ câu hỏi về Chúa Giêsu, lần này chính Thầy Giêsu hỏi họ về Ngài. Một câu hỏi rất cụ thể được Chúa đặt ra, và chờ họ trả lời. Và đây, Simon Phêrô đã thay mặt cả nhóm thưa: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”(Mt 16, 16). Câu trả lời thật rõ ràng. Ở đây, Đức tin của Giáo Hội phản chiếu một cách trọn vẹn. Chúng ta cũng thế, chúng ta được soi sáng cách đặc biệt do lời tuyên xưng của Phêrô.

Phêrô tuyên xưng “Thầy là Đức Kitô!”

Với lời tuyên xưng của Phêrô, Chúa Giêsu trả lời: “Hỡi Simon con ông Giona, con có phúc, vì chẳng phải xác thịt hay máu huyết mạc khải cho con, nhưng là Cha Thầy, Đấng ngự trên trời”(Mt 16, 17).

Phêrô, con thật có phúc! Hạnh phúc thật, bởi vì sự thật này, là trung tâm đức tin của Giáo Hội, có thể nảy sinh trong tâm thức của con người như công việc của Thiên Chúa. “Không ai biết Con, trừ ra Cha, và không ai biết Cha trừ ra Con và kẻ Con muốn mặc khải cho”(Mt 11, 27). Câu Tin Mừng giầu ý nghĩa và phong phú này khiến chúng ta suy nghĩ: Ngôi Lời Nhập Thể đã mạc khải Chúa Cha cho các môn đệ của mình, và giờ đây đến lượt Chúa Cha mạc khải cho họ chính Con Một của Ngài. Phêrô chấp nhận sự soi sáng nội tâm và ông can đảm tuyên xưng: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”! Những lời này ở trên môi của Phêrô, nhưng phát xuất từ mầu nhiệm thâm sâu của Thiên Chúa. Đó là những lời mạc khải chân lý nội tại, và đời sống của chính Thiên Chúa. Và Phêrô, dưới tác động của Chúa Thánh Thần, đã trở thành một nhân chứng, và là người tuyên xưng chân lý siêu phàm ấy. Lời tuyên xưng của ông là nền tảng đức tin của Giáo Hội “Trên đá này, Ta sẽ xây Hội Thánh của Ta”(x. Mt 16, 18). Dựa vào đức tin và lòng trung thành của Phêrô, Giáo Hội của Chúa Kitô được thiết lập. Cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi ý thức rõ điều ấy, như sách Công Vụ Tông Đồ đã viết, khi Phêrô bị giam trong ngục. Và Hội Thánh khẩn thiết dâng lời khẩn nguyện lên cùng Thiên Chúa cho ông (x. Cv 12: 5). Giáo hội đã được nghe, vì sự hiện diện của Phêrô vẫn cần thiết cho cộng đoàn trong những giai đoạn đầu của Hội Thánh: Chúa đã sai thiên thần của Người đến mà giải thoát họ khỏi tay những người bách hại (x.12, 7-11.). Điều này đã được viết trong ý định của Thiên Chúa mà Phêrô, sau khi thừa nhận với anh em mình trong đức tin, đau khổ tử vì đạo ở Rôma, cùng với Thánh Phaolô, vị Tông Đồ dân ngoại, cũng thoát chết nhiều lần.

“Nhưng Chúa đã phù hộ tôi và ban sức mạnh cho tôi, để dùng tôi hoàn thành công việc rao giảng, và cho mọi dân tộc được nghe biết. Và tôi đã thoát khỏi miệng sư tử”(2 Tim 4, 17)

Đó là những lời của Phaolô người môn đệ trung thành. Những lời này làm chứng cho việc được thành toàn nơi ông nhờ ơn Chúa, Đấng đã chọn ông cho sứ vụ loang báo Tin Mừng. Đấng đã, “chọn ông”trên đường đi Damas (x. Pl 3, 12). Được bao phủ trong ánh sáng chói lòa con mắt, Chúa đã hiện ra với ông và nói rằng: “Saul, Saul, tại sao ngươi bắt bớ Ta? “(Cv 9: 4), một sức mạnh diệu kỳ quật ngã ông xuống đất (x. Cv 9: 5). Saul hỏi: “Thưa Ngài, Ngài là ai? Chúa Giêsu trả lời “Ta là Giêsu, ngươi đang bắt bớ”! (Cv 9: 5). Có phải câu trả lời của Chúa Kitô hàm ý Saul đang bách hại những người theo Chúa Giêsu và Chúa Giêsu báo cho ông biết rằng, chính bản thân ông cũng đang bị họ bách hại lại. Chúa Giêsu thành Nazareth, Đấng chịu đóng đinh, Đấng mà các Kitô hữu loan truyền. Ngài đã phục sinh. Nếu bây giờ, Saul cảm thấy sự hiện diện mạnh mẽ, rõ ràng rằng Thiên Chúa đã thực sự sống lại từ cõi chết. Ngài chính là Đấng Mê-sia, Đấng dân Israel trông đợi, đó là Chúa Kitô hằng sống, đang hiện diện trong Giáo Hội và thế giới!

Với lý lẽ trên, liệu Saul có thể hiểu tất cả những gì hàm chứa trong một biến cố như vậy không? Chắc là không! Đúng thế, vì đó chỉ là một phần trong những ý định nhiệm mầu của Thiên Chúa. Thiên Chúa Cha sẽ trao ban cho Phaolô ơn hiểu biết mầu nhiệm cứu chuộc, do Đức Kitô thực hiện. Chính Ngài sẽ làm cho Phaolô hiểu được thực tại tuyệt vời của Giáo Hội, để Phaolô sống cho Chúa Kitô, với Chúa Kitô và trong Chúa Kitô. Còn Phaolô, khi tham dự vào thực tại này, ông sẽ không ngừng loan truyền cách không mệt mỏi cho đến tận cùng của trái đất. Từ Damas, Phaolô bắt đầu cuộc hành trình tông đồ của mình, hành trình ấy sẽ dẫn Phaolô mang Tin Mừng cho mọi quốc gia trên thế giới, đến những nơi mà ông được kêu gọi. Lòng nhiệt thành truyền giáo của Phaolô sẽ giúp ngài thực hiện được nhiệm vụ mà Chúa Kitô ủy thác cho các Tông Đồ: “Vậy anh em hãy đi, và làm cho muôn dân trở thành môn đệ của Thầy”(Mt 28, 19).

Sự hiệp nhất tròn đầy của Giáo Hội!

Giáo hội mang trong mình sứ mạng do Chúa Kitô ủy thác. Đây là sứ mạng cần thiết ở thời đại này. Chúng ta hãy cầu nguyện cho hiệp nhất và những tiến trình cho hiệp nhất, đừng bao giờ chán nản, hay thất vọng.

Nguyện xin Chúa ban cho chúng ta sớm đạt được sự hiệp thông trọn vẹn nơi tất cả những người tin vào Chúa Kitô. Hai thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô đã cho chúng ta ơn đó, Giáo Hội nhắc lại cho chúng ta trong ngày này, nhờ sự kính nhớ cái chết tử đạo, ngày sinh ra vào đời sống mới trong Chúa của các ngài. Vì Tin Mừng, các ngài đã chấp nhận chịu đau khổ, chịu chết và các ngài đã được tham dự vào sự phục sinh của Chúa. Đức tin mà các ngài minh chứng bằng cái chết tử đạo của chính mình, là đức tin giống như Đức Maria, Mẹ của những người tin, Mẹ của các thánh Tông Đồ, và các thánh nam nữ trong mọi thời đại. Ngày nay, Giáo Hội tuyên xưng đức tin ấy. Đức tin của chúng ta, đức tin vững vàng của Giáo Hội tin vào Chúa Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất, Người là Con Thiên Chúa hằng sống, Đấng đã chết và sống lại để cứu độ chúng ta và toàn thế giới.

 

 Linh mục Antôn Nguyễn Văn Độ

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét