28/06/2026
CHÚA NHẬT 13 THƯỜNG
NIÊN năm A
Bài Ðọc I: 2 V 4, 8-11. 14-16a
“Người đến trọ nhà mình, là một vị thánh của Thiên Chúa”.
Trích sách Các Vua quyển thứ hai.
Một ngày nọ, Êlisê đi ngang qua miền Sunam. Ở đó có một bà
sang trọng mời ông ở lại dùng bữa. Và từ đấy, mỗi khi ông đi ngang qua đó, ông
đều đến nhà bà dùng bữa. Bà nói với chồng bà rằng: “Tôi biết rằng người thường
trọ nhà mình là một vị thánh của Thiên Chúa. Vậy chúng ta hãy làm cho ông một
căn phòng trên lầu, và đặt trong căn phòng đó một cái giường, một cái bàn, một
cái ghế, và một cây đèn, để mỗi khi đến, ông ở đó”.
Một ngày nọ Êlisê đến, ông lên căn phòng trên lầu và nghỉ tại
đó. Ông nói (với Giêzê, tiểu đồng của ông): “Bà muốn chúng ta làm gì cho bà?”
Giêzê nói rằng: “Thầy khỏi hỏi, bà ấy không có con, và chồng bà đã già”. Êlisê
bảo gọi bà ta. Nghe gọi, bà liền đến đứng trước cửa, ông nói với bà rằng: “Năm
tới cũng vào thời kỳ này, bà sẽ bồng bế một bé trai”.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 88, 2-3. 16-17. 18-19
Ðáp: Lạy Chúa,
con sẽ ca ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời.
Xướng: Con sẽ ca
ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời, qua mọi thế hệ miệng con loan truyền lòng
trung thành Chúa. Vì Ngài đã phán: “Tình thương của Ta đứng vững muôn đời”;
trên cõi trời cao, Ngài thiết lập lòng trung tín. – Ðáp.
Xướng: Phúc thay
dân tộc biết hân hoan, lạy Chúa, họ tiến thân trong ánh sáng nhan Ngài. Họ luôn
luôn mừng rỡ vì danh Chúa, và tự hào vì đức công minh Ngài. – Ðáp.
Xướng: Vì Chúa là
vinh quang quyền năng của họ; nhờ ân huệ Chúa, uy quyền của chúng tôi được suy
tôn. Bởi chưng khiên thuẫn chúng tôi là của Chúa, và vua chúng tôi thuộc về Ðấng
Thánh của Israel. – Ðáp.
Bài Ðọc II: Rm 6, 3-4. 8-11
“Chúng ta chịu mai táng với Ngài nhờ phép rửa, chúng ta
phải sống đời sống mới”.
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.
Anh em thân mến, tất cả chúng ta đã chịu phép rửa trong Ðức
Kitô, tức là đã chịu phép rửa trong sự chết của Người. Và chúng ta đã cùng chịu
mai táng với Người, bởi vì được thanh tẩy trong sự chết của Người, để như Ðức
Kitô nhờ vinh hiển của Chúa Cha mà sống lại từ cõi chết thế nào, thì cả chúng
ta cũng phải sống đời sống mới như thế. Mà nếu chúng ta đã chết với Ðức Kitô,
chúng ta tin rằng: chúng ta cũng sẽ cùng sống với Người, vì biết rằng Ðức Kitô
một khi từ cõi chết sống lại, Người không chết nữa, sự chết không còn làm chủ
được Người nữa. Người đã chết, tức là chết một lần dứt khoát đối với tội lỗi,
mà khi Người sống, là sống cho Thiên Chúa. Cả anh em cũng thế, anh em hãy tự kể
như mình đã chết đối với tội lỗi, nhưng sống cho Thiên Chúa, trong Ðức Giêsu
Kitô, Chúa chúng ta.
Ðó là lời Chúa.
Alleluia: 1 Pr 2,9
Alleluia, alleluia! – Anh em là giống nòi được tuyển chọn,
là hàng tư tế vương giả, là dân thánh, để loan truyền những kỳ công của Thiên
Chúa, Đấng đã gọi anh em ra khỏi miền u tối, vào nơi đầy ánh sáng diệu huyền.
Alleluia.
Phúc Âm: Mt 10, 37-42
“Kẻ nào không mang lấy thập giá, thì không xứng đáng với
Thầy; kẻ nào tiếp đón các con, là tiếp đón Thầy”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các tông đồ rằng: “Kẻ nào yêu mến
cha mẹ hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy, và kẻ nào yêu mến con trai, con
gái hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Kẻ nào cố tìm mạng sống mình thì sẽ
mất, và kẻ nào đành mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm lại được nó.
“Kẻ nào đón tiếp các con là đón tiếp Thầy; và kẻ nào đón tiếp
Thầy, là đón tiếp Ðấng đã sai Thầy. Kẻ nào đón tiếp một tiên tri với danh nghĩa
là tiên tri, thì sẽ lãnh phần thưởng của tiên tri; và kẻ nào đón tiếp người
công chính với danh nghĩa người công chính, thì sẽ lãnh phần thưởng của người
công chính. Kẻ nào cho một trong những người bé mọn này uống chỉ một bát nước
lã mà thôi với danh nghĩa là môn đệ, thì quả thật, Thầy nói với các con, người ấy
không mất phần thưởng đâu”.
Ðó là lời Chúa.
Chú giải về 2 Vua 4,8-11. 13-16; Rô-ma 6,3-4. 8-11Mát-thêu 10,37-42
Trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giê-su nói:
Ai yêu cha mẹ, con cái
hơn Ta thì không xứng đáng với Ta…
Chúa Giê-su dường như đang công kích đời sống gia đình, bảo
chúng ta hãy quay lưng lại với chính máu mủ ruột thịt của mình. Đây dường như
là những lời gây sốc và một lời khó chấp nhận đối với nhiều người.
Dù Phúc Âm nói gì đi nữa, đối với một số lượng lớn người,
gia đình vẫn là ưu tiên hàng đầu. Tuy nhiên, chúng ta cần nhớ rằng chính Chúa
Giê-su thuộc về một dân tộc có ý thức về gia đình mạnh mẽ như bất kỳ nền văn
hóa nào trên thế giới.
Tầm quan trọng của
gia đình
Những người khác có thể thấy lời Chúa Giê-su gây khó chịu vì
những lý do khác. Họ cảm thấy rằng đã có quá nhiều sự đổ vỡ trong đời sống gia
đình cả ở phương Tây và các nơi khác trên thế giới. Có quá nhiều người bỏ bê
trách nhiệm của mình đối với gia đình, dù là cha mẹ hay con cái.
Giờ đây, hơn bao giờ hết, gia đình cần được chăm sóc đặc biệt.
Trong thời đại này, chúng ta thấy rất nhiều người sống chung nhưng không kết
hôn chính thức; rất nhiều cuộc hôn nhân kết thúc bằng ly thân hoặc ly hôn với
những hậu quả bi thảm cho tất cả những người liên quan, nhưng là cho trẻ em nhiều
nhất; hậu quả là, có rất nhiều cha mẹ đơn thân và những bà mẹ bị bỏ rơi. Những
vấn đề này, đến lượt mình, tạo ra những vấn đề xã hội nghiêm trọng trên diện rộng
và đã trở thành mối quan tâm lớn của nhiều chính phủ.
Điều Chúa Giê-su muốn
nói
Tuy nhiên, nếu đọc kỹ hơn, chúng ta có thể thấy rằng Chúa
Giê-su thực sự đang đề cập đến gốc rễ của chính những vấn đề này. Những lời mở
đầu của Tin Mừng hôm nay có thể được hiểu theo hai cách liên kết với nhau.
Thứ nhất, Chúa Giê-su đang nói rằng không một cá nhân nào và
không một nhóm người nào có thể sống cuộc đời mình sao cho đặt lợi ích của bản
thân lên trên lợi ích của người khác một cách tuyệt đối. Đây là cách “tìm kiếm
cuộc sống của mình” sai lầm mà Chúa Giê-su nói đến. Chúng ta có thể nói, “Đất
nước tôi – đúng hay sai”, “Chủng tộc hay tôn giáo của tôi – đúng hay sai”, hoặc
“Gia đình tôi – đúng hay sai”.
Nhu cầu của bất kỳ cá nhân hay nhóm người nào (ví dụ: một
gia đình) không thể được đáp ứng bằng cách chà đạp hoặc phủ nhận các quyền và
nhu cầu cơ bản của người khác. Nếu những người trong gia đình tôi hành động như
vậy, lương tâm tôi buộc phải tách mình ra khỏi hành vi đó. Và tôi làm điều này
chính xác là vì tôi yêu gia đình mình. Tôi đơn giản là không thể tham gia cùng
họ vào những hành vi mà tôi biết là bất công, xấu xa và ích kỷ. Tôi không thể
dung thứ cho những hành vi vô đạo đức, ví dụ như làm giàu bằng gian lận hoặc
các hành vi phạm tội, của một hoặc cả hai cha mẹ.
Gia đình nhìn nhận xã
hội như thế nào?
Chúng ta nói về gia đình như là hạt nhân của bất kỳ xã hội
nào và điều đó là đúng. Nhưng gia đình không thể là mục đích tự thân, như dường
như vẫn thường xảy ra. Nhiều gia đình dường như coi xã hội là nơi cung cấp cho
họ bất cứ thứ gì họ muốn.
Ngày nay, chúng ta có thể phân biệt giữa "người tị nạn
chính trị" và "người di cư kinh tế". Một số người chạy trốn khỏi
đất nước của họ vì họ có khả năng bị quấy rối và bức hại. Những người khác chạy
trốn khỏi nghèo đói đến một nơi mà họ hy vọng tìm được sự an toàn về kinh tế.
Chúng ta có thể cảm thông với tất cả những điều này.
Dù lý do là gì, thì khi thiếu lòng trung thành, thiếu sự tận
tâm, thiếu ý thức đóng góp cho sự thịnh vượng của xã hội nơi họ sinh sống, dù
đó là quê hương hay một nơi nào đó ở nước ngoài, đều có điều gì đó không ổn. Lời
dạy của Chúa Giê-su rất thích hợp trong hoàn cảnh như vậy.
Một ý nghĩa gia đình
rộng lớn hơn
Ý nghĩa thứ hai của lời Chúa Giê-su xuất phát một cách logic
từ điều này. Theo quan điểm của Chúa Giê-su—và đây là một chủ đề xuyên suốt Tân
Ước—những người đồng nhất với Ngài và trở thành môn đồ của Ngài thuộc về một
gia đình mới. Đó là một gia đình mà mỗi người, bao gồm các thành viên trong gia
đình, họ hàng, bạn bè cũng như những người hoàn toàn xa lạ, nhưng đặc biệt nhất
là những người đang cần giúp đỡ, đều thực sự là anh chị em của tôi.
Điều này hoàn toàn không có nghĩa là chúng ta yêu thương các
thành viên trong gia đình mình ít hơn. Trên thực tế, vì sự gần gũi với họ,
chúng ta có những trách nhiệm đặc biệt đối với họ. Nhưng giờ đây chúng ta xem
những người có quan hệ huyết thống với mình là một phần của một gia đình lớn
hơn mà chúng ta cũng có trách nhiệm.
Chúa Giê-su muốn chấm dứt những sự chia rẽ đang gây rắc rối
cho các mối quan hệ giữa con người: sự chia rẽ theo chủng tộc, văn hóa, quốc tịch,
tôn giáo, giai cấp, nghề nghiệp, v.v. Nhiều hình thức chủ nghĩa bộ lạc (bạn chỉ
cần đến một trận bóng đá lớn để thấy điều đó!) vẫn còn tồn tại ở khắp mọi nơi
và đời sống gia đình cũng không phải là ngoại lệ.
Quan điểm của Chúa Giê-su có nghĩa là sẽ có những lúc tôi phải
dành nhiều tình yêu thương hơn, nhiều lòng thương xót hơn, nhiều sự giúp đỡ vật
chất hơn cho những người xa lạ—những người đói khát, người bệnh tật, những người
trong tù, những người bị xã hội ruồng bỏ, những người thất nghiệp hoặc không có
khả năng lao động, người khuyết tật, người cô đơn và những người không được yêu
thương—những người cần giúp đỡ hơn cả các thành viên trong gia đình tôi. Ngài
nói với chúng ta:
Thật vậy, Ta nói cùng
các ngươi, hễ các ngươi làm cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta là Ta
làm cho Ta vậy. (Mát-thêu
25,40)
Và chính tôi và những anh chị em đang cần giúp đỡ, khi Chúa
Giê-su nói:
Ai yêu cha mẹ, con cái
hơn Ta thì không xứng đáng với Ta…
Lòng hiếu khách đối với
người lạ
Điều này được trình bày rõ trong phần còn lại của Tin Mừng
hôm nay và trong Bài Đọc thứ nhất. Lòng hiếu khách, chào đón người lạ vào nhà
mình, tiếp nối những gì đã được nói. Nó được ưu tiên cao trong Tân Ước và là một
truyền thống vẫn còn tồn tại ở nhiều nơi trong Giáo Hội ngày nay. Nền tảng của
mọi lòng hiếu khách là chúng ta đều thuộc về một gia đình và mỗi người đều là
anh chị em ruột thịt theo nghĩa rất thực (chứ không chỉ là nghĩa “tinh thần”
hay “tôn giáo”). Như lời trong Phúc Âm, đó có thể là điều đơn giản như việc mời
“một cốc nước lạnh”. Thật không may, trong xã hội đô thị giàu có của chúng ta,
việc bảo vệ của cải vật chất hiện nay thường được ưu tiên hơn việc chào đón người
lạ. Cánh cửa mở đã được thay thế bằng song sắt, chuông báo động và camera giám
sát. Đây lại là một dấu hiệu cho thấy sự méo mó nghiêm trọng về các giá trị của
chúng ta và sự đổ vỡ trong các mối quan hệ giữa con người.
Chúng ta cần nhận ra mức độ mà chủ nghĩa vật chất và chủ
nghĩa tiêu dùng đang thống trị cuộc sống của chúng ta và biến gia đình và nhà cửa
của chúng ta thành những pháo đài biệt lập. Chúng ta sống trong một xã hội dựa
trên sự cạnh tranh, quyền lực, ảnh hưởng và thành công. Chúng ta được khuyến
khích tự lực cánh sinh và tự mình làm nên thành công, ngay cả khi phải trả giá
bằng lợi ích của người khác.
Chỉ có một lượng bánh nhất định. Chúng ta được khuyến khích
tranh giành phần bánh lớn nhất có thể cho bản thân và gia đình mình. Thật đáng
tiếc nếu người khác không nhận được đủ – rõ ràng là họ đã không cố gắng đủ.
Tất nhiên, trong sự tử tế, chúng ta sẽ để cho những người
“không thể tự lo liệu” nhận được một vài mẩu vụn thức ăn (xem câu chuyện của
Chúa Giê-su về người giàu và La-da-rô – Lu-ca 16,19-31). Chắc chắn, giúp đỡ người
nghèo thường có nghĩa là bỏ vài đồng xu vào đĩa hoặc giỏ, nhưng điều đó không
được phép ảnh hưởng đến việc chúng ta tận hưởng những thứ không thực sự “cần
thiết” trong cuộc sống. Ví dụ, liệu chúng ta có sẵn sàng từ bỏ một kỳ nghỉ ở nước
ngoài và chọn một kỳ nghỉ rẻ hơn ở trong nước để giúp đỡ những nạn nhân của nạn
đói, bệnh tật hoặc vô gia cư không?
Hơn cả đủ
Về bản chất, điều Chúa Giê-su muốn nói là khi tất cả chúng
ta cùng nỗ lực để đảm bảo mọi người đều có đủ, thì sẽ có hơn cả đủ cho tất cả.
Vậy nên, mối quan tâm của Chúa Giê-su là người khác có tất cả những gì họ cần,
còn mối quan tâm của tôi là tôi có tất cả những gì tôi cần (không chỉ những gì
tôi muốn).
Điều cốt lõi đối với tất cả chúng ta là: Tôi có đang sống cuộc
đời mình bằng cách hy sinh người khác không? Tôi có coi xã hội như một nơi mà họ
nợ tôi – và không ai khác – một cuộc sống không? Hay tôi đang cố gắng sống theo
tinh thần đoàn kết với người khác? Tôi có nhận thức được những người hàng xóm
hoặc những người trong khu vực của tôi đang thực sự cần giúp đỡ không? Tôi có
quan tâm đến giá trị ngôi nhà của mình hơn là việc người khuyết tật được cảm thấy
thuộc về xã hội không? Tôi có quan tâm đến địa vị xã hội của mình hơn là việc
được nhìn thấy trong nhóm “những người đó” không? “Gia đình” có ý nghĩa gì với
tôi? Tôi có coi gia đình nhân loại là một phần của gia đình tôi không?
Khi chúng ta chuẩn bị chia sẻ Mình Thánh Chúa, là biểu hiện
của việc chúng ta thuộc về gia đình của tất cả con cái Chúa, chúng ta sẽ cùng
nhau đọc kinh “Lạy Cha chúng con”. Từ “Chúng ta” không chỉ đề cập đến những người
tụ họp ở đây, càng không phải các thành viên trong gia đình hay những người
cùng chủng tộc với chúng ta, mà là đến mọi con người. Bởi vì tất cả chúng ta đều
có một Cha chung, nên chúng ta thực sự là anh chị em ruột thịt của nhau.
Thay vì chống lại gia đình, Chúa Giê-su đang nói với chúng
ta rằng chúng ta chỉ có thể thực sự là một phần của gia đình mình khi nhận ra rằng
chúng ta thuộc về và được kêu gọi chia sẻ với người khác những gì mình có; rằng
chúng ta là một phần của gia đình nhân loại trên toàn thế giới.
https://livingspace.sacredspace.ie/oa131/
Làm được gì cho Chúa Giêsu chưa?
Một buổi tối, vừa khi từ Marốc trở về, Charles de
Foucauld say mê kể cho gia đình nghe những cuộc thám hiểm kỳ thú của anh qua những
khu rừng Phi Châu.Người chăm chú theo dõi câu chuyện hơn cả là một cô cháu gái
chưa đầy mười tuổi.
Khi anh vừa chấm dứt thì cô bé đã bất thần hỏi:
- Thưa cậu, cháu thấy cậu làm được nhiều việc lạ quá. Vậy
cậu đã làm được gì cho Chúa Giêsu chưa?
Câu hỏi ấy như một luồng điện giựt, khiến anh bất động. Từ
bao lâu nay, chưa ai đã khiến anh phải suy nghĩ nhiều như thế: “Anh đã
làm được gì cho Chúa Giêsu chưa?”. Charles de Foucauld lục soát tâm hồn mình
để chỉ thấy một lỗ hổng không đáy. Anh đã phí phạm tất cả thời giờ và tuổi
thanh xuân cho những cuộc ăn chơi truỵ lạc và những danh vọng phù phiếm. Mắt
anh bỗng mở ra để thấy được nỗi khốn khổ nghèo nàn của mình. Ngày hôm sau, anh
tìm đến xưng tội với một vị linh mục. Sau đó anh từ bỏ tất cả, xin vào dòng khổ
tu. Rồi ít lâu sau, anh lại xin đến Nagiarét để sống trọn vẹn cho Chúa Giêsu.
Một ngày nọ, giữa lúc đang đắm mình trong cầu nguyện, anh
bỗng nghe từ căn nhà bên cạnh có tiếng rên của một người Hồi giáo. Nhớ đến
gương bác ái của Chúa Giêsu, anh tự hỏi, anh có thể giam mình cầu nguyện giữa
lúc có những người anh em đang rên rỉ trong đau thương, thất vọng được chăng?
Thế là anh quyết định đến sống giữa họ, trở thành người anh em của họ, nhất là
của nhưng người cô đơn, lạc lõng, nghèo hèn hơn cả.
Những năm cuối đời, Charles de Foucauld sống giữa sa mạc
Sahara, chia sẻ hoàn toàn cuộc sống với những người cùng khổ. Và anh đã chia sẻ
tới giọt máu cuối cùng của anh khi phát súng oan nghiệt của kẻ sát nhân bắn gục
anh giữa lúc anh đang cầu nguyện vào đầu tháng 12 năm 1916. Ngày nay, các Tiểu
đệ và Tiểu muội của Chúa Giêsu tiếp tục lý tưởng sống của anh. Các anh chị ấy sống
giữa người ngheo nhất trong xã hội. Tất cả cuộc sống và sự hiện diện âm thầm của
họ là một cố gắng làm một cái gì cho Chúa Giêsu.
Anh chị em thân mến,
Một Kitô hữu chân chính cũng đều phải tự hỏi: “Tôi
đã làm được gì cho Chúa Giêsu chưa?”. Không phải là cho Chúa Giêsu mãi
đâu trên trời, nhưng cho Chúa Giêsu đang tiếp tục đến, đang tiếp tục hiện diện
trong cuộc đời tôi, trong tâm hồn tôi, nơi những người anh em tôi, cũng là anh
em của Ngài, nhất là những ai thấp hèn, cùng khổ. Tôi tự hỏi, mà chính Chúa
Giêsu cũng hỏi tôi mỗi ngày: “Con đã làm được gì cho những người anh em bé mọn
nhất của Cha chưa?”. Bởi vì trong Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu đã nói: “Ai đón
tiếp Đấng đã sai Thầy”… “Ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ là một
chén nước lã mà thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em,
người đó sẽ không mất phần thưởng đâu”.
Người Kitô hữu chúng ta thường đề cao việc đọc kinh, cầu
nguyện, những việc làm cho Chúa mà coi những việc làm cho tha nhân, nhất là những
việc nhỏ nhặt tầm thường, như cho anh em một ly nước lã, là những việc làm chẳng
có ý nghĩa và giá trị nào. Nhưng đối với Chúa Giêsu thì không như vậy, đón tiếp
một em nhỏ, cho người thấp kém trong xã hội dù chỉ một ly nước lã, cũng là một
việc làm đáng được ân thưởng trên trời. Lý do giản dị là Chúa đã tự đồng hoá
mình với những kẻ mọn hèn (x. Mt 25,40-45).
Thưa anh chị em,
Chúa Giêsu mời gọi chúng ta ân cần tiếp đón anh em. Tin Mừng
nói đến Chúa Giêsu như một người khách mà người ta niềm nở đón tiếp hay là thờ
ơ xua đuổi. Ngài đến cách riêng với những người bị loại trừ, những người tội lỗi,
để có dịp kêu gọi họ trở lại, như tại nhà ông Matthêu (Mt 9,10-18) và ông
Giakêu (Lc 19,5-10). Ngài đến với gia đình quen thân của hai chị em Matta và
Maria (Lc 10,38-42), cung chỉ để nói lên một điều cần thiết là lắng nghe và thực
thi Lời Chúa. ngài đến như một người khách lạ đến khuấy động lòng người, đặt lại
mọi vấn đề. Vì thế, Thánh Gioan nói: “Ngài đến trong nhà Ngài mà các gia nhân
Ngài đã không tiếp đón Ngài” (Ga 1,11). Vì thế chúng ta phải ân cần tiếp đón
người anh em trong niềm tin, người hành khất đến gõ cửa, người hèn mọn không ai
nghĩ tới, người lạc loài, không cửa không nhà, những người ấy chính là Ngài. Những
người anh em ấy có thể là những người ở ngay đường phố, cùng chung cư, hàng
xóm. Cũng có thể là những người trong gia đình, nhưng chúng ta đã cố tình quên
họ trong cảnh sống cô đơn, goá bụa, già cả cua họ… Tiếp đón họ là tiếp đón
Chúa.
Câu chuyện người thiếu phụ ở Sunêm được kể lại trong bài đọc
thứ nhất là một mẫu gương tiếp đón niềm nở, vô vụ lợi. Bà đã tiếp đón Ngôn sứ
Êlisê, người của Thiên Chúa, và đã tạo điều kiện cho ông thi hành sứ mạng. Vì
thế, bà được Thiên Chúa thưởng công. “Ai tiếp đón một ngôn sứ, vì người ấy là
ngôn sứ, thì sẽ được lành phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ; ai đón tiếp một người
công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành
cho bậc công chính”.
Anh chị em thân mến,
Được mời gọi đi theo Chúa Giêsu, chúng ta phải quyết định chọn
lựa. Chỉ có sự chọn lựa tình yêu Chúa Giêsu mới cho phép chúng ta xứng đáng được
gọi là môn đệ của Ngài. Một khi đã chọn lựa Ngài thì phải đặt tất cả tình cảm
gia đình, tình yêu tự nhiên tuỳ thuộc vào Ngài, đi sau tình yêu đối với Ngài.
Khi chọn lựa như thế chúng ta sẽ khong tránh được các mất mát, từ bỏ, hy sinh.
Tuy nhiên, Thiên Chúa không để cho những kẻ theo Chúa phải thiệt thòi. Ngài sẽ
đền bù, một sự đền bù vượt quá sự mong đợi. Trước mặt Thiên Chúa không có gì bị
bỏ quên, dù mot bát nước lã cũng được đền bù xứng đáng. Vì thế, chúng ta đừng sợ
mất phần thưởng, nhưng hãy sợ mình không trung thành bước theo Chúa Giêsu.
Anh Charles de Foucauld đã từ bỏ tất cả để đi theo Chúa
Giêsu và để làm một cai gì cho Chúa Giêsu, anh đã từ bỏ mình để sống cho anh
em, nhất là cho những người nghèo hèn, nhỏ bé. Chúng ta hãy quan tâm làm một
cái gì cho Chúa Giêsu bằng cách tiếp đón Ngài đang đến với chúng ta trong bí
tích Thánh The để tình yêu của Ngài thúc đẩy chúng ta tiếp đón những người anh
em nghèo hèn, nhỏ bé, cũng là những anh em của Chúa Giêsu và là hiện thân của
Chúa Giêsu vậy.
‘Niềm Vui Chia Sẻ’



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét